Hoàng Đức Minh
Đây là câu nói của một ông giám đốc người Nhật, nói trước
hàng chục quan khách Việt Nam trong một phòng hội thảo của một khách sạn 5 sao.
Câu nói ấy làm hết thảy các vị doanh nhân, nhà khoa học, thậm chí là cả những
viên chức nhà nước trong khán phòng sững sờ. Câu nói ấy không khác việc ông
giám đốc người Nhật kia đã vả một cái tát vào mặt tất cả những con người Việt
Nam ưu tú trong khán phòng đấy. Họ đều là những người Việt Nam thành đạt, là những
người yêu nước, làm sao có thể chịu đựng được sự sỉ nhục ấy.
Thế nhưng, những lời nói tiếp theo đó của vị giám đốc kia đã
phải khiến khán phòng gật đầu thừa nhận, thậm chí là vỗ tay. Ông chỉ vào chiếc
màn máy chiếu, chỉ vào cặp đèn trên trần nhà, chỉ vào bộ quần áo mà mọi người
đang mặc, thậm chí là cây bút và tờ giấy mà họ cầm trên tay, ông nói: “Made in
China”.
Ông nói rằng, người Việt Nam giỏi lắm, thông minh lắm, kiên
cường lắm. Lúc ấy người Nhật thua trận trước người Mỹ, cả nước Nhật thấy sỉ nhục,
còn người Việt Nam thì lại thắng nước Mỹ. Nhưng 20 năm qua đi, Nhật Bạn có
Toyota, có Honda, có Mitsubishi, Việt Nam có gì? Người Hàn Quốc chịu sỉ nhục
trước người Nhật, họ có Huyndai, có Samsung, có LG, Việt Nam có gì?
Hàn Quốc có những bối cảnh lịch sử rất giống Việt Nam, đặc
biệt khi phải chịu sự chia cắt giữa hai miền đất nước. Cả Nhật Bản, Hàn Quốc,
Đài Loan đều chịu sự chèn ép, cạnh tranh to lớn từ người láng giếng Trung Quốc.
Trung Quốc luôn tham vọng trở thành một cường quốc biển, những vụ đụng độ trên
biển với Hàn Quốc hay tranh chấp đảo Điếu Ngư/Senkaku với Nhật Bản vẫn luôn
không ngừng. Mọi sự so sánh đều là khập khiễng, nhưng không thể dùng sự ngụy biện
ấy mà phủ nhận đi một sự thật là Việt Nam đang biện hộ quá nhiều cho sự yếu kém
của mình.
Đừng nói nước ta có quá nhiều thế lực thù địch
Đừng nói chúng ta phải chịu nhiều mất mát do chiến tranh
Đừng nói chúng ta gặp phải quá nhiều thiên tai bão lũ
Nếu đã yếu, đã nghèo, ắt phải học khiêm tốn. Hào quang lịch
sử, vinh quang quá khứ, dân tộc anh hùng, hai nghìn năm văn hóa sẽ chỉ là thứ
huy hoàng cũ kỹ treo trên tường một căn nhà đã dột nát.
Cảm ơn cái giàn khoan
Có lẽ, nhiều người phải cảm ơn cái giàn khoan HD-981 của
công ty CNOOC.
Nhờ có cái giàn khoan ấy, nhiều thanh niên mới bắt đầu tìm
hiểu xem luật biển là gì, COC với DOC là gì, nhiều thanh niên khác lần đầu tiên
nhìn lên bản đồ và ngó xem xem, Hoàng Sa gần đảo Hải Nam đến thế nào còn Trường
Sa gần Philippines ra sao.
Nhờ có cái giàn khoan, người Việt hiểu được sức mạnh của dân
tộc, sức mạnh ấy thể hiện qua hàng chục nhà máy của cả Việt Nam, Đài Loan lẫn Hàn
Quốc, Nhật Bản bị đập, đốt tan tành, qua hàng chục nghìn chữ ký trên mạng hay
hàng tỷ đồng tiền quyên góp cho Trường Sa.
Nhờ có cái giàn khoan ấy mới có lần đầu tiên một cuộc biểu
tình mà những đoàn viên thanh niên giơ cao biểu ngữ ủng hộ nhà nước đi cùng các
biểu ngữ đòi tự do cho nhiều tù nhân chính trị.
Kể từ ngày hôm ấy, cái ngày mà khói lửa bốc lên ở Bình
Dương, có một điều gì đó lớn lao đã thay đổi ở đất nước này. Tôi không nói cụ
thể được nó là gì, nhưng rõ ràng là mọi thứ không còn như trước nữa, một cỗ máy
nào đó đã được vận hành.
Nhưng, có lẽ có nhiều thứ rồi cũng sẽ đi vào quên lãng. Có một
mùa hè, người ta nói về sự gian trá trong những mùa thi, để rồi một mùa hè khác
món chè khúc bạch lên ngôi thay thế cho những sự um xùm về nàn hôi của. Mùa hè
năm nay, cái giàn khoan đè xuống cái bản đề xuất cải cách giáo dục 36000 tỷ của
bộ giáo dục cũng như cái án dành cho ông Dương Chí Dũng.
Có thể, ngày mai, báo sẽ lại đưa tin, có một giàn khoan lạ
xâm nhập vào vùng biển nước ta, hoặc là có tàu lạ đến cắt cáp dưới đáy biển.
Có thể lắm chứ, chủ trương mà.
Nguồn: http://cafekubua.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét