VietTuSaiGon
Người Do Thái có câu “Một bông lúa trĩu hạt là một bông lúa
biết cúi đầu”, người Nhật Bản có câu “Người ta sẽ đập bỏ mọi thứ khi nỗi sợ hãi
không được giải quyết”. Sở dĩ tôi phải nhắc đến hai câu này trong lúc nói về
quyết định của nhà cầm quyền Việt Nam: Đập bỏ nhà thờ có tuổi thọ 177 năm, lớn
hơn quốc gia Canada 27 tuổi trong khi tình trạng bảo dưỡng của nhà thờ rất tốt,
kết cấu nhà thờ hoàn toàn vững chắc và các hoạt động tôn giáo nơi đây vẫn diễn
ra bình thường… Là vì, có hai điều mà nhà cầm quyền Việt Nam và bất kỳ nhà cầm
quyền độc tài nào cũng phạm phải, đó là: Tính tự mãn, ngông cuồng và; Sự sợ hãi
có căn nguyên.
Ở khía cạnh tính tự mãn, ngông cuồng, sự rỗng tuếch về văn
hóa, hơn ai hết, lịch sử hơn 40 năm chiếm miền Nam và rải đều chủ nghĩa Cộng sản
trên toàn cõi Việt Nam đã cho thấy người Cộng sản đã chọn từ việc đập phá toàn
bộ các giá trị văn hóa vật thể cũng như phi vật thể nhằm biến văn hóa Việt Nam
thành một vùng đất trắng… Đến sau giai đoạn đập phá này là giai đoạn “trùng
tu”, người ta trùng tu một cách vô tội vạ và chẳng có bất chút tư duy nào về
văn hóa khi đụng đến vấn đề trùng tu. Mọi thứ, khi được trùng tu xong, nó sẽ biến
dạng thành một quái thai văn hóa. Và bên cạnh đó, vẫn tiếp tục đập phá những
công trình tôn giáo để xóa trắng các giáo hạt, biến nó thành một loại “vùng
kinh tế mới” giữa thành phố.
Ở vấn đề đập phá các đền đài miếu mạo, có lẽ cuộc đập phá dữ
dội nhất ở những năm đầu và giữa thập niên 1980 đã xóa sổ đi rất nhiều di chí
văn hóa vật thể và xóa trắng các loại hình văn hóa phi vật thể của miền Nam.
Trong đó, các lăng tẩm ở Huế bị biến thành nhà máy xay bột cám heo, cơ sở chăn
nuôi, các nhà thờ bị trưng thu để biến thành trường học. Hiện tại, trường đại học
Đà Lạt, đại học kinh tế Đà Nẵng và đại học luật Sài Gòn, khu Fartima Bình Triệu
là những bằng chứng sống động về việc trưng thu, biến dạng này.
Và chuyện trùng tu, từ chỗ có đường nét, có lịch sử, mang
hơi thở văn hóa của thời đại thành một loại quái thái văn hóa, có lẽ kể không
xiết. Hiện tại, vụ trùng tu các lăng tẩm, đàn tế trời, khuê văn các… ở Huế và
trùng tu Văn Miếu Quốc Tử Giám ở Hà Nội là những vụ nổi cộm. Một khuôn hình bằng
gạch men có hoa cúc nổi bên trên, có lá, có cành được đắp cách điệu hết sức đẹp
và tinh tế, qua các bàn tay trùng tu, nó thành cái bánh trung thu trọc lóc.
Nhưng như vậy còn đỡ hơn nhiều khi người ta ngang nhiên xóa bỏ mọi chi tiết
trên vật thể và đắp vào đó những cái hoàn toàn mới và xa lạ với chính nó. Bất
kì thứ gì được trùng tu bởi bàn tay các nhà trùng tu xã hội chủ nghĩa đều trở
thành những quái thai văn hóa một cách thê thảm nhất!
Và hiển nhiên, vấn đề xóa sổ một khu di tích tôn giáo nào đó
vẫn chưa bao giờ ngừng. Hiện tại, sau vụ xóa sổ chùa Liên Trì, sắp tới đây, nhà
cầm quyền Việt Nam lại tiếp tục xóa sổ nhà thờ Thủ Thiêm. Vì sao nhà cầm quyền
phải làm như vậy?
Có hai lý do: Lý do kinh tế và lý do chính trị. Nhưng thực
ra, lý do chính trị chi phối mạnh hơn cả, lý do kinh tế chỉ mang tính thứ yếu.
Sau khi xóa sổ giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng và Giáo xứ Đông Yên, Hà Tĩnh, lăm le
xóa sổ giáo xứ Thái Hà và hiện tại là quyết tâm xóa sổ giáo xứ Thủ Thiêm, Sài
Gòn… Và sẽ còn nhiều giáo xứ, nhiều ngôi chùa khác đang được nhắm đến, không phải
tự dưng người ta làm vậy.
Ở những giáo xứ và các ngôi chùa bị xóa sổ cũng đang nằm
trên danh sách xóa sổ, đều có đặt điểm chung là có độ tuổi lịch sử khá cao, ít
nhất cũng trên 100 năm. Và đây là những ATKT theo định nghĩa của nhà cầm quyền
(nghĩa là An Toàn Khu Tôn Giáo). Những nơi này được các con chiên ngoan đạo phụng
thờ, tôn tạo qua nhiều thế hệ. Và không có gì khác ngoài đức tin tôn giáo cũng
như sự không chấp nhận độc tài, độc đoán, cái ác… Những những ATKT này. Một khi
người ta không chấp nhận độc tài, thì đương nhiên, kẻ độc tài sẽ tìm mọi cách
xóa bỏ những nhóm này. Và không có cách nào tốt hơn đối với kẻ độc tài là xóa bỏ
các giáo xứ.
Hơn nữa, từ ngày xưa, các vị linh mục quản xứ tiền nhân đã
chọn những vùng đất có địa thế rất đẹp và thuận lợi trong việc xây dựng nhà thờ
và cộng đồng tôn giáo ở đó. Khi đập bỏ những ATKT này đi, nhà cầm quyền sẽ lấy
được một quĩ đất quí giá để biến nó thành một khu dân cư mới với giá thành cao
nhất có thể. Và với việc này, số lợi nhuận thu về cho nhà cầm quyền, cơ hội để
chấm mút, hối lộ và tham nhũng của giới quan chức địa phương không phải là nhỏ.
Những ATKT này chỉ có lý lẽ và niềm tin tôn giáo. Và trong một
xã hội độc tài, man rợ, lấy lý lẽ và niềm tin tôn giáo để đấu với quyền lực
công an, quân đội, với lòng tham và sự cố chấp thì vô cùng khó, bằng chứng là hầu
hết các cuộc đấu tranh, những lý lẽ đã được đưa ra, thậm chí người ta kêu gào bằng
lý lẽ, nhà nước vẫn cứ im lặng đập phá. Nếu một nhóm đập phá không được, người
ta sẽ cho kéo đàn kéo đám từ công an tới quân đội cùng ra tay gắt máu để đập
phá cho được.
Vì sao quĩ đất Việt Nam vẫn còn rất nhiều chỗ bỏ hoang hoặc
nếu tính về giá trị kinh tế thì khi cho Trung Quốc thuê 50 năm, 70 năm, giá một
mét vuông đất cho thời hạn dài gần thế kỉ cho thuê mua chưa được nửa ổ bánh mì
thịt, người ta không nhắm đến để qui hoạch bán cho người Việt mà lại phải gây
ra bất công, oan khiên và thậm chí đổ máu để lấy những khu đất đã được nhân dân
xem là “đất thánh”? Chỉ cần làm một phép so sánh nhỏ này cũng đủ thấy sự mâu
thuẫn và vô lý trong bài toán kinh tế về đất đai tại Việt Nam hiện nay.
Nhưng vấn đề không nằm ở yếu tố kinh tế mà lại nằm ở lĩnh vực
chính trị. Nhà cầm quyền, ngoài yếu tố thù hận các tôn giáo bất tuân độc tài
ra, họ còn sợ hãi. Bởi súng ống, quân đội, công an và bạo lực của nhà cầm quyền
chưa bao giờ làm suy suyễn niềm tin tôn giáo, niềm tin vào cái thiện và lẽ phải
của các Ki Tô hữu và các Phật tử không thuộc giáo hội nhà nước. Đây là mối bất
an thường trực của Đảng, bởi hơn ai hết, các nhà độc tài thừa biết họ đã lợi dụng
tôn giáo để hình thành và phát triển như thế nào và họ sẽ bị lật đổ như thế nào
khi họ không còn lợi dụng tôn giáo được nữa.
Chính vì mối lo thường trực này mà nhà cầm quyền Cộng sản
luôn tỏ ra ngông cuồng và tự mãn, luôn thấy họ đúng khi đập phá, xây dựng, đạp
trên lý lẽ và nhân tâm. Bởi suy cho cùng, xét về tính chính danh cũng như yếu tố
văn hóa nền tảng, người Cộng sản luôn ở mức zero. Chính vì vậy, một bông lúa
lép trong tiến trình phát triển của nhân loại thì không bao giờ biết cúi đầu và
cũng chẳng thể cúi đầu được. Và điều này còn đúng với câu nói của người Nhật,
“Người ta sẽ đập bỏ mọi thứ khi nỗi sợ hãi không được giải quyết”.
Bởi hiếm có chế độ chính trị nào đã lợi dụng tôn giáo, đạp bỏ
tôn giáo và ngông cuồng trong hành xử với tôn giáo hơn chế độ chính trị không
có nền tảng về niềm tin, không có cái lõi văn hóa và không có ý thức dân tộc.
Việc đập phá, xóa sổ mọi di chỉ văn hóa, tôn giáo sẽ mãi mãi là một phần hoạt động
trong quá trình tồn tại của kẻ độc tài. Nhân dân yêu công lý sẽ không chấp nhận
điều đó, nhưng không chấp nhận không có nghĩa là nhà nước chịu bó tay. Vấn đề
là không chấp nhận bằng cách nào, bằng hành động nào mới quan trọng. Rất tiếc
là hầu như các hoạt động tâm linh, niềm tin của người Việt vẫn còn ở dạng thô
sơ, đơn lẻ, nếu không muốn nói là nó quá thô sơ và đơn lẻ bởi thiếu sự cộng hưởng
và nương tựa.
Thử hỏi, nếu các giáo xứ biết nương tựa nhau để che chở nhau,
các tôn giáo biết nương tựa nhau để che chở nhau thì nhà cầm quyền có dám làm
những gì lâu nay họ đã làm?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét