Sài Gòn dù không mưa vẫn ngập và
kẹt xe. (Hình: Văn Lang/Người Việt)
Hơn
tháng nay, dư luận ồn ào việc chính quyền quận 1 ở Sài Gòn liên tiếp đập vỉa hè
với ước mơ “Dọn dẹp vỉa hè Sài Gòn để biến quận 1 thành một… Singapore thu nhỏ.”
Chính vì vậy, bất cứ thứ gì ở trên vỉa hè bị cho là cản trở lối đi sẽ bị “trảm.”
Tuy nhiên, giấc mơ này quá xa vời.
Nói đúng ra là viển vông. Tại sao?
Mèo trắng, mèo đen
Câu ngạn ngữ cổ xưa của người
Trung Hoa “Mèo Trắng, Mèo Đen,” đại ý mèo đen, mèo trắng không phải là vấn đề,
mà vấn đề là bắt được chuột.
Mang tâm lý trên, Đặng Tiểu Bình
lúc đó là lãnh tụ của Trung Quốc đại lục qua Singapore gặp Lý Quang Diệu lúc đó
là thủ tướng, đồng thời là người sáng lập nhà nước Cộng Hòa Singapore.
Đặng Tiểu Bình thực lòng xin Lý
Quang Diệu chỉ giáo cho việc thiết lập quan hệ làm ăn buôn bán với thế giới
phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ.
Lý Quang Diệu nói với Đặng việc
quan hệ buôn bán làm ăn chỉ có thể được thiết lập dựa trên lòng tin. Muốn làm
ăn với thế giới thì Trung Quốc cần phải dẹp bỏ việc tài trợ cho đám phiến quân
(đỏ) tại các nước Đông Nam Á và bên Nam Mỹ…
Đặng Tiểu Bình nghe theo, một năm
sau cắt hết tài trợ cho mấy đám du kích Cộng Sản ẩn núp trong rừng rậm Đông Nam
Á và Nam Mỹ.
Nói về mèo đen – Đặng Tiểu Bình,
ngoài thuyết “Một Quốc Gia Hai Chế Độ” giúp thu phục được con gà đẻ trứng vàng
là Hồng Kông, thì tư tưởng chiến lược của Đặng giúp cho Cộng Sản Trung Quốc lạc
hậu cổ lỗ sĩ dưới thời Mao tiến ra được xa lộ kinh tế của thế giới. Chiến lược
thay đổi chính sách, đào tạo và thay đổi người kế nhiệm khi Đặng không còn nữa.
Đặng quả là một Tư Mã Ý thời nay.
Trong giới chính trị có lời “đồn,” Đặng để lại nhiều kế sách cho đảng Cộng Sản
Trung Quốc. Mà kế sách sau cùng là bỏ rơi tà thuyết Cộng Sản để huy động hết
nhân tài và vật lực Trung Quốc (cả trong nước và hải ngoại), cạnh tranh vương vị
số 1 với Hoa Kỳ. Đó cũng chính là kế sách chung sống hòa bình, nhưng cạnh tranh
kinh tế.
Nói về mèo trắng – Lý Quang Diệu,
kể từ sau khi lãnh tụ Trung Quốc qua gặp thì tiếp theo là các đời tổng bí thư của
đảng Cộng Sản Trung Quốc đều xin gặp để được tham vấn về những vấn đề của xã hội
phương Tây cũng như sách lược của Hoa Kỳ. Ngược lại, các chính khách phương
Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ cũng thường tham vấn ông Lý về những vấn đề của Trung
Quốc.
Chính Lý Quang Diệu là người đã
“xúi” Hoa Kỳ chuyển trục sang Á Châu để kiềm chế Trung Quốc. Bởi vì ông biết,
Trung Quốc không cam tâm làm một đế quốc “hạng hai” như Nhật Bản. Ông sợ rằng với
tính vĩ cuồng không ai có khả năng kiềm chế, sẽ khiến đảng Cộng Sản Trung Quốc
có những quyết định sai lầm dẫn tới thảm họa cho các nước.
Xóm nghèo bên dòng kênh nước đen
đầy ô nhiễm của Sài Gòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)
Giữa chuột và mèo
Đốt đuốc đi tìm khắp giới chính
trị Việt Nam để tìm một mèo đen (như Đặng Tiểu Bình) hay một mèo trắng (như Lý
Quang Diệu) đều không có.
Hơn nữa, ở xứ Việt Nam vì không
có mèo nên nảy sinh ra chuột. Rất nhiều chuột!
Thuở sanh thời, tuy ông Võ Văn Kiệt
không phải là một người thật xuất sắc (nếu như so với ông Lý và ông Đặng),
nhưng ông Kiệt là người cũng biết lắng nghe. Nhờ sự cố vấn của giới trí thức miền
Nam (VNCH), ông Kiệt đưa Việt Nam thời bao cấp với chủ nghĩa xã hội kiểu trại
lính, trại tù qua giai đoạn kinh tế thị trường.
Ông khá thân thiết với ông Lý
Quang Diệu, nên giai đoạn hai vị này còn tại vị, nhiều khu công nghiệp Việt-Sing
được mọc lên tại Việt Nam.
Khi ông mất (mất chức và sau đó mất
mạng), thì sự qua lại Việt Nam của ông Lý cũng thưa vắng dần.
Có lẽ lần chia tay Việt Nam sau
cùng của ông Lý là vụ các doanh nhân Singapore tại Việt Nam trình bày với ông
việc thường hay bị nhà cầm quyền Hà Nội hạch sách, đòi hỏi chuyện “phong bì” biếu
xén.
Vốn nhiệt thành, nên tuy đã rời
khỏi chức vụ thủ tướng Singapore, ông vẫn quyết định bay sang Hà Nội ngay. Ông
khuyên giới chức Hà Nội, nên vì đại cục quốc gia, đừng ăn tạp những vụ lặt vặt
làm phương hại đến quan hệ thương mại của hai nước.
Nhưng ông Lý nói thì Đặng Tiểu
Bình nghe, còn giới chức Hà Nội nhất định không nghe. Đúng là, giống chuột thì
không bao giờ hiểu được ngôn ngữ (đúng hơn là chí khí) của loài mèo.
Bài học từ Singapore
Thuở đầu kiến quốc, chính quyền của
ông Lý Quang Diệu cho xây khu thương mại, những con đường, bến thương cảng thật
to đẹp cho người dân. Nhưng người dân Singapore vẫn không tới làm ăn ở những
nơi chính phủ “chỉ định” (giống như tình cảnh của Việt Nam hiện nay).
Ông cho người đi tìm hiểu, biết
người dân vẫn thích đi đường tắt, thích buôn bán trên những bến thuyền cũ, như
những thói quen, tập tục truyền đời. Ông bèn cho xây dựng theo ý thích và tập tục
sinh hoạt lâu đời của người dân trên đảo. Từ đó, chính phủ và người dân tìm được
sự đồng thuận để cùng sánh bước thăng tiến tới sự phồn vinh như ngày nay.
Cũng cần nói thêm, chính phủ Singapore
được xem là chính phủ trong sạch thuộc loại hàng đầu của thế giới. Và đảo quốc
này cũng là nơi có môi trường xanh, sạch hàng đầu thế giới.
Việt Nam vốn đã không có được một
chính phủ trong sạch, một chính quyền trong sạch, mà chỉ nhờ dựa vào đập vỉa hè
để mơ ngủ một đêm tới sáng thành… Singapore thì quả là hề tới thế là cùng!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét