Tạp ghi Huy Phương
Ca sĩ Mai Khôi. (Hình: HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)
Câu chuyện cờ vàng cờ đỏ này không phải là câu chuyện mới,
nó đã xảy ra hàng chục năm nay trên xứ Mỹ, vốn là mảnh đất tự do, chốn dung
thân và làm lại cuộc đời của người Việt Nam tị nạn Cộng Sản. Lá cờ đỏ sao vàng thì gần 42 năm nay, khi người Việt chạy khỏi
chế độ Cộng Sản đầu tiên đặt chân lên đất Mỹ và sau khi Hoa Kỳ bang giao với nước
Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Lá cờ này chỉ thấy, hay chỉ được treo tại
tòa đại sứ hay lãnh sự của Cộng Sản Việt Nam, mà không thấy ở bất kỳ ở một công
thự hay một tư gia nào cả, thậm chí cả xe của đại sứ, lãnh sự Việt Cộng khi chạy
vào khu có sự hiện diện của người Việt cũng phải cuốn cờ lặng lẽ mà đi, nếu
không muốn xảy ra chuyện ném đá. Đành rằng ngoại giao đoàn ở đâu cũng được các
lực lượng an ninh sở tại bảo vệ, nhưng không ai lường trước được sự bất mãn và
cuồng nộ của những nạn nhân, chống đối nó.
Vụ Trần Trường xảy ra năm 1999, với chỉ một lá cờ nhỏ và bức
ảnh Hồ Chí Minh treo trong tiệm sang băng của ông là một bài học để đời cho
chính đương sự, cho cả chính quyền trong nước mon men làm những cuộc thử nghiệm
tại hải ngoại và cả các cơ quan công lực của địa phương với vấn đề an ninh của
dân chúng.
Lá cờ đỏ nói chung cho đến ngày nay, hiện diện ở đâu thì người
Việt tị nạn cũng sẽ tìm cách triệt hạ nó, trừ phi những con người yêu xã hội chủ
nghĩa, yêu lá cờ đỏ dùng nó để may đồ lót (chữ nghĩa của Việt Nam bây giờ là nội
y) thì những người ghét bỏ nó mới đành bó tay thôi. Một tên loạn trí mặc áo cờ
Việt Cộng chụp ảnh phô lên Facebook, nhưng khi đến Little Saigon cũng chỉ dám mặc
một cái áo màu đỏ cũng đã phải bỏ chạy, vì gây bất ổn cho cả một khu dân cư. Một
ca sĩ được cộng đồng người Việt tị nạn trên đất Mỹ dung nạp, trong lúc về Việt
Nam cao hứng, đã chụp ảnh khoe áo dài đỏ sao vàng, đưa loạn xạ ra trên mạng, sẽ
trả giá chuyện ngu đần này khá đắt, hải ngoại không còn ai chấp nhận bỏ một đô
la cho phép cô đứng trên sân khấu ở đây nữa.
Đây không phải là một thái độ quá khích mà là một thái độ
phân biệt dứt khoát, nó là hai mặt của một đồng xu, mà theo một nghĩa khác,
chúng ta không thể nhìn thấy nó cùng một lúc.
Tổng Thống Barack Obama của Mỹ có thể đứng đọc diễn văn dưới
lá cờ đỏ sao vàng và cạnh tượng Hồ Chí Minh vì nghi lễ ngoại giao, nhưng chúng
ta thì không, dù có là công dân hay thường trú nhân của nước Mỹ. Nhiều người tị
nạn của chúng ta, nêu lý do hoàn cảnh, về nước đi qua những cổng chào giăng cờ
đỏ, treo hình Hồ Chí Minh và những khẩu hiệu tâng bốc đảng Cộng Sản, chắc là du
khách không có quyền bảo chính quyền địa phương gỡ bỏ cờ xí, khẩu hiệu khi họ về
đây, tiêu xài những đồng đô la dư dả.
Nhưng những phái đoàn trong nước qua đây xin tiền về xây nhà
thờ, xây chùa, dự những nghi lễ tôn giáo, ca hát hay dù nói chuyện đấu tranh,
trong đó có cả chuyện đấu tranh với chế độ Cộng Sản, cũng không thể bắt chúng
ta, những người hải ngoại, mà đại diện là ban tổ chức các sự kiện, phải dẹp bỏ
lá cờ Việt Nam của chúng ta trước khi họ bước lên sân khấu.
Tôi xin kể chuyện lá cờ VNCH liên quan đến một vị linh mục
đang sống ở Việt Nam, đó là Đức Cha Hoàng Đức Oanh, Giáo Phận Kontum. Khi công
an trao sổ thông hành (Cộng Sản gọi là hộ chiếu) đi Mỹ cho ông, họ dặn dò: “Khi
ông qua bên đó đừng có nói năng gì về chế độ hiện tại ở Việt Nam, và nhất là đừng
đứng chụp hình, quay phim dưới lá cờ vàng!” Đức Cha Oanh đưa trả lại sổ cho
công an, thẳng thắn trả lời: “Nếu vậy, thôi chả đi nữa, trả passport lại cho
các ông đây!” Công an hỏi tại sao? Ông trả lời: “Thế này nhé, tôi đến nhà người
ta, chủ nhà bầy biện, trang hoàng nhà họ. Chẳng lẽ tôi là khách bắt họ phải dẹp
cái này, bỏ cái kia, tôi mới vào, làm như vậy coi sao được?” Cuối cùng công an
CSVN phải trả lại giấy tờ cho ông.
Không thể lấy lý do “còn phải về Việt Nam” để chúng ta phải
di chuyển lá cờ VNCH đi chỗ khác, vì đó là lý do của họ, không phải là lý do của
chúng ta. Dù họ cần đến đây để vắt sữa từ “con bò sữa hải ngoại” để ca hát hay
diễn thuyết đi nữa, thì họ cũng phải tuân thủ những quy tắc của chúng ta.
Trước đây vào năm 2008, Hội Người Việt ở San Fernando Valley
ở thành phố Winnetka, California, đã tổ chức gây quỹ cho cô Aline “Tim”
Ribeaud, gốc Thụy Sĩ, giám đốc “Maison de Chance” ở Việt Nam, cũng với yêu cầu
của người đi xin tiền, ban tổ chức đã dẹp cờ VNCH trên sân khấu.
Ngày 14 Tháng Bảy, 2015, đại sứ Mỹ tại Việt Nam là ông Ted
Osius đến San Jose để tiếp xúc với cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại tòa thị
chính. Buổi nói chuyện do văn phòng Dân Biểu Mike Honda phối hợp với Nghị Viên
Ash Kalra tổ chức. Phòng hội, theo yêu cầu của Bộ Ngoại Giao, không có trưng
bày lá cờ VNCH. Một người tham dự có mang sợi dây in lá cờ vàng trên cổ cũng được
yêu cầu gỡ xuống. Trong hoàn cảnh này, chúng ta cũng còn được một thứ quyền là
quyền “tẩy chay” không tham dự buổi tiếp xúc.
Và mới đây thôi, tại Annandale, Virginia, một ca sĩ từ Việt
Nam sang hát tại một phòng hội nhỏ có khoảng mươi người tham dự cũng từ chối đứng
trên sân khấu có lá cờ vàng. Dù cô mang theo đến Mỹ thứ hào quang nào đi nữa?
“Lady Gaga” của Việt Nam, “ứng cử viên ngoài đảng vào Quốc Hội Việt Nam,” “có mặt
trong buổi họp giữa các nhà hoạt động xã hội dân sự với Tổng Thống Barack
Obama,” thì đối với cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở đây, cô vẫn chỉ là một người
khách. Những phát biểu của Mai Khôi trên trang nhà của cô sau khi sự việc xảy
ra chứng tỏ cô là một đứa trẻ quen nuông chiều, hỗn láo, chuyện này làm tôi lại
bất chợt liên tưởng đến hai tiếng “nhãi ranh” của nhà báo quá cố Bùi Bảo Trúc.
Tuy nhiên, tôi vẫn không giận cô bằng những người có trách
nhiệm, hiện diện trong cái buổi “trình diễn” chết tiệt hôm ấy. Xem đoạn phim
quay lại cảnh quý ông loay hoay với hai lá cờ Việt Mỹ, hết đem đến để cạnh cửa
sổ, rồi lại đem dựng lại sau lưng khán giả, người xem ai cũng phẫn nộ.
Buổi trình diễn không phải mua vé vào cửa, vì vậy chắc không
phải xót đồng tiền mà quý vị không đứng dậy bỏ ra về. Cô Mai Khôi nói “không” với
lá cờ, chúng ta cũng có thể nói “không” với nhiều chuyện: không giới thiệu
chương trình, không ca tụng, không phỏng vấn và nhất là không chịu ngồi lỳ ra
đó để nghe và để vỗ tay hoan hô cho đến cuối chương trình.
Lý do gì để quý vị không dám nói “không?” Lịch sự, nể nang,
một sự nhịn chín sự lành hay chúng ta bị mê hoặc với những danh từ “nhà tranh đấu
của giới trẻ,” “phong cách nhạc và trang phục phá cách,” “xu hướng phục hưng,
Gipsy…”
Cô Mai Khôi này đến Mỹ với mục đích gì, ai cho phép cô đi,
ai giới thiệu và tổ chức cho cô buổi “trình diễn” này.
Tôi không tiếc giùm cho quý vị trong ban tổ chức đã mất toi
một buổi chiều Chủ Nhật đẹp trời, tôi chỉ thấy quý vị đã tạo một lỗi lầm đáng
tiếc, đã không có nổi một sự can đảm tối thiểu, vậy thì còn dám đương đầu tranh
đấu với ai, làm gương gì cho giới trẻ? Tôi cũng đã đọc những lời hối lỗi “chân
thành” của cô ca sĩ trong câu chuyện này, của người đã giới thiệu cô đến
Virginia, nhưng tất cả đều đã muộn, một khi ly nước đã đổ xuống đất!
Đây là một câu chuyện khó tha thứ, và cũng là một bài học đắt
giá cho tất cả những người Việt đã sống chết hết cuộc đời mình với một lá cờ.
Nguồn: http://www.nguoi-viet.com/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét