Ảnh chụp màn hình trang Ba Sàm
ngày 1/11/2010, sau hơn 3 năm có mặt trên mạng
Khỏi phải nói, “Ba Sàm – Cơ quan
ngôn luận của Thông tấn xã vỉa hè”, với tiêu chí “khai dân trí” và “phá vòng nô
lệ” là một “ông lớn” trong dân báo Việt Nam kể từ khi nó ra đời vào ngày
9/9/2007. Trong khuôn khổ bài viết này, tôi chỉ muốn kể đôi chút về Nguyễn Hữu
Vinh và Đinh Ngọc Thu, những người đã tạo nên tên tuổi của trang điện tử bất đồng
chính kiến Việt Nam đầu tiên và hàng đầu ấy.
Từ Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh
Ngay sau khi tôi khởi kiện Ủy ban
nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế vào ngày 19/5/2005 do đã cấp phép cho dự án xây
khách sạn trên đồi Vọng Cảnh, một di sản văn hóa của Việt Nam cần tuyệt đối bảo
tồn dẫn đến dự án này bị hủy bỏ, Minh, một bạn học phổ thông của tôi đến gặp
tôi, nói: “Có thằng bạn cùng học an ninh tên Nguyễn Hữu Vinh, muốn gặp ông vì
khoái vụ kiện của ông lắm”. Thế là cuộc gặp đã diễn ra tại một quán cà phê nhỏ
bên hông Nhà Thờ Lớn Hà Nội.
Đó là một người xương xương, tuy
xăm xoi nơi ánh mắt nhưng tổng thể toát vẻ khôi hài bởi cái miệng chực cười.
Chuyện trò thì mới biết Vinh là “công an nhà nòi” bởi bố là cụ Nguyễn Hữu Khiếu,
từng là Giám đốc Công an Liên khu IV thời chống Pháp. Nhân đó, tôi kể với anh rằng
chính phụ thân tôi, nhà thơ Huy Cận, vào tháng 6/1946 với tư cách lãnh đạo Bộ Nội
vụ của Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã ký Nghị định thành lập Trường
Công an Trung ương, “lò” của các “lò” đào tạo công an và an ninh.
Trở lại chuyện nay, Vinh muốn tôi
ký tặng anh bộ hồ sơ vụ kiện “Vọng Cảnh” mà tôi mang theo, dĩ nhiên tôi đáp ứng
ngay. Sau đó Vinh kéo tôi về nhà Vinh chơi tại khu Trung Tự, Hà Nội. Bên phải cổng
là biển hiệu Công ty TNHH Điều tra và Bảo vệ – VPI, mà anh là giám đốc. Vinh cười
cười: “Dạo này cái chuyện ‘ông ăn chả, bà ăn nem’ rất phổ biến, nửa này rất muốn
có thông tin về nửa kia để ‘bắt tận tay, day tận trán’. Tôi lập ra cái công ty
thám tử tư này là nhằm đáp ứng cái nhu cầu xã hội ấy”. Chưa kịp bái phục cái sự
nhanh nhậy với thời cuộc ấy của anh thì Vinh đề xuất: “Nếu ông đồng ý, tôi sẽ đặt
bên trái cổng một biển đề ‘Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ’. Như vậy, khách hàng sẽ đến
rầm rầm!” Nhưng rồi tôi bỏ lửng đề xuất ấy không hẳn vì tôi chưa trù được thời
gian bởi bản thân còn là viên chức Bộ Ngoại giao mà chính vì phấn chấn bởi thắng
lợi của vụ kiện “Vọng Cảnh”, tôi muốn dồn sức vào đấu tranh pháp lý nhằm giành
lại cho người dân quyền thực sự làm chủ đất nước cũng như xây dựng một nhà nước
pháp quyền ở Việt Nam.
Rốt cuộc Vinh lại bén vào cái đam
mê của tôi muốn thay đổi hiện tình đất nước. Mà cũng chẳng có gì là lạ bởi từng
là thiếu tá an ninh, chắc chắn anh đã thấy quá rõ sự suy đồi của chính thể cộng
sản hiện hành nói chung, của lực lượng công an mệnh danh “còn Đảng còn Mình”
nói riêng. Cùng với Minh người bạn của đôi bên, giữa chúng tôi đã liên tục có
các cuộc thảo luận nghiêm túc. Chính họ là những người đầu tiên giúp tôi ý kiến
để hoàn chỉnh Đơn của tôi ứng cử Bộ trưởng Bộ Văn hóa – Thông tin vào năm 2006.
Ngược lại, tôi cũng khuyến khích Vinh viết báo phản biện xã hội. Những bài báo
đầu tiên của anh, Vinh đều đưa tôi xem để góp ý trước khi gửi đi đăng.
Nhưng rồi mức độ phản biện của
Vinh ngày càng gia tăng, chẳng mấy chốc trở thành “quá khổ” với “giày” của báo
chí do Nhà nước độc quyền, các bài viết về thời cuộc của anh vì vậy không còn
cơ hội có mặt trên các sạp báo. Đúng lúc đó Internet đã hiện ra như một sự cứu
rỗi đối với Vình để rồi Ba Sàm ra đời như một sự tất yếu. Không những là bạn đọc
nhiệt thành của Ba Sàm, tôi còn thường xuyên trao đổi với anh về những thông
tin và lời bình đã post hoặc cần post. Ngoài các cuộc trao đổi qua điện thoại,
cứ mỗi sáng chủ nhật “bộ tam” Vinh, Minh và tôi lại “giao ban” bên ly cà phê tại
cửa hàng “Bốn Mùa” ở Hàng Trống hoặc bên kia đường, sát Hồ Hoàn Kiếm.
Một lần, Vinh mời tôi dự giỗ cụ
Nguyễn Hữu Khiếu tổ chức tại nhà. Ngồi đối diện với tôi là một tay to con có
khuôn mặt dày. Vinh giới thiệu: “Đây là Tô Lâm, đại tá, ‘nguồn’ của Bộ (Công
an). Cẩn thận đấy, thằng này có nhiều còng lắm!” Tôi cười khẩy, bảo Tô Lâm đang
căng mắt nhìn: “Chưa biết ai còng tay ai!” Tô Lâm giật thót người, nhảy sang ngồi
bên cạnh tôi vồn vã hỏi chuyện. Trên thực tế thì Tô Lâm với tư cách là công cụ
của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, kẻ đã bị tôi khởi kiện do rước Trung Quốc vào
chiếm lĩnh Tây Nguyên dưới vỏ bọc khai thác bauxite, cũng như của Bộ chính trị
Đảng cộng sản Việt Nam, đã còng tay tôi trước. Chính nhân vật này vào ngày
6/11/2010, khi đó đã là Trung tướng, Thứ trưởng Bộ Công an, chủ trì cuộc họp
báo về việc bắt tôi hai ngày trước đó về “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng
hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 88 Bộ luật hình sự. Năm năm sau, Tô
Lâm còng tiếp “bạn học” Nguyễn Hữu Vinh vẫn với cái “tội” đấu tranh cho Dân chủ.
Tóm lại, cảnh báo ngày ấy của Vinh về bản chất đàn áp của “đồng môn” Tô Lâm
không thể nào “nghiệm” hơn! Vấn đề là nếu quả “thông minh” như Đại sứ quán Mỹ tại
Việt Nam nhận xét, Tô Lâm giờ đây cầm đầu Bộ Công an hẳn phải hiểu rằng chỉ có
chủ động tháo còng, trả tự do cho Vinh Ba Sàm và những người yêu nước và dân chủ
bị cầm tù khác thì mới có thể tránh cho bản thân bị các lực lượng dân chủ tra
còng trong một tương lai có thể nhìn thấy trước!
Ông Nguyễn Hữu Vinh (trái) và người
bạn Cù Huy Hà Vũ tại 2 phiên tòa khác nhau. Ảnh cắt từ internet
Dẫu thế nào, cả Anh Ba Sàm và tôi
đều đã tiên liệu bản thân sẽ bị chính quyền bắt bớ, bỏ tù. Trong phần kết
bài “Ba Sàm 5 tuổi – tâm sự và tri ân” đăng năm 2012, Vinh viết: “Hắn cũng tin là cách làm hiện nay sẽ
‘bất tử’, nên rủi mình có ham chơi mà lơ là bỏ bê công việc, cũng vẫn sẽ có các
cộng sự ở khắp nơi cùng độc giả tiếp tục công việc hàng ngày này”. Trước đó 2
năm, trong bài “Việt Nam Bauxite Diễn Ca” đăng trên Bauxite Việt Nam và các
trang mạng khác ngày 15/02/2010, tôi đã viết: “Tôi cũng tin rằng Việt Nam ta sẽ
không thiếu người tiếp tục Diễn ca này nếu lúc đó tôi – Cù Huy Hà Vũ ‘Thà làm
Quỷ Nước Nam’ – có đi vắng!”
Khi tôi bị cầm tù tại trại giam số
5 ở Thanh Hóa, Vinh có nhờ vợ tôi chuyển vào cho tôi sách về luyện khí công
cùng những lời khuyên giữ gìn sức khỏe cho cuộc chiến dài hơi. Nay Vinh bị giam
đúng nơi tôi đã bị giam 5 năm trước đó. Vậy thì, sẽ chẳng có lời khuyên nào tốt
hơn của tôi dành cho Vinh là hãy làm đúng những gì mà Vinh đã khuyên tôi và nhất
là hãy giữ vững chí khí chiến đấu!
Đến Chị Ba Sàm – Đinh Ngọc Thu
Vẫn do xuất thân là an ninh, Nguyễn
Hữu Vinh hiểu rất rõ nếu cứ tiếp tục chủ trương Ba Sàm thì chỗ nằm sắp tới sẽ
là bệ xi măng của trại giam. Do đó từ tháng 6/2011, Vinh đã “trao mái chèo” quản
trị trang điện tử này cho cộng sự của anh từ hai năm trước là Đinh Ngọc Thu,
đang sống tại California, Mỹ.
Sau khi chính quyền Việt Nam trước
sự phản đối mạnh mẽ từ trong nước ra ngoài nước, đặc biệt của Chính phủ Hoa Kỳ,
buộc tạm thời trả tự do cho tôi để tôi đến Hoa Kỳ vào ngày 7/4/2014, Đinh Ngọc
Thu đã mời tôi và vợ tôi đến nhà chơi. Gặp tôi tại sân bay, Ngọc Thu nói ngay:
“Em biết anh lâu rồi. Mỗi khi các anh gặp nhau bàn thảo, anh Vinh đã dùng
laptop quay trực tiếp buổi gặp giữa các anh cho em xem”.
Nói về ngoại hình, bảo Vinh và Ngọc
Thu là hai anh em thì cũng không ngoa bởi đều cùng vóc người và khuôn mặt xương
xương. Thế nhưng về tính cách, thì phải nói là hai cực. Vinh khôn khéo bao
nhiêu thì Ngọc Thu thẳng tưng bấy nhiêu! Chữ “Đinh” ứng với đàn ông trong tên
chị, quyền tự do ngôn luận tuyệt đối ở xứ Cờ Hoa này cộng với anh Joe hết mực
chiều vợ, yếu tố nào đã tạo nên cá tính ấy nơi Ngọc Thu? Có lẽ cả hai! Nhưng phải
đến khi Vinh cùng cộng sự là Nguyễn Thị Minh Thúy bị chính quyền Việt Nam bắt bỏ
tù về “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền,
lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo Điều 258 Bộ luật hình sự do đã lập
ra hai blog là Dân Quyền và Chép Sử Việt – điều mà Vinh, Minh Thúy cũng như các
luật sư của họ cực lực bác bỏ, tính cách mạnh mẽ ấy của Ngọc Thu mới có dịp
phát lộ. Ngày 9/5/2014, chỉ 4 ngày sau khi Vinh bị bắt, Ngọc Thu ra tuyên bố
“Nguyễn Hữu Vinh bị bắt nhưng Ba Sàm thì không.” Chị viết: “… nếu tất cả
những gì chính quyền mong muốn là giam giữ Nguyễn Hữu Vinh để vô
hiệu hóa Ba Sàm thì họ đã nhầm. Nguyễn Hữu Vinh có thể bị bắt và
bị giam cầm, nhưng Ba Sàm thì không, bởi cái anh để lại cho mọi người
là tinh thần Ba Sàm, chứ không phải đơn thuần là những bản tin tự tay
anh biên tập”.
Và trên thực tế, cái tinh thần
“khai dân trí” và “phá vòng nô lệ” của Anh Ba Sàm đã không ngừng được Ngọc Thu
bồi đắp, trung bình gần 5 triệu lượt truy cập hàng tháng, rõ ràng là điểm “Ưu”
mà độc giả đã chấm cho nỗ lực không mệt mỏi đó. Giữa Ngọc Thu và vợ chồng chúng
tôi đã có nhiều cuộc trao đổi sôi nổi cốt sao bảo vệ Vinh đang đối mặt với
phiên tòa bất công một cách tốt nhất cũng như để trang điện tử này có thể đứng
vững trước muôn vàn khó khăn, thử thách đến từ nhiều phía, cả chủ quan lẫn
khách quan. Nói tóm lại, cho dù còn những khiếm khuyết vốn thường tình của những
con người hành động, Đinh Ngọc Thu đã trở thành người kế tục xứng đáng của “Anh
Ba Sàm” Nguyễn Hữu Vinh, đã thực sự là “Chị Ba Sàm” theo đúng nghĩa đen của từ
này. Vậy mà…
Ngày 13/4 vừa qua, Ngọc Thu đã
đăng “Lời chia tay”. Chị viết: “Tôi chưa bao giờ làm loại việc nào giống như
công việc với trang Ba Sàm, từ Biên tập viên đến kỹ thuật. Kể từ tháng 6 năm
2011 đến nay, trung bình mỗi ngày làm hơn 10 tiếng, mỗi tuần đủ bảy ngày, mỗi
tháng đủ 30 ngày, không ngưng nghỉ, không thù lao, ròng rã như thế cũng đã gần
sáu năm…dù đã có hàng chục lần bảo với lòng, hứa với gia đình, sẽ dứt áo ra
đi…Tuy nhiên, sức người có hạn. Ngoài nghĩa vụ với quê hương của mình, tôi còn
phải chu toàn nghĩa vụ với nhiều người thân khác.”
Từ xưa đến nay chuyện đàn ông “ăn
cơm nhà, vác tù và hàng tổng”, dẹp chuyện gia đình để dấn thân cho công bằng xã
hội tuy rất đáng nể nhưng không phải khó tìm. Thế nhưng phụ nữ, nhất là người
đã có gia đình riêng, và hơn thế nữa, là người châu Á mà chăm sóc gia đình là
nghĩa vụ số 1, làm cái công việc “vác tù và hàng tổng”, thì quả thật rất hiếm.
Đinh Ngọc Thu “thân gái dặm trường”, một mình gánh vác một trang tin tổng hợp tầm
cỡ như vậy đằng đẵng gần 6 năm trời thì càng vô cùng hiếm. Rõ ràng, một công việc
“khủng” như vậy đã lấy đi của chị không chỉ toàn bộ thời gian, sức lực, mà cả hạnh
phúc bên chồng, bên con. Rõ ràng không ai có quyền nhân danh bất cứ điều gì dù
cao cả đến đâu để đòi hỏi Ngọc Thu tiếp tục hy sinh lớn lao như thế, đòi hỏi chồng
và con của Ngọc Thu tiếp tục chịu đựng như thế. Chị và chồng, con chị hoàn toàn
có thể ngẩng cao đầu khi “Lời chia tay” đến với độc giả, nhất là những người
ngày đêm tranh đấu cho một tương lai Dân chủ và Nhân quyền ở Việt Nam.
Cuộc chiến đấu còn tiếp diễn
“Lời chia tay” của Đinh Ngọc Thu
hẳn đã gây ra tiếc nuối vô bờ cho tất cả những ai “ăn Ba Sàm, ngủ Ba Sàm” nhưng
điều này không có nghĩa sứ mệnh của Ba Sàm vĩnh viễn chấm dứt.
Thực ra vấn đề ở đây là tổ chức công
việc. Sẽ không có chuyện Ba Sàm “đình bản” nếu như việc quản trị trang điện tử
này được nhiều người tâm huyết chung tay. Tôi đã nhiều lần thuyết phục Ngọc Thu
nhận tài trợ cho Ba Sàm miễn là minh bạch để từ đó có thể thanh toán các chi
phí kỹ thuật, trả thù lao cho bản thân cũng như tuyển dụng người phụ trợ… Rõ
ràng việc này là hoàn toàn trong tầm tay của chị. Do đó, lý giải việc Ngọc Thu
nói “Lời chia tay” chỉ có thể là do chị phải giữ cam kết với Nguyễn Hữu Vinh về
việc không nhận tài trợ hoặc chuyển giao Ba Sàm cho người khác quản trị. Nói
cách khác, đứa con tinh thần ấy của Vinh sẽ tiếp tục sống, và hơn thế nữa, ngày
một cường tráng nếu “lời nguyền” trên được chính Vinh giải tỏa thông qua người
thân hoặc các luật sư của anh.
Trong khi chờ đợi Ba Sàm trở lại
với bạn đọc, và hơn thế nữa, hoành tráng hơn, vì cuộc chiến đấu cho Dân chủ và
Nhân quyền ở Việt Nam còn tiếp diễn, không phút ngơi nghỉ, chúc Ngọc Thu thật hạnh
phúc bên cạnh những người thân yêu nhất của mình, như một sự nghỉ ngơi xứng
đáng và cần thiết giữa hai trận đánh.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét