Đã đến lúc Luật Cảnh Vệ cần mở rộng
tối đa, không chỉ 18 “đối tượng” được bảo vệ mà cho cả những ai đã thấm đủ sợ
hãi vì “ân oán giang hồ.” Có một câu chuyện nhỏ, tưởng như
hài hước nhưng lại đặt dấu mốc thật sâu xa cho nỗi sợ hãi khôn nguôi ấy.
Từ thần hồn nát thần tính đến “cả ba bị bắn”
Tháng Chín, 2014, một vị tướng
quân đội “phát hiện” trước nhà ông một hộp quà lạ. Không biết bởi tâm trạng bất
an đến mức nào, vị tướng này đã triệu hàng chục binh sĩ công binh đến để xác
minh. Báo chí cũng được nước đăng tải ồn ào như thể có “âm mưu khủng bố.” Nhưng
rốt cuộc, kết quả được mở ra: đó chỉ là một gói quà trung thu bình thường,
trong số hàng chục ngàn gói quà trung thu chuyển theo dạng bưu phẩm ở Việt Nam.
Chỉ vài tháng sau cơn sợ hãi thần
hồn nát thần tính trên, nổ ra vụ “tau khỏe mà, có chi mô” của người sắp trở
thành cố trưởng ban nội chính trung ương Nguyễn Bá Thanh. Những bóng ma lẩn khuất
ở đầu giường bệnh nhân ung thư đã khiến báo chí nhà nước câm bặt trong cơn rùng
mình lạnh buốt. Cho tới giờ, cái không khí tang tóc ấy vẫn chưa được “giải mật.”
Hai năm sau, bùng nổ Yên Bái. Dấu
ấn của vụ này là thảm sát thực sự chứ không còn là âm mưu trong trí tưởng tượng
bị ám ảnh suốt ngày đêm. Một dấu ấn nổi bật khác là vụ Yên Bái có “chủ thể” và
khách thể” đều là giới quan chức – lần đầu tiên từ năm 1975 đã xảy ra vụ quan
chức bắn nhau chết hàng loạt như thế. Nhưng cũng không thể bỏ qua dư luận về một
dấu hỏi vô cùng lớn: “cả ba bị bắn.”
Chẳng biết có phải “thần giao
cách cảm” hay không, nhưng chỉ trước vụ Yên Bái vài ngày, Quốc Hội đã bàn về Luật
Cảnh Vệ. Theo đó, khá nhiều “yếu nhân” như nguyên tổng bí thư, nguyên ủy viên bộ
chính trị, và đương nhiên tất cả các ủy viên bộ chính trị hiện nay đều được đặc
ân có cảnh vệ bảo vệ. Nhưng chi tiết cần mô tả là trong cuộc họp bàn này, đã hiện
ra lộ liễu nhu cầu cần được bảo vệ – không phải như một thời trang, mà là thực
chất cần phải thế.
Không ai còn an toàn!
Bây giờ thì không còn quan chức
nào an toàn. Sau những xung đột trầm kha trước đại hội 12 và vài cái chết không
mấy rõ ràng trước đó, bầu không khí xung đột trong nội bộ đảng đã được “nâng
lên một tầm cao mới.” Vụ bắn nhau của quan chức Yên Bái cho thấy tình đồng đội
và từ cửa miệng “đồng chí” xưng hô với nhau đã bị đẩy vào vô thức, để thay bằng
một ý chí sẵn sàng thanh trừng, loại trừ và diệt trừ nhau. Điều được gọi là
“nhân học chính trị” ở Việt Nam đã tiệm cận giới hạn bùng nổ thảm sát cá nhân.
Bây giờ thì không còn quan chức
nào an toàn. Thậm chí với một số “đồng chí ủy viên bộ chính trị,” phương án
chuyển đổi chỗ ngủ đêm có thể trở thành một nhu cầu chính trị – tương đương với
nhu cầu ăn uống.
Sau vụ Yên Bái, trong Quốc Hội, Ban
Chấp Hành Trung Ương Đảng “bỗng dưng” dậy lên những đề xuất, đề nghị là phải
tăng cường lực lượng cảnh vệ, phải bổ sung trang thiết bị, và đồng thời gia
tăng số đối tượng, thành phần được bảo vệ. Nghe nói một số ủy viên Bộ Chính Trị
đã được tăng gấp đôi lực lượng cảnh vệ cùng quy chế bảo vệ rất nghiêm khắc.
Phía trước còn là cả một con đường
“không biết đến cuối thế kỷ này có được chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam
hay không.” Sẽ còn vô số cuộc xung đột và tranh giành quyền lực lẫn tiền bạc
trong “chuyến tàu vét.” Sẽ không một quan chức nào an toàn. Chuyện gì cũng có
thể xảy ra!
Giờ đây, không một ai còn an
toàn. Ở Việt Nam, không một địa phương nào là không có mâu thuẫn, thậm chí nhiều
chính quyền địa phương xảy ra xung đột nội bộ rất nặng nề, đặc biệt về quyền lực
và lợi ích nhóm. Sau vụ quan chức bắn nhau ở Yên Bái, điều được dự báo chắc chắn
sẽ xảy ra đang dần ứng nghiệm: nhiều quan chức ở nhiều tỉnh thành khác đã đòi
có cơ chế cảnh vệ bảo vệ mình, đồng thời sẽ ban hành cơ chế kiểm tra vũ khí, chất
nổ… tại những cuộc họp quan trọng của thành/tỉnh ủy, ủy ban nhân tỉnh ; thành,
thậm chí xuống cả cấp quận /huyện… Không khí họp hành có vẻ đang bước vào “thời
chiến.”
Vào đầu năm 2017, Sài Gòn là địa
chỉ đầu tiên công khai cơ chế kiểm tra người vào cổng theo sắc màu “xanh – vàng
– cam – đỏ,” trong khi các trụ sở hành chính địa phương khác có thể đã âm thầm
tiến hành việc này nhưng không công bố.
Chi tiết thú vị là “xanh – vàng –
cam – đỏ” lại khá giống với các mức độ cảnh báo mà cơ quan hình sự quốc tế
Interpol đặt ra trong việc cảnh báo và truy nã tội phạm. Phải chăng nhà cầm quyền thành phố Sài Gòn đang “học tập tấm gương” của Interpol?
Sợ dân hay sợ nhau?
Đến kỳ họp Quốc Hội Tháng Nam –
Sáu, 2017, một đại biểu quốc hội còn gợi ý “cho thêm” các bí thư, chủ tịch tỉnh/thành
vào đối tượng được cảnh vệ với lý do “khi có tình hình phức tạp ở địa phương
thì có thể ảnh hưởng đến an toàn của một số cán bộ chủ chốt.”
Vậy là đã diễn ra một cuộc tranh
luận quyết liệt về việc có nên bổ sung các bí thư, chủ tịch vào đối tượng được
cảnh vệ để tránh bị “ám sát”?
Đề xuất “bí thư, chủ tịch vào đối
tượng được cảnh vệ” chắc chắn đã xuất phát từ nỗi sợ hãi khôn nguôi của dàn
lãnh đạo địa phương trước sự phẫn nộ của nhiều người dân bị cướp đất, nạn nhân
ô nhiễm môi trường, nạn nhân bạo hành của công an trị…, lẫn sợ hãi lẫn nhau
trong nội bộ “đồng chí.”
Tại sao họ lo sợ đến thế? Lẽ ra
người lãnh đạo phải gần nhau, thật sự gần dân, óc nghĩ, mắt trông, tai nghe,
chân đi, miệng nói, tay làm, nhưng lại xây dựng một hàng rào ngăn cách với dân.
Họ sợ dân hay sợ cái gì khác? Nếu
là cái gì khác, có phải họ sợ chính nhau hay không? Có phải sợ trong chính nội
bộ họ hay không?
Sợ dân đã nhiều, sợ nhau còn nhiều hơn.
Từ vụ Nguyễn Bá Thanh đến những
cái chết lộ thiên kinh hoàng xảy đến với giới quan chức ở Yên Bái, cùng những
hiện tượng “lãnh đạo bị đe dọa” trong thời gian gần đây, e rằng Luật Cảnh Vệ sẽ
được đòi hỏi nới rộng hơn hẳn số lượng chính khách có cảnh vệ riêng. Còn dân
chúng Việt lại phải chuẩn bị tinh thần để đóng thêm một khoản thuế nữa, dành
cho việc bảo vệ các nhân vật lãnh đạo không chỉ cấp trung ương mà ở cả ở cấp địa
phương.
Từ thói quen “ăn của dân không chừa
thứ gì,” giờ đây các “đồng chí” lại tìm cách không chừa thứ gì để tự bảo vệ
mình. Thêm một lần nữa, dân sẽ phải è cổ đóng thuế để phục vụ cho cái nhu cầu
tham sống sợ chết ấy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét