Tuấn Khanh
Bằng một giọng buồn rầu, nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu nói
rằng “ai đó” đã đọc cuốn sách viết về Trương Vĩnh Ký (1837-1898) của ông chưa kỹ,
nên ra lệnh ách lại. Tuy vậy, ông vẫn nuôi hy vọng rồi mọi thứ sẽ trở lại bình
thường khi cuốn sách nhận được lệnh cần phải sửa đổi gì đó, và được tái phát
hành.
Cuốn sách "Petrus Ký, nỗi oan thế kỷ" do nhà
nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu chủ biên, một công trình tập hợp các bài viết của
nhiều tác giả và dù đã được Cục Xuất bản cấp giấy phép, cho phát hành khoảng
hơn một tháng, đột nhiên bị lệnh miệng của “ai đó”, khiến mọi thứ ách tắc vào đầu
tháng 1/2017. Chương trình ra mắt vào ngày 8/1 tại Sài Gòn bị gọi hủy một cách
gấp rút.
Ông Nguyễn Đình Đầu nói về “ai đó”. Người mà ông cũng thật sự
không biết là ai, nhưng có đủ quyền lực để rút lại quyền được lưu hành hợp pháp
công trình nghiên cứu của các nhà trí thức.
“Ai đó” cũng là một lối nói ám chỉ khá phổ biến của người dân Việt Nam
trong xã hội từ nhiều năm nay. Cách nói chừng như rất mập mờ, nhưng hầu như mọi
người đều hiểu “ai đó” nghĩa là gì.
Đây không phải là lần đầu những mệnh lệnh giấu mặt kỳ quặc
như vậy, chen ngang vào đời sống Việt Nam. Giới nghệ sĩ âm nhạc, văn chương hay
kịch nghệ, điện ảnh… từ Bắc chí Nam, hầu như đều đã có kinh nghiệm về các loại
lệnh miệng của “ai đó”. Lối can thiệp bất thường, mà hầu hết lý do đưa ra đều
ngớ ngẩn, nhưng lại luôn tỏ vẻ hết sức quan trọng để phục vụ cho các kiểu tư tưởng-chính
trị.
Sự kiện của sách "Petrus Ký, nỗi oan thế kỷ" nhắc
cho người ta nhớ lại vấn nạn quen thuộc trong xã hội Việt Nam từ nhiều năm nay,
kể từ sau năm 1975. Trong một xã hội đói khát sự minh bạch, những chỉ thị thập
thò từ bóng tối vẫn khiến xã hội nơm nớp và trở thành u ám hơn. “Ai đó” có nhiều
loại, nhưng dễ tìm thấy là hạng người thích phô trương tư tưởng, quyền lực hoặc
cả đời xuẩn động theo chủ nghĩa nô bộc trung thành. Cả hai loại đó thường hành
động mà bất cần dân tộc hay tổ quốc.
Trong nhiều lời bàn về việc thu hồi sách "Petrus Ký, nỗi
oan thế kỷ", hầu hết đều cho rằng do ông Trương Vĩnh Ký dính líu nhiều đến
người Pháp, nhà Nguyễn, Phan Thanh Giản… Không biết từ khi nào, những người cầm
quyền đã dựng nên nên các phiên tòa với các nhân vật lịch sử Việt Nam, không
khác các cuộc đấu tố. Vua Gia Long (1762-1820) bị phủ nhận, thậm chí xóa luôn
công lao thống nhất đất nước và mở mang bờ cõi của ông. Suốt trong nhiều năm,
báo chí và và văn nô hằn học tấn công Phan Thanh Giản (1796–1867), bất chấp các
nghiên cứu nhận định lại cuộc đời và sự nghiệp của ông. Và cũng như Phạm Quỳnh
(1892-1945), Trương Vĩnh Ký… bị gọi tên là tay sai của thực dân, xóa bỏ các giá
trị xây dựng ngôn ngữ Việt và đời sống xã hội mà các ông đã dựng nên.
Nhiều năm trước, khi cùng với nhà thơ Trần Tiến Dũng và họa
sĩ Trịnh Cung về Bến Tre để tìm thăm mộ cụ Phan Thanh Giản, chúng tôi đã rất
khó khăn mới đến nơi. Thậm chí khi tôi hỏi thăm, có một quan chức ở Sở văn hóa
còn mang ra một tập photo và cắt từ báo, các bài tấn công, miệt thị ông Phan
Thanh Giản, đồng thời hỏi rằng “Phan Thanh Giản là nhân vật có vấn đề, anh tới
thăm làm gì?”.
Rồi chúng tôi cũng tìm đến được ngôi trường hiếm hoi mang
tên Phan Thanh Giản, có bức tượng bán thân của ông. Nhưng khi hỏi các học sinh
về tên của trường và ý nghĩa của bức tượng, không ít em đã lắc đầu. Nến văn
minh cộng sản đã bao vây và tiêu diệt lịch sử Việt Nam như vậy đó. Thậm chí nền
văn minh đó đã rượt đuổi và hăm dọa những ai quan tâm điều họ không muốn, như
cách mà chúng tôi sau đó bị người bảo vệ của trường xông tới với dáng vẻ hung
hăng khi ông Trịnh Cung đang chụp lại bức tượng, khiến cả nhóm phải lên xe chạy
đi lập tức.
“Ai đó” đã xóa từng phần lịch sử Việt Nam chống giặc phương
Bắc ra khỏi trí nhớ các thế hệ một cách rất hệ thống, âm mưu bỏ phần giáo dục lịch
sử của quê hương, ghép vào môn Công dân. Và “ai đó” cũng cổ vũ việc in sách ca
ngợi các kẻ xâm lược khát máu Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình… cho các thế hệ mới.
“Ai đó” cũng dựng nên các câu chuyện dối trá như Lê Văn Tám nhưng không quên trừng
mắt chà đạp các nhân vật có thật như Phạm Quỳnh, Trương Vĩnh Ký. Lê Văn Duyệt,
Bá Đa Lộc...
“Ai đó” nghe chừng rất nặc danh, nhưng có lẽ nhân dân nghe
qua đều hiểu. Trong tác phẩm Sống và chết ở Thượng Hải của nữ sĩ Niệm Niệm, bà
cũng có nói đến hiện trạng kiểu “ai đó” trong xã hội cộng sản tại Trung Quốc.
Hiện trạng có tên là open secret, tức chuyện tưởng chừng vô cùng bí mật, nhưng
thật ra nhân dân, ai cũng biết và ai cũng hiểu. Dân chúng trước mặt thì luôn
vâng dạ, kính cẩn, nhưng khi quay lưng thì văng tục và nguyền rủa trong sự
khinh bỉ về “ai đó”.
“Ai đó” đang kiểm duyệt, chận, bỏ, xóa và phán xét mọi thứ
trên đất nước Việt Nam, dựa trên những tiêu chí không mang giá trị phụng sự thuần
túy cho tổ quốc, dân tộc. Cũng như việc “ai đó” đã thu hồi, đình bản sách
"Petrus Ký, nỗi oan thế kỷ" để
chận lại việc sách làm rõ câu chuyện lịch sử, con người lịch sử, để minh bạch
và cân nhắc lại mọi phán xét.
Và hôm nay, đã đến lúc chúng ta cũng nên đặt lại vấn đề,
minh định lại sự tồn tại của chính chúng ta bằng câu hỏi: Rằng những “ai đó”-
các ông bà - có tư cách gì để thay đổi và phán xét tổ tiên và lịch sử người Việt
của chúng tôi?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét