TT
Blog: Nếu cứ sa vào tranh cãi cờ vàng, cờ đỏ thì không bao giờ tìm thấy
lối ra. Cuộc đấu tranh hiện nay là cho một đất nước tự do dân chủ,
không phải là đấu tranh cho cờ đỏ hay cờ vàng. Vấn đề lá cờ của chế độ
mới dĩ nhiên thuộc toàn dân, thông qua một quốc hội lập hiến.
***
Lê Anh Hùng
***
Lê Anh Hùng
Vừa rồi, trên không gian Facebook
đã xảy ra chuyện tranh cãi giữa một số người Việt quốc nội và hải ngoại cùng
chung chí hướng vì một Việt Nam tự do - dân chủ. Mấu chốt của cuộc tranh cãi là
sự khác biệt về quan điểm của mỗi bên đối với cờ vàng và cờ đỏ, để rồi từ đó dẫn
đến những chuyện đôi co khác.
Cờ đỏ, hay cờ đỏ sao vàng, là lá
cờ màu đỏ với ngôi sao vàng 5 cánh được nhà cầm quyền cộng sản chọn là quốc kỳ
nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà từ năm 1945 đến 1976 và Cộng hoà Xã hội Chủ
nghĩa Việt Nam từ năm 1976 đến nay. Còn cờ vàng, hay cờ vàng ba sọc đỏ, là quốc
kỳ của Quốc gia Việt Nam (một chính thể nằm trong Liên bang Đông Dương thuộc
Liên hiệp Pháp) từ năm 1948 đến 1955 và Việt Nam Cộng hòa từ năm 1955 đến 1975.
Cuộc tranh cãi diễn ra khá gay gắt
và gây chia rẽ khá nghiêm trọng giữa những người đấu tranh trong và ngoài nước,
một tập hợp vốn dĩ còn ít ỏi và thiếu gắn kết. Hậu quả đáng tiếc này lẽ ra đã
không xảy ra nếu mỗi bên đều hiểu và tôn trọng quan điểm, tình cảm của phía bên
kia trước một chủ đề đầy nhạy cảm như lá cờ.
Với những người Việt hải ngoại vốn
rời khỏi Miền Nam Việt Nam sau biến cố 30/4/1975, cờ vàng không chỉ là biểu tượng
của quê hương đất nước, một quốc gia từng được tất cả các nước thuộc thế giới tự
do công nhận, mà còn biểu trưng cho tự do, dân chủ và nhân quyền.
Trong khi đó, với phần lớn người
Việt sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc Việt Nam trước năm 1975 và trên toàn Việt
Nam sau 1975, cờ đỏ sao vàng không chỉ là biểu tượng của chính thể CHXHCN Việt
Nam mà còn là biểu tượng của Tổ quốc, của dân tộc.
Khi những khuyết tật mang tính bản
chất của hệ thống dần dần tự bộc lộ, những tội ác của chính quyền cộng sản dần
dần bị phơi bày, ngày càng nhiều người Việt nhận ra rằng chế độ XHCN ở Việt Nam
là một chính thể độc tài, phi nhân, bị một nhóm thiểu số áp đặt cho đa số, hoàn
toàn không thể hiện ý chí và nguyện vọng của toàn thể nhân dân. Những người đã
thức tỉnh đó vì thế cũng ý thức được rằng lá cờ đỏ sao vàng không thể là biểu
tượng của Tổ quốc, của dân tộc Việt Nam, cho dù nó được cộng đồng quốc tế công
nhận.
Với đa số người Việt buộc phải từ
bỏ nơi chôn rau cắt rốn để thoát khỏi ách cai trị cộng sản, lá cờ màu đỏ là hiện
thân của tội ác và khơi gợi lại trong họ những nỗi đau khôn cùng. Trong suy
nghĩ của họ, chính vì lá cờ đó mà họ buộc phải rời bỏ quê hương trên những con
thuyền mong manh giữa đại dương sóng dữ, buộc phải chứng kiến hình ảnh người
thân của mình chìm giữa biển khơi và làm mồi cho cá, hay cảnh tượng vợ con,
thân quyến bị hải tặc cưỡng hiếp… Không ít người trong số họ hễ có cơ hội là sẵn
sàng dẫm đạp lên lá cờ đỏ, một phản ứng hoàn toàn dễ hiểu nếu chúng ta biết được
những gì họ đã từng trải qua. Và như một lẽ tự nhiên, họ cảm thấy dị ứng với bất
kỳ ai yêu mến hoặc trân trọng lá cờ đó.
Như đã nói ở trên, với phần lớn
người Việt sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc trước 1975 và trên toàn Việt Nam sau
1975, lá cờ đỏ sao vàng vẫn được coi là biểu tượng của quốc gia. Vì thế, việc họ
nâng niu lá cờ đó là điều bình thường, như chúng ta vẫn thấy trên các sân bóng
đá có người Việt tham dự.
Điều đáng nói là kể cả những người
đã thức tỉnh và ngày càng đông lên kia, họ không những không thể hành xử với cờ
đỏ như những người Việt hải ngoại vốn là nạn nhân của cộng sản, mà một bộ phận
trong số đó còn có những tình cảm khó diễn tả với lá cờ này. Đó là những người
đã từng chiếu đấu dưới lá cờ ấy, hoặc có người thân yêu đã đổ máu, thậm chí bỏ
mạng vì nó. Họ không còn đặt niềm tin vào lá cờ đó nữa, dĩ nhiên, nhưng với họ
bất kỳ sự đối xử thô bạo nào dành cho lá cờ đó cũng là bất nhẫn. Và điều này
cũng không có gì là khó hiểu cả.
Những người Việt trong nước đã thức
tỉnh và đang đấu tranh cho một Việt Nam tự do - dân chủ có thể dành cho cờ vàng
một thiện cảm đặc biệt, với ý nghĩa nó là biểu tượng của một chính thể dân chủ
từng tồn tại trên một nửa đất nước, hay biểu trưng của tự do, dân chủ và nhân
quyền. Tuy nhiên, nếu nói rằng tất thảy họ đều yêu mến hay thậm chí tôn thờ lá
cờ đó thì e là hơi khiên cưỡng, bởi một lẽ đơn giản là họ chưa từng một ngày được
sống dưới màu cờ vàng.
Với không ít người Việt trong nước
đã thức tỉnh, dù không chấp nhận cờ đỏ sao vàng, dù thậm chí còn coi nó là hiện
thân của một tà thuyết, một tội ác khủng khiếp mà một nhóm thiểu số đã gây ra
cho cả dân tộc, nhưng họ vẫn không thể nào dẫm đạp lên lá cờ ấy. Đơn giản, họ
coi đó là hành động bất nhẫn đối với hàng triệu người Việt đã từng không chỉ
tôn thờ mà còn chiến đấu và hy sinh vì lá cờ ấy, những người đã ngã xuống vì nó
trước khi kịp nhận ra mình đã bị lừa mị bởi những kẻ bất lương.
Cộng đồng người Việt hải ngoại, đặc
biệt là người Việt quốc gia vốn luôn tôn thờ cờ vàng ở Mỹ, Canada và Australia,
đã làm được nhiều việc có ý nghĩa cho công cuộc giải thể cộng sản và dân chủ
hóa đất nước. Họ đã tạo được áp lực đáng kể lên các nhà lập pháp sở tại để các
quốc gia này đưa ra những chính sách buộc Hà Nội phải tôn trọng những quyền con
người cơ bản đã được quy định trong Hiến pháp hay các công ước quốc tế mà CSVN
đã ký kết. Ngoài ra, họ còn khích lệ và yểm trợ cả tinh thần lẫn vật chất cho
những người đấu tranh trong nước vốn luôn phải đối mặt với đủ trò độc ác, hèn hạ
của nhà cầm quyền.
Chế độ nào cũng có ngày thay đổi;
một chính thể dân chủ hậu cộng sản rồi sẽ ra đời, với một lá quốc kỳ mới được
toàn thể nhân dân lựa chọn. Để viễn cảnh đó sớm diễn ra, việc tập hợp và đoàn kết
những người từng sống dưới những màu cờ khác nhau là một tiền đề hết sức quan
trọng. Và để tiền đề đó trở thành hiện thực, việc thấu hiểu và chia sẻ tình cảm
của mỗi người đối với cờ vàng hay cờ đỏ là một đòi hỏi tiên quyết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét