Sau cùng thì Trung tướng cũng lên tiếng, và câu đầu tiên của ông là
“Tôi có sai gì đâu”! Chị Phó Chủ tịch Quận cũng vậy, rất “thuyết âm
mưu”…Cụ thể, chị nói tới chuyện bôi xấu chính quyền (chứ không phải là việc cá nhân chị nữa)!
Thưa chị Phó Chủ tịch, không thể vì một cá nhân mà vơ đũa cả nắm sang
chính quyền được đâu. Chính quyền ấy vẫn có những vị Phó Chủ tịch,
những “hiệp sĩ cô đơn” xuống đường “đòi vỉa hè” cho dân.
Vẫn có những chủ tịch phường sẵn sàng cởi áo nếu thất hứa với dân.
Nếu làm xấu xí chính quyền thì chẳng có cách nào tốt hơn là chính những
quan chức với những chiếc xe đậu đỗ bất chấp, những vị phụ mẫu đôi co
tranh thắng với dân. Làm thế, mai kia họ còn mặt mũi nào lên bục để nói
về văn hoá giao thông, về trọng dân, vì dân, làm thế, mai kia làm sao họ
còn xuống đường để nhắc nhở giáo dục nhân dân về trật tự lòng lề đường
vỉa hè, phải không chị Phó Chủ tịch.
Tôi ước có hai chữ giá như!
Giá như khi được/bị người dân nhắc nhờ rằng chiếc xe đỗ ngang phè
chắn hết tầm nhìn, chị xuống xe bảo “xin lỗi”! Giá như sau sự biến, chị
đập bộp vào ngực (hoặc có thể rơi nước mắt ân hận cho nữ tính) bảo rằng:
Tôi có lỗi. Thì liệu có cách gì để bôi xấu cán bộ, có cách gì là hỏng
thanh danh chính quyền?!

Là ĐBQH, thậm chí còn từng phát biểu nghị trường về sự nguy hiểm của
bia rượu đối với người tham gia giao thông, chắc Trung tướng biết rõ hơn
dân rất nhiều lỗi tốc độ nguy hiểm như thế nào. Từng đảm nhiệm chức vụ
Phó Chủ nhiệm UBKT Quân uỷ, Trung tướng chắc hiểu hơn dân cả về trình tự
xử lý, cả trong trường hợp “đang vội”!
Và là một vị tướng, dẫu đã về hưu, Trung tướng càng hiểu quân lệnh
trong lực lượng vũ trang. Có khi ông sẽ cho về vườn, cho “hết đường đi”
thật với một trung uý, một người lính làm nhiệm vụ kiểm soát giao thông
mà lại không chặn một chiếc xe vượt quá tốc độ, tiềm ẩn nguy hiểm cho
người khác.
Thưa Trung tướng, ở ta các cụ có câu “trăm cái lý không bằng một tí
cái tình”! Giá như ngay khi ấy, ông yêu cầu tài xế dừng xe, chấp hành
mệnh lệnh cảnh sát! Giá như sau khi sự việc xảy ra, ông dũng cảm như một
người lính để nhận lỗi. Giá như ông hiểu, trước pháp luật thì một ông
tướng cũng như một người lính, một nhà làm luật cũng như một người chấp
hành pháp luật, một Bao Công cầm thượng phương bảo kiếm cũng như một
người dân…
Hai chữ “xin lỗi”, một hình thức văn hoá chúng ta vẫn dạy trẻ con,
dân chúng vẫn được nghe trong những bài thuyết trình trên bục, giờ chẳng
lẽ lại khó nói, lại nặng ngàn cân đến như vậy!?
Tôi nhớ các đây ít năm có một cô gái bị xử tù 9 tháng vì giật áo, tát
tai một CSGT. Không biết Trung tướng có dám xem lại cái clip mà ông đã
chửi bới nhiếc móc, dọa dẫm người lính trẻ?! Nhưng những lời lẽ ấy làm
nhục người khác, gây tổn thương và tổn hại thanh danh còn hơn cái tát
liễu yếu đào tơ năm nào.
Chẳng hạn còn đương chức hoặc không phải đương sự, có khi ông còn lớn
tiếng yêu cầu khởi tố tội làm nhục người khác hoặc chống người thi hành
công vụ. (Để tôi mở ngoặc nói thêm với riêng Trung tướng: ít nhất cô
gái tóc xanh tóc đỏ thủ phạm ấy đã nhuộm lại mái tóc đen, đã mặc một
chiếc áo nữ sinh, đã xin lỗi, đã khóc vì ân hận trong ngày phải dứng
trước vành móng ngựa. Ít nhất, cô gái còn rất trẻ ấy đã thuộc bài học
đầu đời: phải xin lỗi nếu có lỗi)!
Tất nhiên, cũng phải cảm ơn cả Trung tướng lẫn bà Phó Chủ tịch. Với
việc bêu gương ngoài đường, các vị đã dạy dân chúng rất nhiều điều mà
điều quan trọng nhất là ngoài đường nhiều chợ búa nhưng không thể chợ
búa ngoài đường kể cả mình là ai.
Vì còn những chiếc camera, những con mắt dân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét