Hôm Thứ Ba vừa qua, đài phát
thanh quốc gia NPR đã đi ngược dòng thời gian để trở lại năm 1776. Và trong 20
phút, họ đã tiếp tục truyền thống đọc Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ. Năm
nay, để mở rộng đài NPR cũng gửi lên Tweeter bản tuyên ngôn này. Và trong 113
post với 140 chữ mỗi lần, họ đã tweet toàn thể nguyên văn của văn kiện quan trọng
nhất lịch sử Hoa Kỳ.
Thật là một sáng kiến tuyệt vời.
Nhưng không, nhiều người sử dụng
Twitter không nghĩ vậy. Khá nhiều người không nhận ra đó là bản tuyên ngôn. Có
người còn mắng đài NPR: “Đây là lý do các anh sẽ bị cắt ngân sách.” Có người
nghĩ NPR đã bị tin tặc tấn công “Có thể bạn không biết, nhưng có vẻ @NPR bị đột
nhập, tweet như điên.” Và những lời tweet xỉ vả tăng đến mức tột đỉnh trong đoạn
mà tuyên ngôn chỉ trích, với đầy đủ chi tiết, cách mà Vua George III của Anh Quốc
đã đối xử với 13 thuộc địa của ông. NPR tweet: “Ông đã cản trở việc thi hành
công lý, bằng cách từ chối đồng ý cho những luật để thiết lập quyền tư pháp.” Một
tweet khác của NPR viết: “Một ông hoàng mà cá tính được đánh dấu bởi mọi hành động
vốn có thể định nghĩa là một nhà độc tài, không đáng làm nhà cai trị của một
dân tộc tự do.”
Một số người, vẫn chưa hiểu điều
mà NPR tweet chính là Bản Tuyên Ngôn Độc Lập, giả định những hàng chữ đó là để
chê trách Tổng Thống Trump và chính phủ hiện thời.
Chẳng hạn khi NPR tweet: “Nó là
quyền của nhân dân để thay đổi hay hủy bỏ, và đặt ra một chính quyền mới.” Một
người tweet: “Thế là NPR kêu gọi cách mạng. Cách lý thú ủng hộ bạo động trong
khi nghe có vẻ ‘yêu nước.’ Ngầm ý của họ quá rõ.” Một người khác viết: “Tuyên
truyền là điều duy nhất họ biết? Cố ủng hộ một người muốn làm một cái gì về sự
bất công ở nước này #drainingtheswamp.” Có người người viết: “Nghiêm chỉnh, đây
là ý kiến ngu xuẩn nhất mà tôi chưa từng thấy trên Twitter. Thực sự không ai sẽ
đọc 5,000 tweets về thứ đồ sọt rác này.” Và lại kêu gọi “Cắt ngân sách #NPR để
đám cầm đầu Hollywood trả tiền cho tuyên truyền thiên lệch của họ.”
Dĩ nhiên cũng có những người nhận
ra. Một người viết “Bwahaha. Tôi thích cái ông nói NPR nên bị rút tiền vì đe dọa
nổi dậy. VUA GEORGE ĐỆ III KHÔNG PHẢI TRUMP.”
Đến hôm Thứ Tư thì hầu hết những
người tweet xỉ vả NPR đã biết mình lầm và hạ xuống rất nhiều những tweets phản ứng
nhưng có một người đã nhận mình sai. Ông D.G.Davies viết: “Tôi tweet một lời
phê bình RẤT ngu. Nhưng hãy tự hỏi, nếu đọc cho người Mỹ trung bình, liệu họ có
biết là bạn đang đọc Bản Tuyên Ngôn Độc Lập không? Nay tôi mới biết.”
Mà quả thật vây, vào ngày 4 Tháng
Bảy, 1776, chuông nhà thờ vang dội trên toàn thành phố Philadelphia. Quốc Hội Lục
Địa đã chấp thuận Bản Tuyên Ngôn Độc Lập để thông báo cho toàn thế giới là mục
tiêu của cuộc nổi dậy của các cư dân, vốn bắt đầu cách đó một năm, không phải
chỉ là để dành quyền tự trị bên trong Đế Quốc Anh. Thực ra, phe nổi dậy muốn đi
tìm việc thành lập một nền cộng hòa độc lập, một hình thức chính trị mà thế giới
chưa từng thấy. Đòi hỏi của họ được khoác bằng những ngôn từ vô cùng mới lạ về
quyền tự nhiên, họ viết: “mọi người sinh ra đều bình đẳng,” và “họ được tạo hóa
ban cho những quyền bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, tự do và theo đuổi
hạnh phúc.”
Các tác giả của văn bản cách mạng
này khuyến cáo là tất cả các quốc gia phải tôn trọng những quyền này nếu không
sẽ phải chịu hậu quả “ở bất cứ nơi nào một hình thức chính quyền trở thành phá
hoại những mục tiêu này, nó là quyền của nhân dân thay đổi hay hủy bỏ nó, và dựng
lên một tân chính quyền.”
Đó thật là một lập trường cực
đoan không những chỉ trong thế giới vẫn còn bị chế ngự bởi các vị vua vốn đã
dành quyền cai trị từ thượng đế, mà ngay cả đến ngày nay. Chính vì vậy nó đã
làm cho nhiều người ngay thời đại này ở Hoa Kỳ cho đó là một văn kiện “phản động.”
Điều cũng hiển nhiên là nhiều người
Mỹ ngày nay không tin vào những lý tưởng căn bản của Bản Tuyên Ngôn Độc Lập:
“Chúng tôi duy trì những sự thật này là hiển nhiên, rằng con người sinh ra ai
cũng bình đẳng, rằng họ được đấng tạo hóa ban cho một số quyền bất khả xâm phạm,
trong đó có quyền sống, tự do và theo đuổi hạnh phúc.” Rất nhiều người Mỹ ngày
nay tin là con người sinh ra không bình đẳng và một khi mình đã là dân Mỹ thì
những người khác không có quyền là dân Mỹ nữa.
CNN, vốn không phải là một hệ thống
truyền thông được những ủng hộ viên của tổng thống Trump ưa thích, đã viết:
“NPR kêu gọi thính giả lật đổ chính quyền hẳn đã là một điều lý thú vào Ngày Lễ
Độc Lập. Nhưng hệ thống phát thanh quốc gia đã không kêu gọi cách mạng, và họ
cũng không gọi tổng thống là một nhà độc tài. NPR đã chỉ làm điều mà họ vẫn làm
vào ngày 4 Tháng Bảy: Đọc Bản Tuyên Ngôn Độc Lập. Tổ chức truyền thông quốc gia
đã đọc văn kiện lịch sử này trên làn sóng từ gần 30 năm nay để chào đón ngày đại
lễ. Chỉ có đây là lần đầu tiên truyền thống này được đưa lên Twitter.”
Điều còn đáng nói hơn đối với bên
ngoài nước Mỹ là nó đã có ảnh hưởng sâu đậm trên nền ngoại giao của nước Cộng
Hòa son trẻ này. Khác với những nhà ngoại giao từng trải và đầy hoài nghi của Cựu
Thế Giới, các chính trị gia Hoa Kỳ không thể hài lòng với một chính sách ngoại
giao kiểu “realpolitik” dựa trên khuyến cáo của Thucydide là “kẻ mạnh sẽ làm điều
họ có thể làm và kẻ yếu chịu đựng điều họ phải chịu đựng.”
Các cha già dân tộc Hoa Kỳ, theo
sử gia Robert Kagan, trong cuốn lịch sử về ngành ngoại giao của nước Mỹ, mà ông
đặt cho một cái tên lý thú “Dangerous Nation – Quốc Gia Nguy Hiểm,” đã “tình cờ
phát minh ra một chính sách ngoại giao mới dựa trên chủ thuyết toàn cầu vốn nảy
sinh từ cuộc cách mạng.” Như cố Tổng Thống Thomas Jefferson, tổng thống thứ ba
của Hoa Kỳ, giải thích: “Chúng ta chỉ ra con đường để các quốc gia đang gặp khó
khăn, mà muốn, như chúng ta, ra khỏi chế độ độc tài mà họ đang chịu đựng.”
Dĩ nhiên, sự quyết tâm theo đuổi
những lý tưởng đó chưa bao giờ toàn vẹn và toàn hảo. Trong những năm đầu, Hoa Kỳ
dung túng nô lệ và trong những thời gian sau này, họ dung túng các nhà độc tài.
Và không phải lúc nào lý tưởng của Hoa Kỳ cũng được diễn dịch sang một thành
công ngoại giao. Một đôi khi, như ở Việt Nam hay ở Iraq, những lý tưởng này đã
dẫn Hoa Kỳ đi lạc đường. Nhưng nói chung, Hoa Kỳ đã rộng rãi hơn và ít chỉ lo
cho quyền lợi kỹ hơn là bất cứ một cường quốc nào khác trên thế giới – và chính
thái độ đó đã khiến Hoa Kỳ trở thành quốc gia thành công nhất trong hai thế kỷ
vừa qua.
Nhưng nay nhân dân Hoa Kỳ và do
đó các chính khách mà họ bầu lên, có vẻ đã không còn tin tưởng vào lý tưởng của
Thomas Jefferson nữa.
Nếu các công dân Hoa Kỳ không nhận
ra Bản Tuyên Ngôn Độc Lập thì tổng thống của Hoa Kỳ có vẻ không coi những lý tưởng
trong bản tuyên ngôn đó là tiêu chuẩn. Ông gây sự với những đồng minh dân chủ của
Hoa Kỳ, từ Đô Trưởng Sadig Khan của Luân Đôn đến Thủ Tướng Angela Merkel của Đức,
trong khi ca ngợi các nhà độc tài. Chả thế mà ông đã khen ông Abdel Fattah
al-Sisi của Ai Cập, một nhà độc tài quân phiệt, là “a fantastic guy – một anh
chàng tuyệt vời,” ông Kim Jong Un của Bắc Hàn là “smart cookie” và ông Tập Cận
Bình của Trung Cộng là “một người rất tốt” vốn “yêu nhân dân Trung Quốc.” Ông
đã ca ngợi Tổng Thống Rodrigo Duterte của Philippines, người đã cho giết ít nhất
7,000 người không xét xử, rằng ông đã làm “một công việc tốt khó tin về vấn đề
ma túy,” trong khi ông lên tiếng chúc mừng ông Recep Tayyip Erdogan khi ông đã
chiến thắng trong một cuộc bầu cử gian lận vốn được rộng rãi coi như là ngọn
đòn chí tử cho nền dân chủ Thổ Nhĩ Kỳ.
Đó thật là một điều đáng buồn vì
suốt thế kỷ thứ 20 và những năm đầu của thế kỷ 21, Hoa Kỳ vẫn là “ngọn đèn sáng
trên đồi” cho tất cả những dân tộc còn chịu sự chế ngự của một chế độ độc tài.
Ngay cả đến năm 2016, sự việc người dân Việt Nam ở Sài Gòn đổ ra đường từng từng
lớp lớp để đón Tổng Thống Barack Obama cũng là vì họ tin là Hoa Kỳ và tổng thống
của Hoa Kỳ là tiêu biểu cho ước vọng dân chủ mà họ thèm khát, và trong thâm tâm
vẫn hy vọng là Hoa Kỳ sẽ giúp họ đạt được điều mơ ước. Cũng như mọi người trên
thế giới, họ ao ước được hưởng “quyền sống, tự do và theo đuổi hạnh phúc.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét