Chuyện xưa kể rằng, bà mẹ của
Nguyễn Bỉnh Khiêm là một người phụ nữ có chí rất lớn. Lúc Nguyễn Bỉnh Khiêm còn
nhỏ, bà đã dạy dỗ huấn luyện sau với cách sau này mong muốn cho Nguyễn Bỉnh
Khiêm làm vua trong thiên hạ.
Truyền rằng khi Khiêm còn bé, bà
mẹ dạy Khiêm bằng câu ca dao.
Bống bông bang bang, ngày sau con
lớn, con tựa ngai vàng.
Ông bố nghe thế, sợ quá mới sửa lại
rằng.
Bống bống bang bang, ngày sau con
lớn con vịn ngai vàng.
Bà mẹ thấy thế, quở chồng.
- Nuôi con dạy nó làm cha thiên hạ,
ai lại đi dạy nó làm đầy tớ nhân dân như thế.
Chuyện xưa là như thế, Nguyễn Bỉnh
Khiêm sáng dạ, thông minh lẫy lừng kim cổ. Rút cục chốn quan trường chẳng vào
đâu.
Gần 500 năm sau, ở Đông Hội, Đông
Anh có một bà mẹ cũng chí khí như bà Nhữ Thị Thuần thân mẫu của Nguyễn Bỉnh
Khiêm. Bà mẹ này có đứa con tên là Nguyễn
Phú Trọng.
Ngày ấy chiến tranh ác liệt, trường
đại học tổng hợp văn Hà Nội sơ tán lên trên Thái Nguyên. Nhiều sinh viên khoa
văn tổng hợp phải điều vào chiến trường. Nghe tin ấy bà mẹ hốt hoảng, bà liền lên thăm con trai mang
theo 20 quả trứng gà.
Không muốn cho con trai của mình biết, bà gặp
bạn học của nó là Dương Đức Quảng nhờ dẫn đến gặp trưởng khoa. Gặp trưởng khoa
của con trai mình, bà mẹ biêú hai chục
trứng gà mang theo. Ngày ấy thế là quý lắm, ông trưởng khoa hỏi thăm gia cảnh
nhà bà, khen cháu Trọng hiền lành rồi nhận hai chục trứng mà bà mẹ nói là gà nhà đẻ, ông khen.
- Toàn trứng tươi, gà nhà bà đẻ tốt
quá. Giá như có gà đẻ để cải thiện bữa ăn cũng tốt.
Là người thông minh, bà mẹ hiểu ý
người thầy của con mình, bà nói.
- Đàn gà nhà em đẻ nhiều lắm, ăn
không hết. Để em mang biếu bác mấy con nuôi cải thiện.
Bà tức tốc đạp xe mấy chục cây số
về nhà, bắt ba con gà mái đẻ nhốt vào bu. Sáng sau bà đạp xe lên trường con gặp
vị trưởng khoa.
Đến năm 1967 chiến tranh ác liệt, trường điều
động sinh viên đi vào Nam. Bạn cùng khoá với Trọng nhiều người đã phải vào Nam
chiến đâu và hy sinh, có người bây giờ vẫn còn sống. Trong số còn sống đó có
Dương Đức Quảng và Vũ Duy Thông. Hai người này xét về mặt tài năng vượt trội
Nguyễn Phú Trọng nhiều lần.
Trọng nhờ ba con gà mái của mẹ, được nhà trường
kết nạp đảng, giữ làm hạt giống và không phải bị ra chiến trường. Con đường
quan lộ của Trọng bình yên và êm ả, không gặp gian nan, nguy hiểm như bao người
cùng lứa. Bởi êm ấm như thế, nên Trọng rất coi thường những lãnh đạo nào từng
phải vào sinh ra tử. Trọng coi đó là lũ võ biền, không nho nhã như Trọng.
Dương Đức Quảng tài hoa và khái
tính, con đường sự nghiệp của ông gian nan với nghiệp nhà báo. Còn Vũ Duy Thông
khéo léo hơn, nhờ ảnh hưởng của Trọng cũng kiếm được chút danh giá sau này.
Bước ngoặt đổi đời của Nguyễn Phú Trọng chính
là những năm tháng ác liệt hồi 1967. Khi mọi người khác phải điều vào chiến trường
hứng bom đạn, Trọng nhàn nhã được vào đảng và được phân về công tác tại tờ báo
chính của đảng CSVN, từ đó cứ êm đềm leo đến chức Tổng bí thư ngày nay.
Nhớ lại chuyện này, ngaỳ nay mấy bạn học của
Trọng gặp nhau, vẫn đùa rằng.
- Ngày ấy không có ba con gà mái,
chúng ta đâu có vị tổng bí thư lỗi lạc như bây giờ.
Có khi đến bây giờ, Nguyễn Phú Trọng
không biết lý do vì sao y được nhà trường kết nạp đảng hồi đó. Vì bà mẹ Trọng dấu
biệt chuyện ấy, nên Trọng vẫn tự hào về mình là người xuất chúng hơn tất cả đám
bạn, cho nên mới thành người đứng đầu đảng như hôm nay.
Cuộc đời có những khoảnh khắc mà
chỉ cần một tác động nhỏ, có thể khiến người ta đổi hướng thành vua của một nước
hay thành một nhà báo quèn, một nhà thơ con cóc.
Trớ trêu thay, những tác động ấy
không cần đến cái gì quá lớn lao. Đôi khi chỉ làm tấm lòng của bà mẹ với ba con
gà mái mà thôi.
Nhân ngày phụ nữ Việt Nam mùng 8
tháng 3. Nhớ đến hành động thương con, đạp xe đi về mấy chục cây số trong những
năm tháng chiến tranh của bà mẹ tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, chúng ta nên vinh
danh bà là người phụ nữ Việt Nam xuất sắc nhất trong thế kỷ 20.
Cám ơn bà chỉ với ba con gà mái, bà đã để lại
cho đất nước này một tổng bí thư anh minh, lỗi lạc nhất mọi thời đại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét