Thuở xa xưa, xem phim “Matxcơva
không tin vào nước mắt”, tôi thấy có một câu thật đáng giá: “Mất niềm tin là mất
tất cả”.
Hôm nay, qua sự kiện làng Hoành,
xã Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội, Nhà nước Việt Nam đang khởi đầu một tiến trình mất
tất cả, khi mà niềm tin đã không còn gì. Niềm tin vốn đã mất từng phần, từ lâu,
nay càng ngày càng mất, và đến đây là mất hết.
Khốn khổ thay, nhà nước, cũng như
người đứng đầu nhà nước là Nguyễn Phú Trọng, không còn có gì hơn là bám víu vào
các câu chữ. Nhưng các câu chữ có tính “thần chú” ấy không còn linh nữa, nó trở
thành vô nghĩa, rất là vô nghĩa!
Với những lời giáo điều rao giảng
rề rề, nhàm chán từ trên diễn đàn Ba Đình, đến sự kiện làng Hoành, Đồng Tâm là
tự nó nói lên điều trái ngược, đắng cay, trắng trợn, đầy đủ. Những lẵng hoa, những
chiếc cà-vạt xanh đỏ, những chiếc veston ủi láng bóng, mấy cái khăn choàng
khoác hờ hửng đỏm dáng dư thừa cùa các bà… cùng với những hoa ngữ, tất cả trở
thành nỗi oan khiên, mỉa mai, vì sự trơ trẽn của nội dung mà nó lãnh trách nhiệm
che đậy, trang hoàng.
Những khẩu hiệu mang các từ: dân
chủ, cách mạng, vô sản, pháp quyền, khởi tố, chống người thi hành công vụ, thế
lực thù địch, chống tham nhũng, v.v. trở nên tối nghĩa. Các từ ngữ ấy không còn
cái uy nghi bình thường vốn có. Người ta thấy đất nước như một đống xà bần bẩn
thỉu. Cả đất nước như thân người mà nội tạng đang bị Tàu Cộng cắt, lóc, mổ, cướp,
và tẩm các chất độc bằng các loại tư tưởng trá hình thông qua các văn kiện “hợp
tác”, “chiến lược”, “toàn diện”.
Ông Trọng ơi, dân Đồng Tâm rất gần,
cùng ở Hà Nội sao ông không mở miệng lên tiếng?
Hay ông chỉ thích lên tiếng nguội
vì sợ mắc quai? Đây không phải là sự sai sót nhỏ nhoi của cấp dưới. Nó thể hiện
cái nhất quán từ bên trên. Ở đâu đó của miền Nam, hàng loạt cán bộ cơ sở rủ
nhau bỏ việc, hiền lành và êm ả. Nhóm Cảnh sát Cơ động buông xuôi và thư giãn
trong vòng tay tử tế của người dân làng Hoành, thay vì đán áp họ. Riêng ông Trọng
thì luôn thưởng thức cái lý luận “rất thú vị” của ông. Thôi thì, đấy là chuyện
riêng của ông vậy.
Người dân còn nhớ rõ, lúc tàu 981
của Trung Quốc tiến vào hải phận Việt Nam, Trọng gọi đến 20 cú điện thoại đường
dây nóng mà Bình không thèm bắt máy. Rồi 21 phát đại bác rất khét mùi lừa mị mà
Bình tặng Trọng, và Trọng rất hả hê. Với mái tóc bạc trắng vô hồn Trọng lại
mang về 15 văn kiện vừa ô nhục, vừa phi pháp. Formosa như cái đinh đóng vào tên
phản chúa Juda. Cái hồn ở Ba Đình biến mất, thay vào đó là cái tên làng Hoành ở
xã Đồng Tâm, làm cho cả nước đồng tâm hướng về với cả tấm lòng thân thương và
kính mến. Đồng Tâm không phải là nơi kết thúc, dĩ nhiên rồi, mà là nơi khởi đầu
ý chí với ý nghĩa đơn giản mà chân lý. Đó là quyền sống thiêng liêng của người
dân. Nó căn bản và bất di bất dịch. Cả hệ thống có lao vào bôi nhọ, vu cáo cũng
chẳng ai tin. Cho dù bầy voi dữ có lao vào chà nát ngôi làng, cắn xé người dân,
máu có loang ra thì nó thấm đẫm vào lịch sử, không thể nào che giấu hay rửa sạch
để biện minh cho những kẻ cầm đầu. Máu ấy sẽ thông dòng với mỗi người dân Việt.
Lịch sử không dừng lại hôm nay, càng không thể dừng lại ở cái tên gọi là Nguyễn
Phú Trọng, dù Tập Cận Bình càng thích thú thấy “Đảng ta” càng xa dân.
Nhưng Lịch sử vẫn đang chuyển dịch
từng giây từng phút theo cách của nó.
Và người ta tự hỏi: Đảng cầm quyền
hôm nay khát khao bạo lực, hay bạo lực là phương tiện duy nhất của Đảng?
H. Đ. N.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét