Theo như tin đồn từ đại hội 12 của ĐCSVN, ông Nguyễn Phú Trọng
sẽ ở lại làm TBT nửa khoá, sau đó nhường lại cho người khác. Lý do ông Trọng nại
ra để được ở lại là để giữ được sự cân bằng, ổn định giữa các lứa tuổi lãnh đạo.
Nhưng dường như ông
Nguyễn Phú Trọng không có ý muốn về giữa chừng. Những ngày gần đây ông liên tục
tung ra những luận điệu đe doạ các đồng chí của mình về một nguy cơ mất ổn định
đang lơ lửng trên đầu toàn thể ĐCSVN.
Biện pháp này như một
trò phù thuỷ doạ ma. Những phù thuỷ luôn phải vẽ ra bóng ma nhằm đe doạ bộ lạc
của mình, và chỉ có mình mới là người giữ cho bộ lạc an toàn khỏi các bóng ma.
Trong chuyến thăm và
làm việc tại Trung Quốc vừa qua, Trung Quốc đã đón tiếp ông Trọng bằng một nghi
lễ trọng thể hàng nguyên thủ quốc gia, mặc dù ông chỉ là đảng trưởng của một đảng.
Ông Trọng đã ký kết đến 15 văn kiện hợp tác với Trung Quốc. Con số vào hàng kỷ
lục trong các đời tổng bí thư ĐCSVN. Hài lòng với thái độ của Nguyễn Phú Trọng,
người Trung Quốc đã khen ngợi như sau.
Phía Trung Quốc nhiệt liệt chúc mừng thành công tốt đẹp của
Hội nghị Trung ương 4 khóa XII của Đảng Cộng sản Việt Nam; đánh giá cao những
thành quả quan trọng mà Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam đã giành được kể từ
Đại hội XII đến nay trong các mặt đổi mới mô hình tăng trưởng, tái cơ cấu nền
kinh tế, bảo đảm an sinh xã hội, tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng và tiếp tục
hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa; chân thành chúc và bày tỏ tin
tưởng rằng, nhân dân Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam do đồng
chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đứng đầu, nhất định sẽ thực hiện thắng lợi những
nhiệm vụ, mục tiêu do Đại hội XII Đảng Cộng sản Việt Nam đề ra, sớm đưa Việt
Nam cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại, dân giàu, nước mạnh,
dân chủ, công bằng, văn minh.
Qua những lời khen trên, nhất là đoạn nhấn mạnh Trung Quốc
tin tưởng dưới sự lãnh đạo của TBT Nguyễn Phú Trọng nhất định sẽ thắng lợi những
nhiệm vụ do đại hội đảng CSVN 12 đưa ra. Người đọc thấy rằng Trung Quốc đã tỏ
rõ quan điểm đồng ý với việc Nguyễn Phú Trọng sẽ là người lãnh đạo ĐCSVN đến hết
khoá 12, không chấp nhận sự thay đổi nào. Và để đáp ơn sự chỉ định này, Nguyễn
Phú Trọng đã ký kết những văn kiện bán nước cho ngoại bang. Trong đó tước đoạt
quyền độc lập của Việt Nam khi gắn chặt vào cái gọi là vận mệnh chung với Trung
Quốc.
Sự xác nhận của Trung
Quốc với vai trò tổng bí thư của Nguyễn Phú Trọng là dấu ấn cuối cùng của thiên
triều ban chức cho Nguyễn Phú Trọng làm vua An Nam, chấm dứt mọi xung đột tranh
giành chức vụ này theo lời hứa của Trọng. Nhờ Trung Quốc mà Nguyễn Phú Trọng đã
dễ dàng nuốt lời hứa của mình. Nếu như Nguyễn Tấn Dũng từng nói rằng tôi được
nhân dân , được đảng tín giao trách nhiệm tôi làm. Thì ngày nay, Nguyễn Phú Trọng
không nói như thế, ông ta chơi trò như
muốn nói , tôi được nước anh em tín nhiệm bảo tôi làm thì tôi làm.
Âm mưu tiếp tục ở lại
trọn nhiệm kỳ của Trọng không phải mới đây, mà nó đã hình thành ngay trước khi
đại hội đảng 12. Trọng đã đẩy cuộc tranh ghế lên mức độ cao điểm, để cho những
tay mới lên phải chấp nhận những chức vụ được giao và bằng lòng với vị trí đầy
bất lợi nếu như muốn giành chức tổng bí thư giữa nhiệm kỳ với Trọng.
Theo thông lệ thì phải có ít nhất một khoá làm bộ chính trị
mới được bầu làm tổng bí thư. Tiêu chí tổng
bí thư phải là người miền Bắc, có lý luận thì ứng cử viên cho chức này khả dĩ
nhất là ông Đinh Thế Huynh, người đạt được cả ba tiêu chí trên.
Thế nhưng thông lệ gần đây lại phải từ tứ trụ tức ba vị trí
chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội được bầu vào tổng bí thư. Ông Huynh
không có được tiêu chí này, ông Trọng còn đặt ra người làm TBT phải qua bí thư
lãnh đạo tỉnh, thành phố. Ông Huynh cũng không có điểm này.
Những năm gần đây đi
lên làm tổng bí thư đều từ ghế chủ tịch quốc hội. Nguyễn Phú Trọng nếu như sắp
cho Đinh Thế Huynh chiếc ghế này, thì đến 99% Huynh sẽ làm tổng bí thư kế nhiệm
Trọng. Nhưng Trọng đã tước mất cơ hội của Huynh khi để Nguyễn Thị Kim Ngân, một
phụ nữ là người miền Nam chiếm chiếc bệ phóng lý tưởng này.
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là người ngu dốt, không có lý luận,
ăn nói tệ hại đến mức nói câu nào cũng làm trò cười thiên hạ. Lại có họ hàng,
anh em, con cái tham gia lũng đoạn kinh tế đất nước. Uy tín trong Đảng thấp.
Nhưng Nguyễn Phú Trọng vẫn ngầm reo cho Phúc ý nghĩ sẽ được lãnh ghế TBT, khiến
Phúc say sưa ngáng chân những người khác, giúp cho các đối thủ của Trọng bị sa
lầy khó có thể tranh chấp với Trọng.
Chủ tịch nước Trần Đại Quang là người miền Bắc, có lý luận,
người khả dĩ nhất để thay thế Nguyễn Phú Trọng. Nhưng trên cương vị TBT, Trọng
đã đưa ra ý kiến đã nói trên là TBT phải là người kinh qua chức bí thư tỉnh
thành. Ông Quang chưa kinh qua những việc này. Hơn nữa các ứng cử viên như
Huynh, Phúc...đều đã đến ra mắt Trung Quốc lấy lòng. Đến nay chủ tịch nước Trần
Đại Quang vẫn dửng dưng với Trung Quốc, đó là điều trở ngại rất lớn cho ông
Quang.
Nếu tóm tắt hết các
tiêu chí mà Nguyễn Phú Trọng đã đặt ra như
- Tổng bí thư có ngoại lệ về tuổi tác
- Là người miền Bắc có lý luận
- Kinh qua chức vụ bí thư tỉnh, thành
- Giữ được ổn định
chính trị ( được Trung Quốc chấp nhận )
- Tham gia ít nhất một khoá bộ chính trị
- Là một trong tứ trụ.
Với những tiêu chí trên, thì chỉ có mỗi mình ông Trọng đáp ứng
được các yêu cầu. Tất cả các uỷ viên BCT còn lại, người được điều này thì lại mất điều kia. Dẫn
đến sự hy vọng ai cũng có cơ hội, khiến họ tranh giành nhau , và ai cũng phải
lo tự vệ. Trong bối cảnh hỗn loạn , giằng co gang ngửa ấy, chiêu bài ở lại để
giữ ổn định của Trọng đã thành công khi được Trung Quốc xác nhận và đảm bảo.
Để trả được cái giá
ngồi lại chức TBT hết nhiệm kỳ và giữ vững CNXH, Nguyễn Phú Trọng đã can tâm đẩy
các đồng chí của mình cắn xé nhau, trong khi ông ta ung dung đến thiên triều
dâng tấu xin được ngôi vị cho mình, bằng việc lý kết những văn kiện lăng nhục
quốc thể. Một trong những sự lăng nhục quốc thể đó là Việt Nam phải cam kết
không được quan hệ chính thức với Đài Loan, phải coi Đài Loan là một tỉnh của
Trung Quốc, phải chống lại những nước khác coi Đài Loan là một nước riêng ở điều
7 trong toàn văn thông báo văn kiện đã ký giữa hai nước Việt Trung.
Trong những văn kiện
này còn có những điều khiến Việt Nam thành nô lệ của Trung Quốc như chương
trình đưa cán bộ đảng CSVN sang đào tạo tại Trung Quốc. Việc trao đổi kinh nghiệm
và thông báo tình hình hai nước là một dạng hợp thức hoá việc cung cấp thông tin,
nội tình đất nước cho nước ngoài. Ngoài ra còn những văn kiện thoả thuận để
quân đội, công an Trung Quốc có điều kiện hợp thức hoá việc triển khai các lực
lượng vũ trang Trung Quốc hoạt động bảo vệ CNXH ở Việt Nam. Một hành vi sẵn
sàng cõng rắn về nhà.
Việc mời các doanh
nghiêp Trung Quốc tham gia các dự án ở Việt Nam, cùng với sự lên ngôi thống trị
kiểm soát nền kinh tế Việt Nam của các đại gia Hoa Kiều như Đặng Văn Thành, người
có quan hệ mật thiết với gia đình thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, cho thấy phe cánh
của Trọng đang ráo riết bắt buộc Việt Nam phải lệ thuộc vào Trung Quốc toàn diện
từ ngoại giao, quân sự, kinh tế, văn hoá, chính trị.
Hơn lúc nào hết, nhân dân Việt Nam cần phải có phản ứng ngay
tức khắc đối với Nguyễn Phú Trọng, ngăn chặn không để những văn kiện mà ông ta
ký kết với Trung Quốc được hợp thức hoá ở quốc hội, nhà nước, chính phủ. Nếu
không, khi những văn kiện này đi vào thực thi sẽ là thảm hoạ cho đất nước và
dân tộc. Để làm được điều đó, không có gì hơn ngoài một biện pháp thần tốc và
táo bạo triển khai nhanh chóng với chức vụ TBT mà Nguyễn Phú Trọng đang bám chặt.
Nằm trong âm chia rẽ
nội bộ, bán nước cho Trung Cộng. Hành vi của Nguyễn Phú Trọng còn thâm độc hơn
khi rào chắn mối quan hệ Việt Nam Hoa Kỳ
vào lối đi đã chật hẹp còn chật hẹp hơn. Vì thế dễ hiểu tại sao Nguyễn Phú Trọng
lại khẩn cấp đi Trung Quốc ký kết hàng loạt văn kiện, trước thềm tổng thống mới
của Hoa Kỳ nhậm chức. Bởi y muốn rằng khi tân tổng thống mới Hoa Kỳ ra chính
sách mới với Việt Nam, tất cả những ai trong đảng muốn thay đổi đều phải đứng
trước việc đã rồi, đó là cái gông 15 văn kiện mà Trọng đã ký với Trung Quốc.
Một kẻ bệnh hoạn chỉ
muốn giữ lý tưởng và cái ghế của mình như Nguyễn Phú Trọng không những không xứng
đáng lãnh đạo đất nước, mà thậm chí còn không đáng sống để làm người Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét