Liên Hương
Câu
chuyện là như thế này: đất nước có trữ lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới
giờ đây có lúc đã phải đi nhập khẩu dầu mỏ, không cung cấp đủ điện sinh
hoạt cho người dân, không nhập được nguyên liệu để nhà máy hoạt động,
không mua nổi lương thực hay thuốc men, và thậm chí không có đủ việc làm
để cho mỗi công chức có thể đi làm nhiều hơn 2 ngày một tuần.

Nói
cách khác, ở Venezuela, người ta không còn lo ngại sự sụp đổ của nền
kinh tế nữa. Nó đã sụp đổ rồi. Đây là cách mô tả rõ ràng nhất nền kinh
tế quốc gia Châu Mỹ này khi Quỹ tiền tệ Quốc tế IMF dự đoán quy mô kinh
tế sẽ suy giảm 8% và lạm phát đạt hơn 1.500% trong năm nay.
Nhưng
kinh tế chưa phải là điều tồi tệ nhất. Điều tồi tệ nhất là đây là một
quốc gia thất bại, một nhà nước trên bờ vực sụp đổ. Trật tự xã hội
Venezuela mong manh như một tờ giấy, hiện nước này có tỷ lệ giết người
cao thứ hai thế giới, tình trạng cướp phá tràn lan không thể khống chế
và chế độ thân Chavez dường như sẽ châm ngòi bạo lực nếu phe đối lập
thành công trong việc bãi nhiệm tổng thống Nicolas Maduro. Thảm họa
Venezuela là cuộc vật lộn giữa mấp mé lằn ranh của hai kịch bản kinh
hoàng: nội chiến hay tình trạng vô chính phủ.

Venezuela
đáng lẽ phải là quốc gia giàu có. Đất nước này có nhiều dầu mỏ hơn Mỹ,
Ả-rập-xê-út hoặc bất kỳ quốc gia nào khác. Tuy nhiên, quản lý kinh tế
yếu kém nhất trong lịch sử nhân loại đã khiến quốc gia này khánh kiệt
đến mức mà theo mô tả của Bloomberg là không còn đủ tiền để trả cho chi
phí in thêm tiền. Đây là một cách nói khác rằng chính phủ của nó đang
hoàn toàn phá sản.
Tại
sao Venezuela lại rơi vào tình cảnh này? Thật là oái ăm, một trong
những nguyên nhân chính là vì họ có quá nhiều dầu. Gần 2 chục năm trước,
nhà nước Xã hội Chủ nghĩa Venezuela mua lòng trung thành của những
người dân nghèo bằng tiền và trợ cấp từ việc bán dầu ồ ạt ra nước ngoài.
Sự trung thành của những người Chavista còn được Hugo Chavez đổi bằng
đất đai cho nông dân cướp được của địa chủ và các chương trình nhà ở hào
phóng có được nhờ quốc hữu hóa các công ty tư nhân. Để đảm bảo cái gọi
là bình đẳng cho dân nghèo, họ vươn bàn tay quản lý mọi ngõ ngách của
nền kinh tế, quy mô chính phủ phình to và tham nhũng cũng theo đó mà
tăng lên.
Được
coi là “người anh hùng của dân nghèo” nhưng ông Chavez cũng chẳng khác
các lãnh đạo độc tài khác. Ông ta thay thế những người làm được việc
bằng những tay chân trung thành trong tập đoàn dầu mỏ nhà nước, xóa bỏ
cạnh tranh thị trường bằng cách đuổi các công ty nước ngoài đi. Chính
phủ tiêu tiền từ xuất khẩu dầu mỏ nhiều đến mức cuối cùng họ không thúc
đẩy việc lọc dầu nữa mà xuất khẩu luôn dầu thô. Quản lý bao cấp, quan
liêu yếu kém khiến sản lượng dầu thô Venezuela giảm 25% từ năm 1999 đến
2013.
Nhưng
đến mức đó cũng không ngăn được chính phủ phóng túng chi tiêu. Họ tiêu
nhiều đến cỡ nào? Các kinh tế gia của Bloomberg nhận định, thậm chí giá
dầu bây giờ tăng lên ba con số (vượt trên 100 đô một thùng) cũng không
đủ để cân bằng số dư chi tiêu của quốc gia này. Khi hết tiền thì họ làm
thế nào? Chính phủ Maduro chọn giải pháp nhanh nhất và cũng gây thảm họa
nhất là in tiền. Khi giá dầu hiện đã giảm rất sâu thì họ lại càng phải
in nhiều tiền hơn để bù lỗ hổng. Tiền càng in nhiều thì lạm phát càng
cao, nay đồng boliavar đã gần như mất hoàn toàn giá trị so với đồng USD.
Kể từ đầu năm 2012 đến đầu năm 2017 đồng Boliar, theo tỷ giá thị trường
chợ đen, đã giảm 99,1% so với USD.
Nhưng
thay vì đối diện với thực tế để thay đổi, Venezuela tiếp tục đi ngược
lại các quy luật thị trường. Họ giải quyết vấn đề lạm phát bằng cách
nào? Bằng cách tuyên bố “không có lạm phát” và ép buộc các doanh nghiệp
phải bán hàng hóa ở một mức giá ổn định. Thực tế Ngân hàng Trung ương
Venezuela ngừng công bố tỷ lệ lạm phát từ năm 2015. Tuy nhiên, thực hiện
biện pháp này đồng nghĩa với việc doanh nghiệp phải bán hàng hóa với
giá bán thấp hơn giá vốn, vì thế họ buộc phải đóng cửa không bán hàng,
công ty phá sản hàng loạt. Sau đó, chính phủ lại cố gắng khắc phục bằng
cách lấy USD từ dự trữ ngoại tệ để cung cấp một cách “có chọn lọc” cho
một số công ty với quan điểm là khi có tiền, họ sẽ đầu tư nhập hàng để
bán và kích thích nền kinh tế vận hành. Nhưng vấn đề là trong khi các
công ty không được trợ cấp không thể tích trữ hàng hóa vì không có lợi
nhuận, các công ty được trợ cấp cũng không đủ lợi nhuận để làm vậy vì họ
có thể đơn giản là đem đô la Mỹ bán trên thị trường chợ đen rồi thu lợi
nhuận nhiều hơn việc nhập hàng rồi bán với mức giá chính phủ yêu cầu.
Kết
quả là là các quầy hàng trong siêu thị, cửa hàng tiếp tục trống rỗng,
giá cả tăng cao, chính phủ tiếp tục dùng dự trữ ngoai tệ nhập hàng hóa
nhỏ giọt, dùng cả quân đội để đảm bảo việc phân phối hàng hóa, trong khi
người dân thì xếp hàng dài và chỉ được mua hàng theo những ngày quy
định.
Tình
hình càng trở nên tồi tệ hơn khi giá dầu thì giảm mà đô la Mỹ dự trữ
đang cạn kiệt. Công ty sản xuất bia lớn nhất cả nước vừa thông báo sẽ
đóng cửa tất cả các nhà máy vì họ không có đô la để nhập nguyên liệu.
Điều tương tự cũng xảy ra với các nhà máy giấy vệ sinh và hầu như tất cả
các công ty sản xuất khác. Venezuela không có nhà máy in tiền của riêng
mình, họ phải trả tiền cho các công ty nước ngoài để in tiền. Điều đó
tức là họ cần USD chỉ để in ra đồng Bolivar.
Vấn
đề ở đây không chỉ là vì ý tưởng tồi tệ đã phá hủy một nền kinh tế mà
còn là do hoạch địch chính sách yếu kém của một chính quyền cồng kềnh.
Venezuela không bao giờ quan tâm đến hệ thống dự phòng cho các nhà máy
thủy điện, vì vậy cả nước phải đối mặt với tình trạng thiếu điện khi một
cơn hạn hán khiến mực nước xuống tới mức thấp kỷ lục. Ông Maduro đã
buộc phải làm mọi việc để tiết kiệm điện, từ cắt điện luân phiên, hạn
chế sử dụng điện tại các trung tâm mua sắm cho đến điều chỉnh múi giờ
thêm nửa tiếng để người ta dùng ít điện hơn vào ban đêm và yêu cầu 30%
dân số đất nước là những công chức làm việc cho chính phủ chỉ đi làm vào
thứ Hai và thứ Ba trong tuần.
Một
cách trào phúng, tờ Washington Post mỉa mai rằng việc liệt kê những
điều không thất bại ở Venezuela sẽ dễ dàng hơn nhiều vì danh sách đó chỉ
có một mục: “không gì cả“. “Điều duy nhất chế độ Chavista làm được tốt là trừng phạt những con dê thế tội, tạo ra nghịch cảnh và đói nghèo“, tờ báo Mỹ viết.
Tổng thống Mỹ Ronald Reagan từng có câu nói nổi tiếng cảnh báo sự nguy hiểm khi chính phủ mở rộng: “9 từ đáng sợ nhất trong tiếng Anh là: Tôi đến từ chính quyền và tôi đến đây để giúp“.
Còn người Venezuela sau gần 2 thập kỷ trải nghiệm chính phủ cánh tả của
Đảng Xã hội Chủ nghĩa đã đúc rút được một câu mà họ gọi là định luật
Maduro: “Một việc có thể đúng hoặc sai, nhưng đã vào tay chính phủ làm thì chỉ có sai“.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét