Trịnh Kim Tiến
Những năm trước đó trong cuộc đời, nếu có ai đó hỏi tôi nghĩ
gì về những trận hải chiến năm xưa, tôi sẽ chẳng thể trả lời họ. Vì tôi không hề
được biết cái gì gọi là nỗi đau Hoàng Sa, cái gì là nước mắt Trường Sa? Những
trận hải chiến đã diễn ra vào những năm 1974 và 1988, vì lý do gì? Tôi chưa bao
giờ được nghe về những sự kiện này khi con còn đi học. Tôi cũng không hề được
thấy thông tin về những cuộc chiến đã đi vào lịch sử trên truyền thông đại
chúng.
Bởi sức mạnh của công nghệ thông tin mà giờ đây những hy
sinh của người lính năm nào không còn là bí mật của quá khứ, nhiều người đã biết
đến những ký ức đau thương trong lịch sử giữ nước của người Việt, trong đó có
tôi.
Những năm gần đây người ta buộc phải nhìn nhận về những mất
mát của Tổ quốc trong cuộc chiến tranh biên giới 1979 và 2 cuộc hải chiến Hoàng
- Trường Sa trên các mặt báo. Thế nhưng sự thật về những cuộc chiến vẫn không
được đưa vào những giáo trình lịch sử trong nhà trường. Và vì vậy phần lớn thế
hệ trẻ chúng tôi vẫn sống một cách vô tâm, gạt đi xương máu của ông cha mà
không hề hay biết.
Ngày 19/01/1974, 74 người lính VNCH đã bỏ mình nơi đảo xa. Họ
đã anh dũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng như bao anh hùng Việt trong lịch sử
dựng nước, máu và nước mắt đã đổ để giành giật từng tấc đất tấc đảo trên quê
hương nhưng sự hy sinh của họ lại cố tình bị quên lãng, bị coi nhẹ và thậm chí
bị xúc phạm bởi sự phân biệt màu cờ chế độ.
Đã là lòng yêu nước thì cần phải được vinh danh, người lính
nào ngã xuống vì Tổ quốc cũng đều xứng đáng được truy điệu và ghi ơn đến muôn đời
sau. Người Việt dù sống ở chế độ nào cần phải công bằng và nhớ về những người
lính VNCH đã hy sinh vì Tổ quốc.
Lịch sử cần phải sòng phẳng với những đứa trẻ sinh ra dưới
màu cờ đỏ như chúng tôi để chúng tôi có thể nhận thức một cách đúng đắn hơn về
những gì đã xảy ra trong quá khứ. Và rồi tôi tin, thế hệ trẻ chúng tôi sẽ không
còn có thể sống một cách vô ơn như đã từng hơn 40 năm qua.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét