Thời gian qua, dư luận tạm lắng chuyện các tỉnh thành mua sắm xe công
tràn lan, vượt quá tiêu chuẩn, định mức của nhà nước. Nay lại “nóng” lên chuyện
các doanh nghiệp tặng xe sang tiền tỉ cho cơ quan lãnh đạo địa phương để rồi
sau đó phải trả lại như ở Cà Mau và Đà Nẵng.
Nhiều địa phương im lặng, nhưng
cũng có một số địa phương tự công khai hoặc bị dư luận bàn tán, lãnh đạo địa
phương phải báo cáo giải trình với lý do được cho là hoàn toàn “minh bạch”. Và
cũng có địa phương sau nhiều lời thanh minh thì cuối cùng cũng đem trả lại xe
như Cà Mau và Đà Nẵng.
Có người nói, không có luật nào cấm
cá nhân, tập thể tặng xe ô tô cho cơ quan nhà nước. Thế nhưng trong những trường
hợp nhạy cảm, hơn ai hết, lãnh đạo các tỉnh, thành phố không thể không biết tới
“Quy chế về việc tặng quà, nhận quà tặng và nộp lại quà tặng của cơ quan, tổ chức,
đơn vị có sử dụng ngân sách nhà nước và của cán bộ, công chức, viên chức” ban
hành kèm theo Quyết định số 64/2007/QĐ-TTg ngày 10.5.2007 của Thủ tướng Chính
phủ.
Điều 5 của Quy chế này quy định:
Nghiêm cấm các cơ quan, đơn vị, cán bộ, công chức, viên chức nhận quà tặng
trong trường hợp: cơ quan, đơn vị và cá nhân tặng quà có liên quan đến hoạt động
công vụ do mình hoặc người mà mình nhận thay chịu trách nhiệm giải quyết (trước,
trong và sau khi thực hiện công vụ) hoặc thuộc phạm vi quản lý.
Vậy khi cơ quan chính quyền địa
phương nhận quà (xe sang đắt tiền) từ các doanh nghiệp thuộc phạm vi mình quản
lý là trái với Quyết định 64/2007/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ.
Điều 16 của Quy chế trên còn quy
định: Chủ tịch Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố có trách nhiệm báo cáo kết
quả thực hiện việc tặng quà, nhận quà tặng và nộp lại quà tặng theo quy định tại
Quy chế này trước ngày 15.11 hàng năm. Thế nhưng trên thực tế, có bao nhiêu địa
phương tự giác thực hiện nghiêm túc quy định này của Thủ tướng Chính phủ?
Dư luận đặt ra câu hỏi: Nếu các
doanh nghiệp có tinh thần đóng góp xây dựng địa phương, tại sao họ không dùng số
tiền hàng tỉ ấy để hỗ trợ xây dựng các công trình phúc lợi xã hội như bệnh xá,
trường học, cầu cống, đường sá, nhà vệ sinh công cộng, ủng hộ người nghèo hay hỗ
trợ xe cứu thương, xe chữa cháy cho các xã, huyện nghèo?
Về phía các vị lãnh đạo địa
phương, sao các vị không đề nghị các doanh nghiệp chuyển số tiền ấy để hỗ trợ
cho dân nghèo, trong khi cơ quan của các vị đã mua sắm đầy đủ xe công theo tiêu
chuẩn, định mức của Nhà nước?
Với các siêu xe được các doanh
nghiệp tặng, lãnh đạo một số địa phương đều nói về mục đích sử dụng rất “chính
đáng” là dùng vào việc đi kiểm tra công tác phòng chống bão lụt, cháy rừng, ngập
mặn hoặc đưa rước những đoàn công tác đến địa phương... Nếu thực vậy thì những
chiếc xe này phần lớn thời gian “đắp chiếu” nằm chờ lệnh vận hành, nghĩa là
lãng phí công năng sử dụng mà vẫn tốn chi phí “khấu hao”, “bảo dưỡng” hằng năm.
Tặng xe cho cơ quan lãnh đạo địa
phương, liệu các doanh nghiệp có hoàn toàn vô tư, trong sáng? Chỉ thực sự vô
tư, trong sáng khi các doanh nghiệp này hoàn toàn không có yêu cầu, đòi hỏi điều
gì và dứt khoát từ chối mọi sự ưu ái của địa phương đối với riêng doanh nghiệp
mình.
Nếu địa phương thu hút đầu tư, tạo
cơ chế thoáng cho doanh nghiệp thì mọi doanh nghiệp đều có cơ hội như nhau. Các
doanh nghiệp đều đóng thuế theo quy định của nhà nước, doanh thu càng lớn, thuế
thu nhập doanh nghiệp đóng càng nhiều. Một số doanh nghiệp vừa thực hiện nghĩa
vụ đóng thuế, vừa phải tự nguyện “cảm ơn” tập thể lãnh đạo địa phương bằng hình
thức biếu xe tiền tỉ, điều này có gì đó thiếu tự nhiên, bất thường.
Các doanh nghiệp đều bình đẳng, cạnh
tranh lành mạnh với nhau trên cơ sở của pháp luật. Vậy mà có những doanh nghiệp
quá “hào phóng” tặng siêu xe tiền tỉ cho cơ quan lãnh đạo địa phương đang quản
lý doanh nghiệp mình về mặt chức năng hoặc về mặt địa bàn hoạt động. Phải chi
đó chỉ là những suất quà từ thiện, những suất học bổng, những khoản ủng hộ các
hoạt động văn hóa, văn nghệ, thể dục thể thao... thì nên khuyến khích, còn đằng
này quà biếu là khối tài sản “khủng”, tạo nên sự sang trọng, đẳng cấp của người
sử dụng nó.
Dân gian có câu: “Có qua có lại mới
toại lòng nhau”, “Bánh đúc trao đi, bánh chì trao lại”, “Thả con săn sắt, bắt
con cá rô”, “Đồng tiền đi trước là đồng tiên khôn”...
Bill Gates cũng từng nói: “Trên đời
này không có bữa ăn trưa nào miễn phí”. Đúng vậy, chẳng ai cho không ai cái gì
cả, lợi ích đan xen, có qua thì phải có lại.
Doanh nghiệp tặng món quà “trên mức
tình cảm” là xe sang tiền tỉ để đổi lại sự “ưu ái”, cơ chế “ưu tiên” đặc biệt
trong khai thác tài nguyên, môi trường, thuế má, đấu thầu, cung ứng vật tư thiết
bị, tiêu thụ sản phẩm, dịch vụ...
“Đôi bên cùng có lợi” nhưng Nhà
nước chịu thất thoát (nguồn thu, tài nguyên), nhân dân chịu thiệt thòi (vì công
trình có thể bị rút ruột, hàng hóa, dịch vụ kém chất lượng), doanh nghiệp “đường
đường chính chính” thì bị rơi vào tình thế cạnh tranh bất bình đẳng với một số
“doanh nghiệp VIP”.
Tặng xe công là tặng tài sản cho
tập thể nhưng dành cho lãnh đạo, tạo nên sự “sang trọng, đẳng cấp” cho lãnh đạo,
trong suốt nhiệm kỳ hoặc suốt thời kỳ làm lãnh đạo. Đây là “lộc” của lãnh đạo,
muốn có “lộc” phải “ơn qua nghĩa lại” trên nền tảng của chức vụ, quyền hạn.
“Có làm thì mới có ăn/Không dưng
ai dễ đem phần đến cho”, “không ai cho không ai cái gì”, trong khi đó, trả lời
với báo chí, lãnh đạo các địa phương khẳng định “không có tiêu cực trong việc tặng
xe”, còn các doanh nghiệp tặng xe cũng quả quyết mình tặng xe với động cơ hoàn
toàn trong sạch, minh bạch.
Dưới góc độ xã hội học, tâm lý học
và văn hóa ứng xử theo kinh nghiệm dân gian thì rõ ràng việc cho - nhận trên có
điều gì đó không ổn.
LÊ XUÂN CHIẾN (Một Thế Giới)
(GV trường THPT Huỳnh Thúc Kháng,
Quảng Nam)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét