Cuộc đàm phán sáng nay
(22/4/2017) giữa Chủ tịch TP Nguyễn Đức Chung và cư dân xã Đồng Tâm, và cuộc thả
con tin vào buổi chiều, đã kết thúc và sẽ đi vào lịch sử.
Ta thấy gì trong sự kiện này? Thấy
cả niềm vui và nỗi buồn.
VUI:
1. Đã không có (thêm) bạo lực và
đổ máu sau vụ việc sáng 15/4. Ngay cả vào thời điểm căng thẳng nhất, đêm 19/4,
bạo lực của công an và côn đồ nhằm vào dân cũng đã được kiềm chế. Phía dân Đồng
Tâm không có hành động bạo lực nào.
2. Sự việc tạo một tiền lệ cho
quan hệ nhân dân và chính quyền: Đối thoại, không đối đầu bạo lực. Có lẽ đây là
lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam, quan chức đến gặp dân “nói chuyện đàng
hoàng, người lớn với nhau”, không có màn hống hách quát tháo, không có thái độ
răn dạy, “giải thích đường lối” cho dân.
3. Với việc ông Chung hứa hẹn sẽ
có điều tra về vụ bắt giữ trái phép cụ Lê Đình Kình, (hy vọng) sự việc góp phần
thay đổi tư duy của một số người, giúp họ nhận ra rằng chính quyền có thể sai,
công an có thể phạm pháp, và dân thường luôn cần được bảo vệ.
4. Vụ việc có thể tạo tiền lệ dân
bắt giữ công an để phản ứng trong trường hợp cần thiết. Nhưng nếu công an, quân
đội không làm sai, không phạm tội, không tiếp tay cho chính quyền và doanh nghiệp
hà hiếp dân, thì sẽ chẳng có tiền lệ đó.
BUỒN:
1. Câu chuyện Đồng Tâm cho thấy
trình độ của nền báo chí Việt Nam đang ở mức nào. Việc một quan chức cấp cao
như ông Nguyễn Đức Chung đến gặp dân để đối thoại là chuyện cực kỳ bình thường
và là việc phải làm của một chính trị gia bình thường trong một đất nước bình
thường. Nhưng một số đông đảo nhà báo đã vẽ nó thành hành động anh hùng của một
anh hùng. Ít nhất họ cũng biến ông Chung thành một tiên ông trong mắt dân
chúng.
2. Vụ Đồng Tâm gây chia rẽ sâu sắc
giữa giới báo chí “chính thống” với cộng đồng mạng (và chia rẽ giữa chính làng
báo với nhau). Nó củng cố định kiến của nhiều người về “bọn facebooker” chuyên
đưa tin nhảm, tin bịa đặt. Trong khi đó, những người ấy không nhận thấy rằng để
xảy ra tình trạng facebooker phải vào cuộc đưa tin, chính là tội của chính quyền
và của nền báo chí công cụ. Những người đổ tội cho “bọn facebooker” cũng không
nhận ra rằng, nếu ngay từ đầu nhà nước và công an không làm sai thì đã không có
vụ Đồng Tâm, và nếu không có mạng xã hội, thì Đồng Tâm đã bị đàn áp tàn bạo
trong im lặng như những Nghệ An, Thái Bình, Tây Nguyên năm nào.
3. Kết quả đối thoại hôm nay cho
thấy Chủ tịch Nguyễn Đức Chung có ghi nhận ý kiến của cộng đồng mạng để phân định
đúng, sai trong vụ Đồng Tâm, và ông cũng có ý thức “công tội phân minh”. Nhưng
VTV và những cơ quan báo chí quốc doanh đã từng đưa tin sai sự thật, vu khống,
mạ lị dân Đồng Tâm, thì chưa thấy phải chịu trách nhiệm gì. Chưa thấy ông Chung
nhắc gì đến họ. Trên nguyên tắc, VTV và các báo đã đưa tin sai, đã viết bài
bình luận nhảm nhí, thì phải đính chính và xin lỗi công khai. Trên thực tế, họ
sẽ chẳng làm như thế, mà việc gì phải hạ cố xin lỗi dân khi họ đơn thuần là
công cụ phục vụ chủ nhà nước, "ăn cơm chúa, múa tối ngày"?
4. Ý niệm về “tam quyền phân lập”,
“nhà nước pháp quyền” còn rất xa vời ở Việt Nam, khi một lãnh đạo thành phố
(nhánh hành pháp) lại quyết định được việc của cả viện kiểm sát, tòa án (tư
pháp), và được báo chí hoan nghênh nhiệt liệt, được dân vỗ tay vang trời – dù rằng
đó là quyết định đúng đắn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét