Một đối tượng có lẽ đã bị
phong trào Dân chủ bỏ quên hay coi nhẹ nhiều năm qua là lớp thanh niên.
Phong trào đấu tranh và các cuộc vận động giác ngộ nhận thức quần
chúng nhiều năm nay, nhiều khi đươc gọi là khai dân trí, nhưng môṭ trong
những đối tượng quan trọng, rất quan trọng, nếu không gọi được là quan
trọng nhất, là tầng lớp học sinh, thanh thiếu niên, đã bị bỏ quên.
Nếu như các đối tượng này
được quan tâm thích đáng và được vận động một cách có tổ chức, có
bài bản, có chương trình cụ thể, được quán trịêt rộng rãi trong tất
cả các lực lượng dân chủ và các tổ chức xã hội dân sự phi quốc
doanh, thì tại thời điểm này, phong trào có thể đã có một đội quân
hùng mạnh.
Một thực tế không ai không
biết là chế độ cộng sản, bên cạnh các biện pháp ngăn chặn thông tin
trung thực, phổ biến và tuyên truyền áp đảo và dai dẳng những thông
tin chọn lọc, định hướng một chiều, thậm chí giả dối có chủ ý,
tung hàng trăm nghìn dư luận viên len lỏi, trà trộn trong quần chúng
gây rối lọan đức tin và chia rẽ, cài cắm đặc tình vào nội bộ phong
trào, tổ chức lực lượng hacker an ninh ăn cắp thông tin và phá hoại
hệ thống liên lạc của các tổ chức, sử dụng dân phòng, thanh niên xung
phong, bảo vệ dân phố ngày đêm vây hãm, cản trở sinh hoạt, gây áp lực
thường trực lên cuộc sống của các nhà hoạt động, dùng an ninh giả
dạng côn đồ, thuê mướn những ma cô chuyên nghiệp, dùng cảnh sát vũ
trang, cảnh sát cơ động đánh đập, bắt bớ và đàn áp dã man, tạo
không khí khủng bố, gây tâm lý hoảng sợ rộng rãi hòng làm tan rã
phong trào v.v… một biện pháp thâm độc và hết sức căn bản là việc
sử dụng hệ thống giáo dục và môị trường sinh hoạt xã hội hàng
ngày để tạo ra một hệ thống kiến thức làm nền cho một nhân sinh
quan, sản sinh tự nhiên một ý thức hệ theo thiết kế của chế độ.
Bằng cách đó vừa thiết lập một nền móng cho lực lượng kế tục của
chế độ, vừa gây miễn dịch đối với nhận thức tiến bộ trong lớp trẻ.
Một đứa trẻ từ mẫu giáo
mầm non đã chỉ được nghe, được giảng, được thấy những điều, những
hình ảnh chọn lọc định hướng thì trong ý thức của chúng sẽ hình
thành khái niệm về cái đẹp và cái đúng không khớp với chân lý. Đối
với những đứa trẻ như vậy, tư duy tự nhiên của chúng đi theo một
trình tự lôgíc khác.
Chúng tranh nhau nghe lời thầy
cô giáo, anh chị phụ trách nhi đồng để được quàng khăn đỏ, để được
thành nhi đồng gương mẫu, cháu ngoan bác Hồ.
Lớn lên mộc chút, những đứa
trẻ luôn vâng lời, những đưá trẻ chỉ biết phục tùng, những đứa trẻ
luôn hoàn thành những việc được giao không bao giờ thắc mắc sẽ được
chọn để được bóc măng gia nhập đoàn thanh niên cộng sản.
Và đến lượt các lớp thanh
niên. Những người này cũng sẽ ganh đua phấn đấu học hỏi lý luận của
đảng, Bác, học tập noi theo gương các anh hùng cộng sản, sẽ ganh đua
bộc lộ lòng trung thành với tư tưởng cộng sản, trung thành với chế
độ. Những người này sẵn sàng xả thân để bảo vệ sự trong sáng của
lý thuyết cộng sản, sẵn sàng chống lại các học thuyết phi cộng
sản, sẵn sàng chứng tỏ sự mẫn cán với chế độ bằng cách tình
nguyện len lỏi luồn lách phá hoại tư tưởng dân chủ tự do, sẵn sàng
cống hiến kể cả máu để đàn áp các thành phần chống đối chế độ,
ngay cả khi các thành phần đó bao gồm cả chính cha mẹ và người thân
của họ. Họ tự nguyện và thậm chí hãnh diện với những hy sinh và
mẫn cán đó.
Đó là lôgíc con đấu cha, vợ
tố chồng, anh em đấu tố lẫn nhau, điều đã diễn ra trong Cải cách
ruộng đất. Hệ thống giáo dục nhồi sọ bằng những thủ đọan nguỵ đạo
đức đã tạo ra một loại nhóm người khác với đồng loại của họ. Họ
có đức tin và trình tự tư duy theo hệ quy chiếu khác.
Cái thâm thuý cao siêu của
cộng sản chính là cái được ông Hồ tóm lược lại bằng câu “vì lợi
ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người”. Trồng cây
gì, chọn giống nào, bón cho chúng những lọai thức ăn nào, cắt cành
tỉa lá và uốn chúng theo hình gì, đó là tất cả công nghệ trồng
người.
Cái độc ác man rợ cũng nằm
trong chính cái thâm độc cao siêu đó.
Nhưng những nhà họat động dân
chủ, những người vận động cho một cuộc “Khai dân trí, trấn dân khí”
đã chỉ tập trung vào lớp người đã trường thành, thậm chí dồn sức
lực vào tầng lớp trí thức là những tầng lớp mà ý thức hệ của họ
đã bị cố kết, đã ít nhiều xơ cứng, thậm chí miễn dịch với những
lọai ý thức hệ tự do khác.
Phôi thai của cuộc vận động
dân chủ có thể được bắt đầu từ gần ba mươi năm. Nhưng, mặc dù có
thể nói rằng phong trào vận động Dân chủ đã tiến những bước dài,
thành công cuối cùng vẫn đang ở đâu đó xa phía trước, và chắc chắn
còn không ít thử thách. Nếu như ngay từ đầu, hướng của cuộc vận
động không quên, không bỏ qua, thậm chí được coi trọng và dành sự ưu
tiên thích đáng cho đối tượng tuổi trẻ, thì sau gần ba mươi năm, đã
có thể có ít nhất ba thế hệ được trang bị vũ khí mới.
Cón thể bị gán cho là suy
tưởng, nhưng việc làm này, thực sự là việc đào đất dưới chân chế
độ. Chế độ̣ sẽ không có người kế thừa, và nếu có kế thừa thì
cũng không thể có kế thừa hoàn toàn. Không có cộng sản mù quáng
100%. Hiện tại, đảng cộng sản đang phải chịu một cuộc khủng hoảng
thiếu cán bộ. Đại hội đảng XII vừa rồi đã bộc lộ rất rõ. Việc
phải cơ cấu Võ Văn Thưởng, một nguyên bí thư trung ương đoàn 46 tuổi
vào bộ chính trị nắm trưởng ban tuyên giáo. Việc phải dùng một phụ
nữ bị goị là “quê một cục” làm Chủ tịch Quốc hội, một ông kỹ sư
đại học hàm thụ làm Thủ tướng, một ông không có kiến thức gì ngoài
ngành công an lên làm Chủ tịch nước, một bộ máy chính phủ toàn
những kẻ vô danh.
Nếu đầu tư thích đáng vào việc vận
động lớp trẻ, thì lúc này, biết đâu, hạt giống Dân chủ đã nằm trong
Trung ương đảng, trong Chính phủ và biết đâu Đối thọai Dân chủ giữa
chế độ và Xã hội, giữa độc đảng cộng sản và đa đảng chính trị đã
là một thực tế khả thi.
Có phải là muộn không? Có
đúng là xứng đáng được quan tâm không?
Tổ chức việc vận động vào
lớp trẻ ngay từ mẫu giáo, từ nhi đồng, thiếu niên và thanh niên sẽ
như thế nào?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét