Xã hội Việt Nam bây giờ như một mớ
hỗn độn chứa đầy sự ngang trái và bất công. Sự bất công giống như một căn bệnh,
mà môi trường để cho nó sinh sôi nảy nở đó chính là sụ vô cảm của người dân. Đã
có không ít clip được chia sẻ lên mạng xã hội, với nội dung là những con người
bàng quan đứng nhìn những đồng bào của họ đang gặp nạn. 2 anh thanh niên đang nằm
dãy dụa trên đường vì vừa bị tai nạn, không một ai giúp đỡ, nhiều người hiếu kì
chỉ nán lại một chút rồi quay phim, đứng nhìn một lát rồi đi. Một em học sinh bị
bạn đánh cho thừa sống thiếu chết, nhưng mọi người kể cả người lớn cũng chỉ đứng
nhìn mà không can thiệp. Rất, rất nhiều những trường hợp như vậy diễn ra hằng
ngày trong cái xã hội này. Và chúng ta nhìn vào nó rồi giận dữ trước sự vô cảm
đến lạnh lùng của họ, có bao giờ chúng ta tự hỏi rằng: Chúng ta có như họ (?!)
Với tâm lý chung là sợ bị liên lụy,
liệu chúng ta có dám đứng ra đưa người bị nạn đi cấp cứu, hay can ngăn cuộc ẩu
đả của các em học sinh? Với lòng tham lam của mình liệu chúng ta có hôi của khi
một chiếc xe chở bia, hoặc một xe chở trái cây bị lật? Điều đó cũng đã xảy ra rất
nhiều. Không thể lấy chuyện riêng tư để biện minh cho những hành vô cảm một
cách tàn nhẫn như vậy. Có thể trước mắt ta làm ngơ để tránh phiền phức, nhưng
liệu lương tâm của chúng ta có bỏ qua cho bản thân mình? Khi những hình ảnh
ngang trái đó vẫn ăn sâu trong ký ức? Sẽ như thế nào nếu như chúng ta dửng dung
mặc kệ những người đó, nhưng họ lại chính là những người thân của chúng ta? Nếu
một ngày đang đi giữa đường mà gặp một tai nạn thương tâm, ta có thể cứu họ bằng
cách đưa đi cấp cứu, nhưng ta lại bỏ đi mặc kệ. Rồi khi về đến nhà mới hay đó
là anh, chị, con, cháu của mình thì ta sẽ làm gì? Hoặc hôm nay chúng ta không
giúp đỡ người gặp nạn, để rồi ngày mai người gặp nạn lại chính là chúng ta, lúc
đó chúng ta có oán trách được ai không? Ai sống trên đời cũng có lúc gặp khó
khăn, điều đó là rất khó tranh khỏi. Nhưng liệu việc đối nhân xử thế của mình như
vậy thì liệu khi chúng ta gặp khó, có còn ai giúp chúng ta? Cách thay đổi nó là
mỗi chúng ta phải biết yêu thương nhau, quan tâm đến nhau, sống vì cái tình thì
mới mong nhận lại được những điều đó. Chúng ta không thể dùng sự vô cảm, bàng
quan trước những gì đang diễn ra để rồi muốn nhận lại sự quan tâm của mọi người
khi mình gặp khó được.
Với bản tính vô cảm của mình ta
làm ngơ trước cảnh cướp đất của chính quyền đối với một xã khác, cách xa nơi
mình ở. Chắc chắn với tâm lý sợ bị liên lụy, ta sẽ thả phào mà nghĩ: “May quá,
không phải họ cướp của mình”. Để rồi chỉ ít lâu sau, nơi ta ở bị chính quyền
làm việc tương tự, như đã làm với xã kia trước đó. Đến lúc đó chúng ta sẽ nghĩ
gì? Chắc chắn điều chúng ta muốn là được sự quan tâm của cộng đồng để gây sức ép
lên chính quyền, để chính quyền ngừng làm việc đó. Nhưng ta đâu biết, trước đó
những người ở xã nọ bị cướp đất cũng cần sự quan tâm của chúng ta? Đừng nghĩ rằng
hôm nay chuyện xấu chưa xảy đến với mình thì cũng đồng nghĩa rằng nó sẽ không
bao giờ đến. Với sự tham lam của những kẻ nắm quyền, họ sẽ liên tục tạo ra bất
công, cùng với sự lạnh lùng của chúng ta họ sẽ không bao giờ dừng lại. Và rồi,
tất nhiên một ngày đẹp trời sự bất công đó lại nhằm chính chúng ta. Những con cừu
sống trong môt cái chuồng chờ bị vặt lông, chúng im lặng trước những con khác
được đưa lên bàn cạo, để rồi một ngày khác chính chúng cũng phải đối mặt với điều
đó. Vấn đề không phải là hôm nay chúng ta có gặp bất công hay không, mà là sống
ở trong một xã hội bất công thì sớm muộn gì nó cũng xảy đến với mình. Đó chỉ là
vấn đề thời gian mà thôi.
Người Việt Nam hiện tại giống như
là thấy rõ sự bất công nhưng không ai dám lên tiếng, giống như họ đang chạy trốn
khỏi sự bất công vậy. Làm sao có thể thoát nếu chúng ta cứ để nó hoành hành?
Trong khi chính sự chạy trốn một cách vô cảm đó chính là môi trường cho căn bệnh
bất công leo thang. Không gì là không thể thay đổi. Ngay bây giờ chúng ta có thể
bắt đầu chống lại sự bất công đó bằng cách lên tiếng. Một tiếng nói nhỏ không
thể làm gì, nhưng nhiều tiếng nói nhỏ kết hợp lại sẽ tạo ra một phương thuốc đặc
trị sự bất công. Đó cũng là khắc tinh của độc tài. Hãy tin tưởng vào điều đó. Một
xã hội chỉ tốt đẹp khi chúng ta thôi vô cảm. Một chính quyền chỉ trong sạch,
làm việc tốt và biết lo cho dân khi chúng ta biết lên tiếng. Sự thay đổi đến từ
chính chúng ta chứ không phải là từ chính quyền. Đừng mong đợi sự từ bi của kẻ
cướp, thay vào đó hãy làm cho kẻ cướp được hoàn lương.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét