Dù hôm nay không máu đổ. Nhưng những
hàng thép gai kia còn buốt đau hơn máu. Những hàng thép gai luôn khiến ta gợi
nhớ... chiến tranh. Nhưng đây là cuộc chiến khác. Cuộc
chiến mà chính quyền đã coi nhân dân như kẻ thù của họ.
Vâng. Những hàng rào thép gai chằng
chịt đã được dựng lên, cản mọi lối vào Formosa. Phía sau những hàng thép gai ấy,
không chỉ lực lượng an ninh và cảnh sát cơ động, đặc nhiệm. Đã xuất hiện cả những
sắc phục quân đội.
Lâu lắm rồi. Kể từ "trận
đánh đẹp" Tiên Lãng, hôm nay mới lại thấy xuất hiện hình ảnh quân đội...
xung trận!
Ảnh không rõ lắm, chẳng biết binh
chủng nào, nhưng chắc chắn không phải công an. Có vẻ giống lực lượng bộ đội
biên phòng?
Nhưng biên phòng là để bảo vệ
biên giới. Không lẽ sau những hàng thép gai dẫn vào Formosa kia là biên giới quốc
gia? Một “quốc gia” Formosa mà chính phủ Việt, cảnh sát Việt, quân đội Việt phải
giăng rào thép gai chặn “đánh” nhân dân để bảo vệ họ?
Những hàng thép gai như thể một
cuộc chiến. Vâng. Một cuộc chiến mà chính phủ đã như chính thức đứng hẳn về
phía Formosa, dùng những hàng kẽm gai kia để chặt đứt "nhân dân" của
mình.
Mất đất, mất biển. Lại thêm mất
dân.
Chọn cách dựng rào thép gai chặn
dân, không khác gì chọn đường tự sát.
TDN, 5/3/2017
(Nguồn ảnh: facebook Văn Sơn Lê)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét