
Đánh giá của thế giới về chính
quyền của Tổng thống Mỹ Donald Trump đang thay đổi theo hướng xấu đi. Trên thực
tế, hỗn loạn và tranh cãi gắn liền với quãng thời gian ngắn cầm quyền của Trump
đã làm sâu sắc thêm những hoài nghi từ cả trong và ngoài nước Mỹ, rằng liệu
Trump sẽ yên vị trong toàn bộ 4 năm của nhiệm kỳ Tổng thống hay không.
Nhận thức của châu Âu về vấn đề
này được thể hiện rõ nhất qua các phát ngôn của Thủ tướng Đức Angela Merkel.
Sau hội nghị thượng đỉnh NATO đầy tranh cãi và cuộc họp G7 còn tồn tại bất đồng,
bà Merkel đã kết luận rằng, nước Mỹ dưới thời của Trump có thể không còn được
xem là một đối tác tin cậy. Bà cũng phát biểu sâu cay rằng: “Những quãng thời
gian mà chúng ta có thể hoàn toàn dựa vào nhau đang dường như chấm dứt.”
Bà Merkel đưa ra những phát biểu
như vậy một phần là do ông Trump và châu Âu còn bất đồng quan điểm trong nhiều
vấn đề như biến đổi khí hậu, thương mại, NATO (cụ thể là Điều 5, điều khoản
phòng thủ tập thể của NATO mà Trump không công nhận), và quan hệ với Nga. Nhưng
bất đồng về các vấn đề đó cũng phản ánh những sự chia rẽ trong chính nội các của
Trump, làm dấy lên những câu hỏi về việc ai, nếu có bất kỳ người nào, thực sự
đang dẫn dắt nước Mỹ.
Hãy xem xét quyết định rút Mỹ khỏi
hiệp định Paris về chống biến đổi khí hậu của Trump. Động thái này được chiến
lược gia trưởng Steve Bannon và người soạn các bài diễn văn của Trump là
Stephen Miller ủng hộ. Tuy nhiên, Ngoại trưởng Rex Tillerson, cũng như con gái
và con rể ông Trump, Ivanka và Jared Kushner – cả hai đều là các cố vấn chính
thức của Nhà Trắng – có thể đã không ủng hộ việc rút khỏi hiệp ước đó, mặc dù về
bề ngoài, ông Tillerson bảo vệ quyết định của Trump.
Thương mại là một vấn đề gây
tranh cãi nội bộ khác. Bannon phản đối trật tự hiện tại của thương mại mở toàn
cầu, cùng quan điểm với Peter Navarro, người đứng đầu Hội đồng Thương mại Quốc
gia Nhà Trắng. Bộ trưởng Thương mại Wilbur Ross ủng hộ thương mại mở, nhưng phải
có giới hạn. Tương tự, Đại diện Thương mại Mỹ Robert Lighthizer ủng hộ việc thực
hiện các cuộc đàm phán thực dụng hơn thay vì làm gián đoạn thương mại, dù rằng
giữa ông và Ross đã có bất đồng.
Trong vấn đề NATO và Nga,
Tillerson đồng điệu với Trump trong việc gây áp lực lên các đồng minh châu Âu,
buộc họ phải tăng chi phí quốc phòng của mình. Nhưng Tillerson lại có lập trường
cứng rắn hơn Trump trong vấn đề Nga, khi kêu gọi đề ra một cách tiếp cận mạnh mẽ
và thống nhất giữa Mỹ và châu Âu. Dù Cố vấn An ninh Quốc gia H.R. McMaster đồng
ý với Tillerson về mặt lý thuyết, nhưng các cuộc tranh cãi gay gắt giữa hai người
nắm giữ hai vị trí này – một truyền thống lâu đời – đã bắt đầu nảy sinh.
Kiểu đấu đá nội bộ như vậy đã làm
dấy lên những quan ngại vượt ra ngoài phạm vi châu Âu. Như lời bộ trưởng ngoại
giao một nước Mỹ Latinh đã nói với tôi gần đây, “Rõ ràng là mọi người đang
tranh cãi với nhau về mọi thứ.” Vì điều này, cộng với cuộc điều tra liên quan đến
mối liên hệ giữa chiến dịch tranh cử của Trump và Nga, cũng như tỷ lệ tín nhiệm
đang sụt giảm của chính quyền Trump, sẽ là dễ hiểu khi một vài người đang hoài
nghi rằng ít nhất thì họ nên cảm thấy lo lắng khi hợp tác với Trump. Tổng thống
Mexico Enrique Peña Nieto đã hoãn vô thời hạn cuộc gặp với Trump, và các nước
khác, cũng đang ngừng giao thiệp với Mỹ.
Theo thời gian, khi mà viễn cảnh
cương vị Tổng thống của Trump kết thúc sớm không còn quá xa vời, việc đặt câu hỏi
chuyện đó sẽ xảy ra như thế nào cũng là thỏa đáng. Cả 3 khả năng xảy ra.
Khả năng đầu tiên và được biết đến
nhiều nhất chính là luận tội: Đa số Hạ viện sẽ truy tố Trump vì các “tội danh nặng
và nhẹ”, và đa số 2/3 của Thượng viện sẽ kết tội và phế truất Trump. Tuy nhiên,
để có được kết quả này, cần đến sự ủng hộ của 20 hạ nghị sĩ và 18 thượng nghị
sĩ thuộc Đảng Cộng hòa, cộng với tất cả phiếu thuận từ các nghị sĩ Dân chủ ở cả
hai viện, điều có vẻ khó xảy ra. Nhưng mọi thứ có thể thay đổi nếu cuộc điều
tra về những nỗ lực của Nga nhằm gây ảnh hưởng lên cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ năm
2016 và thông đồng với chiến dịch tranh cử của Trump hé mở một bằng chứng buộc
tội không thể chối cãi được.
Viễn cảnh thứ hai, theo Mục 4 của
Tu chính án thứ 25 của Hiến pháp Mỹ, Phó Tổng thống và nội các hoặc Quốc hội
tuyên bố Tổng thống “không có khả năng đảm trách mọi quyền hạn cũng như nghĩa vụ
trên cương vị của mình.” Viễn cảnh này có vẻ còn khó xảy ra hơn cả việc luận tội,
trừ phi một vài hành vi của Trump, như việc ông ta đăng bài trên mạng xã hội
Twitter vào lúc nửa đêm, hay chỉ trích các trợ lý của mình một cách riêng tư
(mà mới đây nhất là Bộ trưởng Tư pháp Jeff Sessions), là những biểu hiện rõ
ràng của bệnh rối loạn chức năng thần kinh hoặc tâm thần.
Viễn cảnh thứ ba, mà vài người gọi
là “Giải pháp Nixon,” là lựa chọn khả dĩ nhất. Vào năm 1974, Tổng thống Richard
Nixon đã từ chức trước khi Quốc hội có thể bỏ phiếu luận tội ông. Vài tuần sau,
người kế nhiệm Nixon là Gerald Ford đã ban lệnh ân xá hoàn toàn và vô điều kiện
cho ông trước mọi tội danh có thể có.
Trong trường hợp của Trump, lệnh
ân xá tương tự có thể thúc đẩy một quyết định từ chức như vậy. Dù Trump không
thể bị truy tố vì các tội hình sự khi còn tại vị, nhưng ông ta có thể bị khởi tố
vì các hành vi bất hợp pháp sau khi rời Nhà Trắng.
Hơn nữa, cả Kushner, người bị buộc
tội cố gắng thiết lập một kênh “cửa sau” cho các trao đổi bí mật giữa Nhà Trắng
và Điện Kremlin, và Ivanka sẽ có thể bị truy tố nếu họ bị phát hiện dính líu đến
các cuộc tiếp xúc hoặc hoạt động trái phép với những người đại diện hay quan chức
của Nga. Hai con trai lớn của Trump, những người đang điều hành đế chế kinh
doanh của ông, cũng có thể phải chịu trách nhiệm pháp lý cho các hành vi bất
chính. Nếu mối đe dọa này trở nên hiện hữu, Trump có thể lựa chọn giải pháp từ
chức và bảo đảm một lệnh ân xá cho tất cả những người có liên quan, hơn là phải
trải qua tiến trình luận tội mà dù thế nào cũng có thể dẫn đến việc Trump bị mất
chức.
Nhưng dù những người chống đối
Trump có thể muốn ông ta bị phế truất, thì bất kỳ viễn cảnh nào nói trên đều có
thể gây tổn hại đặc biệt đến nước Mỹ và phần còn lại của thế giới. Sự tham gia
của Mỹ, nếu như không phải với tư cách lãnh đạo thì cũng là không thể thiếu đối
với hợp tác quốc tế trong các lĩnh vực như thương mại toàn cầu, hành động chống
biến đổi khí hậu, và ứng phó với mọi loại khủng hoảng từ tự nhiên, nhân đạo cho
đến hạt nhân. Thêm nữa, chủ nghĩa biệt lập của Trump không mang hàm ý là nước Mỹ
sẽ không còn quan trọng hay thụ động. Một nước Mỹ bị phân tâm và bất ổn có thể
còn tồi tệ hơn nhiều.
Do đó, những người chống đối
Trump ở bên trong nước Mỹ nên cẩn thận với những gì mà họ mong muốn, và các đồng
minh của Mỹ nên cố gắng tìm ra một cách thức hợp tác với chính quyền Trump một
cách hiệu quả hơn. Dù muốn hay không, sự lựa chọn tốt nhất cho thế giới chính
là đảm bảo rằng 3 năm 6 tháng nữa sẽ là quãng thời gian thành công nhất có thể,
hoặc chí ít là không có thảm họa xảy ra.
***
Jorge G. Castañeda là Ngoại trưởng
Mexico từ năm 2000 đến năm 2003, sau khi cùng với Tổng thống Vicente Fox, người
có tư tưởng đối lập với ông, thiết lập chính phủ dân chủ đầu tiên của đất nước
này. Ông hiện đang là Giáo sư Ưu tú Toàn cầu về Chính trị và Nghiên cứu Mỹ
Latin – Caribbe tại Đại học New York. Ông cũng là tác giả của cuốn The Latin
American Left After the Cold War và Compañero: The Life and Death of Che
Guevara.
Nguồn: Jorge G. Castañeda, “The End of the Trump Administration?”, Project Syndicate, 15/06/2017.
Nguồn: Jorge G. Castañeda, “The End of the Trump Administration?”, Project Syndicate, 15/06/2017.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét