Thông thường ở Việt Nam cái khẩu ngữ “Bỏ Túi” có nghĩa là “lấy tiền của công làm của riêng”. Nhóm từ “Án Bỏ Túi” để chỉ những “vụ án chưa xử đã biết trước kết quả, vì có tiền mua chuộc đã bỏ trong túi người xử án”. Bây giờ những người Việt Nam có chức có quyền có loại "Cán Bộ Bỏ Túi". Phải nói cho đúng hơn là “Cán Bộ Việt Cộng Bỏ Túi”, vì hầu hết cán bộ loại này phải là đảng viên thuộc dòng dõi gia đình Việt Cộng và thuộc diện “ưu tiên”, hay được “mua quan bán chức” có truyền thống.
Từ những năm trước đã có hệ thống đào tạo nhân sự của Việt Cộng có loại
“Cán Bộ Đã Được Quy Hoạch” nhằm hướng “cha truyền con nối” của những gia
đình cách mạng trung thành với đảng, cho nên có những trường hợp “cả họ
làm quan việt cộng” ở khắp các địa phương.
Đã nói như Đại Biểu Quốc Hội Việt Cộng Bùi Thị An là “Lãnh đạo cũng có
tố chất di truyền”. Bởi vì yếu tố quyết định việc tuyển dụng làm việc
của chế độ việt cộng là tính trung thành với đảng, nên những gia đình
chí cốt cách mạng việt cộng có điểm “ưu tiên”. Hơn nữa, những gia đình
chí cốt này có “Tố Chất Di Truyền Việt Cộng” khó thay đổi được. Cái tố
chất di truyền đó được thể hiện rõ nét trong những người lãnh đạo các
ngành chuyên môn. Cái tính cách “Cha Truyền Con Nối” đã xảy ra phổ biến ở
mọi lãnh vực, vì Đảng Việt Cộng độc tài muốn độc quyền quản trị xã hội
Việt Nam nên phải đào tạo nhân sự chỉ huy, quản lý theo kiểu “con vua
thì được làm vua”.
Tuy ngoài mặt tuyên truyền là mọi người đều bình đẳng; người nào “phấn
đấu, rèn luyện tốt” đều có thể được đề cử vào những chức vụ quan trọng,
nhưng những người có truyền thống gia đình chí cốt việt cộng, cũng như
họ có sẵn “Cái Gốc”, họ có điều kiện lấy kinh nghiệm của cha mẹ mình,
của chú bác cô dì mình làm “Cái Vốn” cho mình.
Một cách lý tưởng, trong mọi tổ chức, lãnh vực, và các địa phương, nếu
có người chỉ huy giỏi và hạnh kiểm tốt, được mọi người tín nhiệm, mến
phục và làm theo, thì công việc chắc chắn có kết quả tốt như mong muốn.
Nói như vậy để thấy rằng trên nguyên tắc nhân sự, chức vụ làm việc là
cái quan trọng mà người dân giao phó để phục vụ nhân dân, xã hội. Thí dụ
như những chức vụ dân cử chủ tịch uỷ ban xã ấp, quận huyện, tỉnh thành,
thị trưởng thị xã, ủy viên cảnh sát, vân vân, phải được ứng cử bần cử
tự do. Người đạt tiêu chuẩn được tuyển chọn nhận chức vụ làm việc, ai
không đạt tiêu chuẩn thì không được tuyển dụng. Người không có khả năng,
làm không được việc giao phó thì phải từ chức. Ở Việt Nam chế độ Việt
Cộng không có bầu cử ứng cử tự do, chưa quen hay không có văn hóa từ
chức. Còn người nào làm hỏng việc thì phải bị cách chức; tùy theo mức độ
tổn hại nặng nhẹ mà bị trừng phạt thích đáng.
Tuy nhiên, công tác tuyển chọn, bố trí cán bộ trẻ ở hầu hết các nơi
trong nước Việt Nam khiến người ta thắc mắc, lo lắng. Chức vụ đã trở
thành một thứ đặc quyền, đặc lợi, đặc ân đối với nhiều người Việt trẻ.
Không phải không có lý do khiến người ta cố gắng hết sức chạy chọt, đút
lót để được tuyển dụng, và được thăng quan tiến chức. Hai chữ chức vụ tự
nó “không phải là tiền đô, nhà to, đất rộng”, nhưng chức vụ, nhất là
những chức vụ chỉ huy từ xã ấp cho đến quận huyện, tỉnh thành, chức vụ
quan trọng trong một số lãnh vực ngành nghề, sẽ “sinh ra tiền đô, nhà
to, đất rộng” rất dễ dàng. Và cả nước Việt Nam là một hệ thống tham
nhũng khổng lồ phát sinh từ cách tổ chức của Đảng Việt Cộng từ trên
trung ương xuống tận cơ sở.
Đó là tình hình hiện tại có một số rất đông người đã lợi dụng chủ trương
Việt Nam trẻ trung hóa hàng ngũ cán bộ để dùng áp lực đặt để con cháu,
đàn em, phe cánh của mình vào những vị trí chỉ huy vụ này, lãnh đạo sở
kia. Một cách khách quan nhận xét những người mới tốt nghiệp đại học,
hay được vài năm vào làm việc ở cơ quan nhà nước; những người này có
kinh nghiệm gì, đã lập được thành tích gì mà phát triển nhanh đến hàng
giám đốc sở, hay trưởng, phó vụ. Những thí dụ cụ thể là ông bí thư tỉnh
ủy ở một tỉnh miền Trung VN đã đưa con trai của mình lên ghế giám đốc.
Và có ông bộ trưởng giở trò điều động thuyên chuyển nhân viên để hô biến
một cán bộ yếu kém thành một người tài giỏi, và đã giới thiệu về địa
phương tham gia cấp ủy làm đến chức phó chủ tịch tỉnh.
Những kiểu cách điều động, thuyên chuyển, bổ nhiệm, cất nhắc con cháu,
đàn em, phe cánh nấp dưới chiêu bài trọng dụng người trẻ tài giỏi, trẻ
trung hóa hàng ngũ cán bộ Việt Cộng kiểu này, người dân Việt Nam biết rõ
hết. Người dân Việt Nam nhận thấy Nguyễn Thị Quyết Tâm, Phó bí thư
Thành ủy Thành Hồ, đã hàm hồ nói một câu trịch thượng, xúc phạm dân tộc
Việt Nam. Câu nói đó như sau, “Con cháu của lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc của dân tộc”.
Trong khi con cháu của lãnh đạo được Đảng tín nhiệm giao trọng trách
quản lý nhà nước, làm thủ lãnh chỉ huy các cấp từ trung ương xuống tận
địa phương theo kiểu “cả họ làm quan việt cộng”. Đây đúng là hạnh phúc
của Đảng; ngược lại là nỗi bất hạnh của dân tộc Việt Nam.
Nguyễn Thị Quyết Tâm
Còn số người trẻ tốt nghiệp cử nhân, thạc sĩ thì được lãnh đạo đảng và
nhà nước lên kế hoạch cho xuất cảng lao động cấp cao. Và đây là điều
hạnh phúc của những người đi lao động nước ngoài (?). Nhân Dân Việt Nam
không có gì phải thắc mắc, nghi ngại Đảng Việt Cộng đang cầm quyền?? Như
thế thì những người Việt Nam trẻ tốt nghiệp cử nhân, thạc sĩ nhưng đang
bị thất nghiệp, hoặc phải đi lao động nước ngoài, có cảm nghĩ thế nào?
Có cảm thấy bị đối xử bất công hay không nếu so sánh với con cháu của
lãnh đạo? Nên nhớ một sự thật rằng “Cán Bộ Việt Cộng Bỏ Túi” hay “Con
Cháu Của Lãnh Đạo Làm Lãnh Đạo Là Hạnh Phúc Của Đảng Việt Cộng; Ngược
Lại, Là Nỗi Bất Hạnh Của Dân Tộc Việt Nam”./.
Sài Gòn 18/2/2017
Nguồn: danlambaovn.blogspot.com


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét