Quán cà phê Les Deux Magots, khu Saint-Germain-des-Prés,
Paris.RFI / Tiếng Việt
Thành phố Paris có hơn 15.000 quán cà phê và nhà hàng vỉa hè
được bài trí theo phong cách riêng từ dân dã đến sang trọng. Một tách cà phê đi
kèm chiếc bánh ngọt là bữa sáng nên thử ít nhất một lần khi đến Paris. Ngoài nổi
tiếng về các loại cà phê được pha chế đặc trưng Pháp và Ý, các quán cà phê ở
Paris còn gây ấn tượng nhờ khoảng hiên lấn ra vỉa hè và những chiếc ghế độc đáo
đầu mầu sắc.
Khi những tia nắng ấm đầu tiên của mùa xuân chợt đến, người
dân Paris chuẩn bị cặp kính đen, thêm một cuốn sách hay tờ báo và có thể ngồi
hàng giờ “tắm nắng”… ở quán cà phê vỉa hè, từ những khu du lịch nổi tiếng như
Champs-Elysées, Opéra, Grands Boulevards, Saint-Germain des Prés,
Saint-Michel…, đến mỗi con phố nhỏ ở Paris. Ba khách hàng ở khu Montparnasse,
quận 14 Paris, giải thích với RFI tiếng Việt, tại sao họ thích ngồi cà phê vỉa
hè như vậy :
“Mình thích cà phê vỉa hè vì sau giờ làm việc, thích uống một
cái gì đó, thích la cà, lang thang và thường ở khu Beaubourg hoặc khu “quartier
Latin” tại vì ở đó nhộn nhịp và không khí rất Việt Nam. Ngồi ngoài đường thì thứ
nhất được thưởng thức không khí. Vì khi uống lúc trời lạnh có thú vui của trời
lạnh, còn khi có nắng lên thì thích kiểu nắng đẹp, phơi nắng, khác hẳn với Việt
Nam mình vì ở Việt Nam mình trốn nắng, còn ở đây thì lại thích nắng bởi sau những
tháng mùa đông, thì cần không khí, nắng ấm hoặc vitamin”.
“Vì chúng tôi được hưởng không khí mát mẻ, hít thở không khí
trong lành vì mùa xuân tới rồi nên tôi thấy vui khi ngắm cây cỏ một chút và những
người qua đường, trông rất nhộn nhịp”.
“Đơn giản là rất dễ chịu khi được uống cà phê ngoài đường vì
trời nắng đẹp. Hơn nữa, tôi cảm thấy rất thân mật vì mọi người có thể nói chuyện
với nhau ở bên ngoài. Và vì môi trường này giúp mọi người dễ bắt chuyện làm
quen với nhau hơn. Đơn giản vậy thôi !”
Quán cà phê, ở Paris cũng như những nơi khác trên thế giới,
là điểm hẹn hò hay nơi làm việc, là lúc nói chuyện trên trời dưới biển hay chỉ
là những phút nhàn rỗi ngắm người qua lại và cảm nhận nhịp sống hiện đại nhưng
sâu lắng của Paris.
“Dù sao, vì thường xuyên trong tầu điện ngầm nên người ta
cũng muốn thình thoảng được lên mặt đất. Và ở Paris không có quá nhiều không
gian xanh, dĩ nhiên có nhiều vườn cây, vì thế cà phê vỉa hè hay các hiên ngoài
trời của các nhà hàng luôn là địa điểm thú vị vì nếu không, ở Paris, người ta
suốt ngày ở bên trong”.
“Ở đây, các căn hộ không phải lúc nào cũng có khoảng không
riêng, vì thế, uống cà phê vỉa hè cho chúng tôi chút không khí thoáng đãng và có
chút không gian xanh”.
Một quán cà phê trong khu Le Marais, Paris. RFI / Tiếng Việt
Cà phê vỉa hè, cách hiệu quả để thu hút khách
Những chiếc ghế kê ngoài vỉa hè, cùng với khung cảnh đẹp, là
cách hiệu quả nhất của chủ quán để thu hút khách hàng, chủ yếu là khách vãng
lai vì Paris là một trong những điểm du lịch nổi tiếng lãng mạn nhất thế giới.
Vì vậy, họ không ngần ngại đầu tư để có được giấy phép khai thác khu vực vỉa hè
trước quán. Đơn xin phép phải được gửi đến đô chính Paris, theo giải thích của
anh Fabien Chébaut, cán bộ quy hoạch lãnh thổ của vùng Ile-de-France :
“Tại Paris cũng như những thành phố khác của Pháp, khu vực
công cộng không thuộc về ai cả mà thuộc về tập thể. Và không một ai có thể kê
bàn ghế ở ngoài đường như họ muốn. Vì vậy, có những điều khoản cho phép người
kinh doanh sử dụng không gian chung của các thành phố.
Còn tại Paris, thành phố có cả một bộ quy tắc và đơn xin
phép phải được gửi đến thị chính. Theo nguyên tắc chung, mỗi nhà kinh doanh, mỗi
tiệm cà phê hay nhà hàng chỉ được chiếm 1/3 vỉa hè vì phải dành chỗ cho người
đi lại.
Mỗi nhà kinh doanh đến đăng ký tại thị chính, điền hồ sơ chi
tiết về kỹ thuật. Sau đó, thị chính Paris sẽ cấp giấy phép sử dụng. Đổi lại, chủ
tiệm phải trả một khoản tiền thuê định kỳ, tương ứng với diện tích được phép sử
dụng.Tuy nhiên, giấy phép này không phải là vĩnh viễn và có thể bị thu hồi bất
kỳ lúc nào”.
Bộ quy tắc của thành phố Paris giải thích rất chi tiết về
cách sắp xếp giá bày bán hàng, dựng vách ngăn bằng kính và kê bàn ghế trên vỉa
hè. Đối với các quán cà phê giải khát, thường có hai kiểu hiên chính : hiên
khép kín và khu vực vỉa hè được phép kê bàn ghế. Tuy nhiên, chủ cơ sở kinh
doanh chỉ được lấn tối đa 1/3 vỉa hè và phải chừa lối đi rộng tối thiểu 1,60 m
cho người đi bộ tính từ mép vỉa hè. Còn chiều dài không được vượt quá bề mặt của
cơ sở kinh doanh, có nghĩa là không được lấn sang nhà bên cạnh.
Đối với khu vực cà phê vỉa hè khép kín, chiều rộng cho phép
từ 0,70 m đến 1,20 m. Vách ngăn phải được làm bằng kính trong suốt, cao tối đa
2,25 m, không được dán áp-phích hay che mành rèm để tránh khuất tầm nhìn. Các
vách ngăn phải xê dịch được, được lắp song song và vuông góc với cửa hàng
chính. Khu vực cà phê ngoài trời, nơi khách hàng được phép hút thuốc, phải có
chiều rộng tối thiểu 0,60 m. Như vậy, ở những khu vực có vỉa hè rộng 2,2 m,
hàng quán không được phép xếp bàn ghế ra ngoài. Trong trường hợp vỉa hè rộng,
chủ quán có thể được phép kê bàn ghế sát quán và sát mép vỉa hè, với điều kiện
chừa lối đi ở giữa rộng 1,80 m cho người đi bộ. Đặc trưng của các quán cà phê vỉa
hè Paris là mái hiên đỏ với viền rủ, nơi ghi tên quán, không được rộng quá 0,25
m.
Ngoài ra, chủ quán còn phải tuân thủ nhiều quy định khác như
bảng ghi thực đơn không được cao quá 1,60 m hoặc giá đỡ thực đơn không được cao
quá 1 m ; không được để chướng ngại vật trên lối dành cho người đi bộ, kể cả bảng
thực đơn hay ô dù ; trên mỗi bàn ngoài trời phải có một gạt tàn thuốc lá và thường
xuyên được đổ sạch… Trong trường hợp ngừng kinh doanh hoặc bị thu hồi giấy
phép, chủ quán phải trả lại nguyên trạng cho vỉa hè.
Quy định quản lý quán cà phê của thành phố Paris. Hình minh
họa.RFI / Tiếng Việt
Ghế mây : Biểu tượng của cà phê vỉa hè Paris
Cà phê vỉa hè Paris còn nổi tiếng với những chiếc ghế mây
cong cong độc đáo của hai nhà sản xuất Drucker (ra đời năm 1885) và Gatti (năm
1920). Mỗi quán có kiểu ghế đặc trưng, nổi bật nhờ các họa tiết ở lưng ghế cùng
với tên của nhà sản xuất được khắc trên một tấm kim loại gắn đằng sau hoặc bên
cạnh ghế.
Sản phẩm của nhà Drucker và Gatti đều được làm thủ công,
theo yêu cầu của khách hàng. Mỗi chiếc ghế có giá ít nhất là 100 euro/chiếc, cần
khoảng 4 giờ làm việc và trải qua 6 công đoạn khác nhau : xử lý mây, đan khung,
lắp ráp, đan lưng ghế, lắp viền, hoàn thiện và đánh véc-ni.
Chất liệu được sử dụng chính là sợi mây rất nhẹ và bền, có
nguồn gốc từ những vùng nhiệt đới như Indonesia, Malaysia, Philippines… và được
nhập vào Pháp ngay từ cuối thế kỷ XIX. Cho đến những năm trước Thế Chiến Thứ Nhất,
cả nước Pháp sôi sục với trào lưu đồ mây tre đan. Cơn sốt chỉ tạm ngớt trong
hai cuộc chiến rồi lại bùng lên khi Thế Chiến II kết thúc.
Vậy đó, những chiếc ghế mây trở thành biểu tượng của Paris.
Vừa lịch sự, thuận tiện, lại nhẹ bền và đẹp mắt, chúng trở thành vật không thể
thiếu trong các quán cà phê, nhà hàng. Kích thước mỗi chiếc ghế đều được tính
toán chi tiết để không cồng kềnh, vừa đủ ngồi, như vậy chủ quán mới có thể khai
thác triệt để diện tích được sử dụng ngoài vỉa hè và không tốn chỗ xếp trong
nhà.
Một số du khách Việt khi đến Paris cho rằng nếu đến kinh đô
ánh sáng mà không vào quán uống cà phê, bạn sẽ “không thấy và không có Paris.
Hãy chọn một góc khuất ở bất cứ ngã tư nào của thành phố, gọi một cốc cà phê sữa,
ngắm nụ cười mỉm đặc biệt của người Pháp và tận hưởng cuộc sống êm đềm trôi nơi
đây”.
Một quán cà phê ở Sorbonne, khu phố Latin, Paris.Wikipedia




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét