Thiên Hạ Luận - Trân Văn
Nhà của nguyên tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Lê Khả
Phiêu.
Đảng khẳng định tham nhũng là quốc nạn, tuyên bố sẽ dốc toàn
lực của toàn bộ hệ thống chính trị để bài trừ tham nhũng nhưng cũng chính Đảng
lặng lẽ bảo vệ tham nhũng. Bảo vệ tham nhũng là một trong những “chủ trương lớn” dẫu
không công bố nhưng chẳng khó để nhận diện…
***
Tháng 10 năm 2003, Liên Hiệp Quốc thông qua Công ước Phòng -
Chống tham nhũng (United Nations Convention against Corruption - UNCAC).
Để nâng cao hiệu lực giải trừ tham nhũng, UNCAC đặt định các
qui ước và chuẩn mực về tuyển dụng, bổ nhiệm công chức, buộc công chức phải
tuân thủ các tiêu chí chung về hành xử khi thi hành công vụ, hệ thống tư pháp
phải độc lập, hệ thống công quyền phải minh bạch, phải để các tổ chức dân sự
tham gia giám sát. UNCAC còn có tham vọng tạo lập sự hợp tác đa quốc gia nhằm
cùng truy tìm – thu hồi tài sản thủ đắc từ tham nhũng trên phạm vi toàn cầu.
Sau khi 3/4 thành viên Liên Hiệp Quốc phê chuẩn UNCAC, tháng
7 năm 2009 Việt Nam mới làm điều này. Tuy nhiên Việt Nam giành quyền bảo lưu
(không thực thi) một số nội dung của UNCAC mà Việt Nam cho là… chưa phù hợp.
Trong đó có: Đề nghị hình sự hóa hành vi làm giàu bất chính. Thực hiện thủ tục
dẫn độ…
Nhìn một cách tổng quát, dù phê chuẩn UNCAC, Việt Nam vẫn
đòi thực hiện UNCAC theo Hiến pháp và pháp luật thực định của Việt Nam chứ
không áp dụng trực tiếp các qui định của UNCAc.
***
Sở dĩ Liên Hiệp Quốc khuyến khích và UNCAC “hình sự hóa hành
vi làm giàu bất chính” là vì cộng đồng quốc tế không chấp nhận hiện tượng cá
nhân đột nhiên giàu tới mức “nứt đố, đổ vách” sau khi đương sự trở thành viên
chức.
Tại Việt Nam, hồi tháng 11 năm 2013 đã từng xảy ra một cuộc
tranh luận “nảy lửa” về cách xử lý những viên chức giàu bất chính.
Trong hội thảo bàn về việc sửa Luật Hình sự Việt Nam theo
tinh thần UNCAC do Bộ Tư pháp Việt Nam phối hợp với Chương trình Phát triển
Liên Hiệp Quốc (UNDP) tổ chức vào hai ngày 28 và 29 tháng 11 năm 2013, nhóm
nghiên cứu việc “hình sự hóa hành vi làm giàu bất chính” đề nghị, nếu viên chức
không giải thích được hoặc giải thích không hợp lý về nguồn gốc tài sản, viên
chức đó có thể bị phạt tù hoặc cải tạo không giam giữ.
Nhóm này nhận định, pháp luật Việt Nam chưa xem giàu bất thường
là tội phạm. Sau khi nghiên cứu cách thức xử lý của một số quốc gia và đánh giá
thực trạng ở Việt Nam, họ đề nghị một trong ba cách điều chỉnh.
Cách thứ nhất, đưa tội “làm giàu bất chính” vào Luật Hình sự
Việt Nam theo hướng: “Bất kỳ người nào có nghĩa vụ kê khai tài sản, thu nhập, nếu
có tài sản tăng thêm đáng kể so với thu nhập hợp pháp của họ, của vợ/chồng hoặc
con chưa thành niên của họ thì có nghĩa vụ giải trình về nguồn gốc tài sản tăng
thêm đó. Nếu họ không thể giải thích được hoặc giải thích không hợp lý về nguồn
gốc hợp pháp của tài sản tăng thêm thì một phần hoặc toàn bộ tài sản tăng thêm
đó sẽ bị coi là tài sản bất hợp pháp và bị tịch thu toàn bộ hoặc một phần.
Ngoài ra, họ còn bị phạt tù hoặc cải tạo không giam giữ”. Hình phạt có thể tăng
nặng theo giá trị tài sản tăng thêm, hoặc phát giác được nguồn gốc phần tài sản
tăng thêm có liên quan đến hành vi phạm tội khác…
Cách thứ hai là đưa tội “làm giàu bất chính” vào Luật Hình sự
Việt Nam và xác định tội “làm giàu bất chính” qua việc vi phạm nghĩa vụ kê khai
tài sản thu nhập tăng thêm và nghĩa vụ giải trình. Việc xử lý hành vi làm giàu
bất chính dựa trên vi phạm của người có nghĩa vụ kê khai tài sản, thu nhập theo
quy định.
Cách thứ ba là nếu chưa đưa tội “làm giàu bất chính” vào Luật
Hình sự Việt Nam thì xử lý tài sản bất chính theo trình tự tố tụng dân sự. Nếu
chọn cách này thì khi sửa Luật Phòng chống tham nhũng phải đưa thêm vào luật
này một số quy định. Chẳng hạn, nếu người có nghĩa vụ kê khai tài sản, thu nhập
không giải trình được một cách hợp lý về nguồn gốc tài sản tăng thêm thì cơ
quan có thẩm quyền xác minh phải ra kết luận về tính trung thực của người có
nghĩa vụ giải trình. Nếu kết luận người đó không trung thực, cơ quan này chuyển
vụ việc sang Viện Kiểm sát cùng cấp để khởi kiện vụ án dân sự. Tài sản tăng
thêm sẽ bị tịch thu sung công sau khi có bản án, quyết định dân sự có hiệu lực
của tòa án.
Những đề nghị vừa kể đã bị… phản đối gay gắt với lý do luật
đã định rằng “chứng minh tội phạm” là nghĩa vụ của các cơ quan tiến hành tố tụng,
rằng phải tôn trọng nguyên tắc “suy đoán vô tội”, rằng khi nghiên cứu kinh nghiệm
của các quốc gia khác thì phải xem xét Việt Nam đã có đủ điều kiện cần thiết để
áp dụng hay chưa.
Nhóm nghiên cứu giải thích, đề nghị của họ chỉ nhắm vào các
viên chức, chứ không nhắm vào thường dân. Bởi có chức vụ, quyền hạn nên viên chức
có nghĩa vụ tự giải trình về nguồn gốc khối tài sản tăng thêm. Thay vì phải chứng
minh đương sự đã thủ đắc khối tài sản tăng thêm một cách bất hợp pháp mà vì nhiều
lý do trở thành chuyện gần như bất khả thi, nếu Đảng chấp nhận “làm giàu bất
chính” là tội phạm hình sự, hệ thống tư pháp chỉ cần chứng minh khối tài sản
tăng thêm nằm ngoài thu nhập hợp pháp là đã có thể kết án đương sự và sung công
phần tài sản tăng thêm một cách bất minh...
Bất kể UNCAC, bất kể khuyến cáo của nhiều tổ chức quốc tế
như UNDP, Minh bạch Quốc tế (Transparency International – TI),… đến nay, Đảng vẫn
cương quyết bảo lưu (không thực hiện) Điều 20 của UNCAC - Hình sự hóa hành vi
làm giàu bất chính và tất nhiên còn khuya Luật Hình sự của Việt Nam mới có tội
“làm giàu bất chính”.
***
Hệ thống truyền thông Việt Nam đang vào… mùa triển lãm thông
tin, hình ảnh liên quan đến tư gia, tài sản của các viên chức.
Dù sôi động, mùa triển lãm này vẫn thiếu yếu tố… mới. Nội
dung triển lãm vẫn chỉ loanh quanh ở các viên chức cấp tỉnh và những viên chức
đã nghỉ hưu.
Theo kết quả cuộc khảo sát chỉ số cảm nhận tham nhũng (CPI)
2016 do TI công bố hồi đầu năm thì Việt Nam chỉ đạt 33/100 điểm, đứng hạng
113/176 và vì vậy vẫn thuộc nhóm các quốc gia mà tham nhũng là vấn nạn nghiêm
trọng.
Còn theo báo cáo về họat động chống tham nhũng của Thanh tra
Chính phủ - cơ quan chuyên trách về chống tham nhũng tại Việt Nam - trong sáu
tháng đầu năm nay, chỉ có một cá nhân bị xác định là đã “thiếu trách nhiệm” khiến
cơ quan công quyền do cá nhân này phụ trách xảy ra tham nhũng.
Cũng trong sáu tháng đầu năm nay, hệ thống thanh tra trải rộng
từ trung ương đến các địa phương đã kiểm tra 1.800 cơ quan và chỉ phát giác 22
cơ quan vi phạm các qui định về phòng chống tham nhũng. Tổng số vụ tham nhũng
đã được phát giác trong sáu tháng đầu năm 2017 chỉ có 46 vụ, liên quan đến 66
viên chức.
Báo cáo không đề cập đến việc kê khai tài sản, thu nhập của
viên chức trong sáu tháng đầu năm 2017 mà chỉ công bố một số số liệu liên quan
đến việc kê khai tài sản, thu nhập của viên chức hồi năm ngoái. Theo đó đã có
hơn một triệu viên chức kê khai tài sản, thu nhập, đạt tỉ lệ 99,8%. Công việc
xác minh tài sản, thu nhập chỉ thực hiện với 77 cá nhân bị báo chí, dân chúng tố
cáo nhưng không phát giác trường hợp nào “thiếu trung thực”.
Tại sao tham nhũng tràn lan mà báo cáo thường kỳ, thường
niên nào cũng na ná như báo cáo vừa kể?
Tại sao chống tham nhũng là chủ trương lớn mà xa hoa vẫn trở
thành đặc điểm phổ biến của các viên chức tại Việt Nam?
Tại sao các viên chức Việt Nam thi nhau phô bày sự giàu có của
họ thông qua cả tư gia lẫn kính, bút viết, đồng hồ, điện thoại di động, giày
dép, quần áo, xe hơi,…?
Nếu không hiểu tường tận hệ thống mà mình phục vụ, không tin
rằng mình vô sự, có viên chức nào dám phô bày sự giàu có hoặc ngang nhiên kê
khai số tài sản đã thâu tóm được như bà Hồ Thị Kim Thoa (Thứ trưởng Bộ Công
Thương, người đang cùng mẹ, con, anh, em nắm giữ hàng ngàn tỉ đồng là vốn của
Điện Quang, Rạng Đông – những doanh nghiệp nhà nước được cổ phần hóa hồi giữa
thập niên 2009) như vậy không?
Chuyện bị soi vì đeo đồng hồ Patek Philippe, xài điện thoại
Vertu - trị giá mỗi món chừng một tỉ, khi vung tay ra lệnh đập phá vỉa hè ở
trung tâm thành phố Sài Gòn như ông Đoàn Ngọc Hải là ngoại lệ. Đương sự chỉ là
Phó Chủ tịch quận 1 ở Sài Gòn. Cứ thử soi riêng kính, bút viết, đồng hồ, điện
thoại di động, giày dép, quần áo, xe hơi của lãnh đạo Đảng, lãnh đạo Quốc hội,
lãnh đạo chính phủ thôi sẽ thấy những cá nhân như ông Hải chỉ là… muỗi.
Thiên hạ cũng đã hỏi tại sao hệ thống công quyền, hệ thống
tư pháp bó tay trước những kiểu biện bạch cho việc thủ đắc khối tài sản cả trăm
tỉ của ông Trần Văn Truyền (cựu Tổng Thanh tra Chính phủ), ông Nguyễn Sỹ Kỷ (cựu
Phó Ban Nội chính Tỉnh ủy Đắk Lắk), ông Phạm Sỹ Quý (Giám đốc Sở Tài nguyên -
Môi trường tỉnh Yên Bái) là nhờ “làm vườn đến thối cả móng tay”, “chạy xe ôm hồi
còn trai trẻ”, “để dành từ bện chổi, làm men nấu rượu, làm bánh kẹo, làm
giá,…”?
Nếu Đảng không chủ trương bảo lưu (không thực hiện) nhiều điểm
cốt lõi của UNCAC, nếu Đảng chấp nhận hình sự hóa hành vi làm giàu bất chính,
đưa “làm giàu bất chính” vào Luật Hình sự thì hiện trạng tham nhũng ở Việt Nam
có chuyển biến nào tích cực không? Chắc chắn là có! Làm gì còn chuyện hệ thống
tư pháp loay hoay với các viên chức hùng hồn biện bạch tiền xây tư dinh, lập
trang trại, sở hữu hết tỉ này cổ phiếu đến tỉ kia tiền tiết kiệm là nhờ “nuôi
gà, nuôi heo”.
Tuy nhiên phải nhắc bạn rằng, lúc đó không chỉ những viên chức
đương nhiệm như ông Quý, bà Thoa mà cả những viên chức đã nghỉ hưu như ông Truyền,
ông Kỷ cũng mất sạch mọi thứ.
Dẫu có bất khả xâm phạm khi đương nhiệm như lãnh đạo Đảng,
lãnh đạo Quốc hội, lãnh đạo Chính phủ thì rồi cũng tới lúc họ phải nghỉ hưu. Thực
hiện đúng tinh thần UNCAC, thẳng tay với những người như ông Quý, bà Thoa, ông
Truyền, ông Kỷ,… có khác gì lãnh đạo Đảng, lãnh đạo Quốc hội, lãnh đạo Chính phủ
tạo “tiền lệ” cho thiên hạ xúm vào “chặt đầu, lột da” sau khi phải rời sân khấu
về “làm người tử tế”. Đã “tài tình, sáng suốt” thì phải vì mình đến cùng, đời
nào lãnh đạo Đảng, lãnh đạo Quốc hội, lãnh đạo Chính phủ lại dại dột làm chuyện…
đắc nhân tâm như thế!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét