Trạm thu phí BOT Cai Lậy, Tiền Giang. ZING.VN
Câu chuyện nóng nhất trong tuần này, có lẽ không riêng gì
chuyện nhà nước tăng thuế đất phi nông nghiệp lên 200%, 300%, thậm chí 700%. Mà
có lẽ chuyện về trạm BOT Cai Lậy, Tiền Giang là câu chuyện hot nhất trong tuần,
thậm chí trong tháng và trong năm, mà sâu xa hơn nữa là hot nhất trong lịch sử
cầm quyền của chế độ Cộng sản.
Chuyện nóng của tuần, của tháng, của năm thì nghe ra hợp lý,
nhưng sao lại xem đây là chuyện nóng nhất trong lịch sử cầm quyền của người Cộng
sản?
Câu trả lời nằm trên hai lý do: Chuyện tưởng như chơi này lại là dấu ấn rất lớn trong nhận thức của người lao động mà ít ai ngờ tới, đó là giới tài xế lái xe; Nhà nước đã để cho các cơ quan cấp dưới làm nhục chế độ một cách công khai và quả nhục này không thể nào gở được.
Câu trả lời nằm trên hai lý do: Chuyện tưởng như chơi này lại là dấu ấn rất lớn trong nhận thức của người lao động mà ít ai ngờ tới, đó là giới tài xế lái xe; Nhà nước đã để cho các cơ quan cấp dưới làm nhục chế độ một cách công khai và quả nhục này không thể nào gở được.
Ở khía cạnh nhận thức của giới tài xế, có thể nói rằng câu
chuyện giới tài xế ờ Quảng Bình, Hà Tĩnh dùng tiền lẻ để phản đối việc thu tiền
trạm chặt chém là ngòi nổ, khai mở cho quả bom Cai Lậy lần này. Sực việc ở Cai
Lậy đã phát triển theo chiều hướng nhà thầu và nhà nước bất lực, bó tay bởi họ
càng nói càng lộ cái sai, chưa kịp vuốt mặt cho quả đắng này thì lại gặp tiếp
quả đắng báo chí phanh phui vụ khai khống 2 chiếc cầu trong xây dựng.
Và ai cũng nghĩ rằng giới tài xế luôn cắn răng chịu đựng mọi
thứ bởi họ có thể bị công an thổi phạt, ép lỗi bất kì giờ nào. Nhưng “con giun
xéo lắm cũng oằn”, không phải tự dưng, vô cớ mà có hàng loạt cái chết thương
tâm của các cảnh sát giao thông do tài xế cho xe cán chết. Bởi sức chịu đựng của
con người có giới hạn, một khi anh dùng quyền lực và lý sự cuồng ép chế người
ta đến mức họ không chịu nổi nữa, nhất định kẻ gánh hậu quả phải chính là anh.
Những cảnh sát giao thông coi bánh mì to hơn tính mạng, sẵn sàng bâu lên đầu
xe, nắm lấy cần gạt nước để che tầm lái của tài xế thì miễn bàn.
Giả sử bị rớt, anh ta chết hoặc tài xế không dừng lại, đâm
phải tường hay lệch xuống hố thì cả một xe hành khách chết. Những kẻ mặc quân
phục công an nhân dân, vì một ổ bánh mì mà sẵn sàng leo lên che mất tầm lái của
tài xế để chặn xe thì nên có hai việc cần làm với họ: 1. Cho họ đi giám định
tâm thần; 2. Truy tố trước pháp luật vì âm mưu giết người hàng loạt hoặc vô
trách nhiệm, gây nguy cơ chết người hàng loạt. Muốn tỏ ra nghiêm minh, muốn được
lòng dân, nhà nước cần phải làm như vậy.
Và nhà nước muốn được lòng dân, cần phải dẹp ngay tất cả các
trạm BOT trên các trục đường Việt Nam, bởi thuế của dân anh đã thu nhiều hơn mọi
quốc gia khác, hà cớ gì anh phải gọi nhà đầu tư xây dựng trạm BOT? Vậy tiền của
dân thu về bấy lâu nay anh để đâu? Phải chăng xây trạm BOT là một cách khiêu
chiến với dân rằng “tao đã lấy tiền của mày rồi, xài rồi, và còn lấy nữa, lấy
mãi!”? Nếu không thích khiêu chiến với nhân dân thì tốt nhất nên có động thái
thể hiện mình tử tế và sòng phẵng, phải dẹp gấp các trạm BOT tại Việt Nam. Vấn
để hoàn vốn hay bù lỗ cho nhà đầu tư thì bắt các chủ tịch tỉnh, bộ trưởng, thứ
trưởng có liên quan chịu trách nhiệm bởi chính họ đã làm sai, đã gian lận trong
ngân sách xây dựng và thả cửa cho nhà đầu tư.
Sự bất bình cũng như cách ứng xử của giới tài xế khi đi qua
trạm BOT Cai Lậy, Tiền Giang cho thấy họ đã nhận thức được rằng mồ hôi, nước mắt
và cân não của họ bỏ ra đã bị lợi dụng, họ phải đấu tranh để lấy lại nó một
cách chính đáng. Và đấu tranh để triệt tiêu cái xấu, để lấy lại sự sòng phẵng
và nghiêm minh cho bản thân và đất nước là một cách thể hiện lòng yêu nước, bày
tỏ nguyện vọng đóng góp cho dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh… tốt
nhất trong tình huống này.
Rất tiếc, nhà nước không những nhìn nhận những tín hiệu tốt
đẹp này mà còn chống đối và cố tình làm cho vấn đề trở nên sai lệch, rối rắm,
thậm chí thối nát. Thay vì chấn chỉnh để tìm thiện cảm của nhân dân, nhà nước lại
tự làm nhục mình, thậm chí trét dơ lên cả bề dày lịch sử cầm quyền của mình vì
những cái lệnh, những qui định ngu xuẩn, và cấp dưới đã ngu xuẩn làm nhục cấp
trên, bôi nhọ vào lịch sử đảng. Bởi không nói, không làm thì không ai biết cái
nhục này. Mà cái nhục này là cái nhục gì vậy?
Cái nhục mà tôi muốn nói ở đây là sự lừa đảo đã bị bạch hóa
sau gần 50 năm. Câu chuyện tịch biên tài sản của nhân dân vô tội vạ, phi nhân
tính tưởng như đã xếp lại bằng một chính sách tử tế nào đó. Nhưng không, sự bịp
bợm này vẫn tiếp diễn, và nó thể hiện một cách lộ liễu khi nhà nước tuyên bố những
ai dùng tiền lẻ qua trạm BOT Cai Lậy sẽ bị phạt tù 5 năm hoặc tuyên bố đã có 16
bản số xe chuyên dùng tiền lẻ qua trạm, đã chuyển qua cho ngành giao thông để xử
lý. Đến mức này, người ta buộc phải đặt câu hỏi vậy tiền lẻ là gì? Tiền lẻ của
ai? Giá trị của tiền lẻ?
Một tài xế đang trả phí tại trạm BOT Cai Lậy, Tiền Giang.
Screen Capture
Nên nhớ, để có hai trăm đồng lẻ mà hiện tại các tài xế thanh
toán với trạm BOT Cai Lậy, trước đây 20 năm, người ta đã bán cả chỉ vàng mới cầm
được nó, và trước đây 30 năm, 40 năm, người ta phải bán cả lượng vàng mới có được
nó. Và đã có không ít người bán vàng để mua công trái, để gởi tiết kiệm, kết quả
là sau 30 năm, 40 năm, cả một gia tài của người ta không đổi nổi một ổ bánh mì.
Điều này cho thấy đồng tiền Việt Nam đã rớt gái trầm trọng, uy tín và quyền lực
nhà nước không đủ để bảo chứng cho tài sản của nhân dân khi nhân dân ký gởi tài
sản của họ cho nhà nước.
Nên nhớ, để có hai trăm đồng cầm trên tay, người ta từng bán
cả chỉ vàng, thậm chí cả lượng vàng hoặc bán sức lao động, bán sự cống hiến,
sáng tạo cho nhà nước. Và người dân cầm tờ tiền trên tay cũng có nghĩa là đang
cầm cái giấy chứng nhận nợ của nhà nước đối với họ trên mọi nghĩa. Mà cái giấy
chứng nhận này có giá trị bao nhiêu lại tùy thuộc vào tài năng và uy tín của
nhà nước bấy nhiêu. Ở Việt Nam, cầm tờ giấy bạc chứng nhận nợ của nhà nước trên
tay chẳng khác nào cầm một bằng chứng về tính chơi quỵt của nhà nước. Và tính
chơi quỵt này phát triển đến đỉnh điểm khi chính nhà nước mở miệng thoái thác,
khước từ món nợ của họ một cách trơ tráo nhất.
Trường hợp đòi phạt tù hay hăm dọa tài xế ở BOT Cai Lậy, Tiền
Giang là một kiểu chơi quỵt và hợp thức hóa sự chơi quỵt này. Bởi 200 đồng là tờ
tiền vẫn còn giá trị lưu hành tại Việt Nam, 500 đồng là tờ tiền còn giá trị lưu
hành tại Việt Nam. Nếu trạm BOT Cai Lậy, Tiền Giang không muốn cho nhân viên của
mình phải đếm tiền tốn thời gian thì nên có một trạm đổi tiền lưu động, có đội
ngũ linh hoạt, xông xáo, nằm cách trạm BOT chừng 1km. Các xe đến đây, phải cho
nhân viên ra đón xe (việc này có thể hợp tác với ngành giao thông để họ hưởng
tăng ca), xin phép hỏi tài xề thử có nhu cầu đổi tiền lẻ ra tiền chẵn hay
không. Và nếu tài xế chịu đổi thì đổi sang tiền chẵn, chấp nhận bù giá cho tiền
lẻ một chút, ví dụ như một triệu tiền lẻ đổi được một triệu không trăm hai mươi
ngàn tiền chẵn, xem như khích lệ đổi và bù thời gian làm phiền nhà xe.
Sau đó thì tài xế sẽ qua trạm bằng tiền chẵn, mọi việc êm
xuôi. Chứ đừng dại dột qui định cấm tiền lẻ, vì tiền lẻ cũng là tiền, là mồ
hôi, xương máu của nhân dân và là nợ bằng danh dự, uy tín của nhà nước. Cấm hay
xem thường tiền lẻ có nghĩa là đang bôi bẩn vào nhà nước, đang hạ nhục quốc
gia, thậm chí là đang phản quốc! Nên nhớ là vậy, các ông các bà nào còn định cấm
tiền lẻ thì nên học và đọc thật kĩ về bản chất của tiền và nhà nước để tránh
làm những trò dại dột bôi bẩn thêm vào gương mặt của đảng, nhà nước nữa!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét