
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Ảnh: VNN
Thể chế độc tài toàn trị cộng sản tập trung mọi quyền lực
vào đảng, nhưng thực chất là tập trung quyền lực vào một kẻ đứng đầu. Kẻ đó lợi
dụng cả một bộ máy đảng và nhà nước khổng lồ để thực hiện những ý đồ cá nhân
thường là rất điên cuồng của mình cho đến khi chết hoặc bị hạ bệ.
Stalin, Mao Trạch Đông, Pôn Pốt, anh em Castro, ông cháu họ
Kim… là những ví dụ điển hình. Bọn chúng đưa ra những chủ trương sai trái làm
tàn lụi đất nước, giết dân hàng loạt, sát hại tay chân như ngóe, đặt toàn đảng,
toàn dân trong vòng ngục tù của sự sợ hãi để cai trị.
Đến khi Stalin chết mất đời thì tay đệ tử Khrusev mới dám
lên tiếng xét lại. Sau khi Mao chết qua ba đời thì đàn em Đặng Tiểu Bình mới
dám ló đầu ra rụt rè đánh giá công tội. Anh em Castro hay cha con ông cháu họ
Kim thì đàn em trong đảng của chúng còn rất lâu mới dám hó hé. Mà ai dám hó hé
đã tan xác lên trời theo đạn pháo rồi.
Hồi ông Lê Duẩn nắm quyền lực trong tay thì mỗi lời ông phát
ra là kinh điển, là kim chỉ nam phải thuộc nằm lòng trong toàn đảng. Nào ba
dòng thác cách mạng, nào nắm vững chuyên chính vô sản tiến nhanh tiến mạnh tiến
vững chắc lên chủ nghĩa xã hội, nào bạo lực cách mạng triệt để, nào hai con đường
ai thắng ai, nào ưu tiên phát triển công nghiệp nặng trên cơ sở phát triển công
nghiệp nhẹ và nông nghiệp, nào bỏ qua giai đoạn phát triển chủ nghĩa tư bản tiến
thẳng lên CNXH, nào phát động đấu tranh giai cấp thẳng tay cải tạo công thương
nghiệp, nào hợp tác xã nông nghiệp, nào đấu tranh giai cấp là động lực phát triển
xã hội…(giáo điều nầy thì hiện nay ông Nguyễn Phú Trọng là người thuộc nằm lòng
nhất).
Kết quả là cả nước đi vào đêm đen bao cấp, suýt chút nữa
quay trở lại thời kỳ đồ đá như Bắc Triều Tiên nếu ông ta không chết đi vào năm
1986. Vâng, đến khi ông ta chết đi thì đám đàn em của ông mới dám có ý kiến nầy
nọ, mới dám e dè chậm chạp thay đổi, hơn nữa họ cũng biết rằng nếu không thay đổi
là tiêu tùng chế độ.
Một tay rụt rè chân chất xuất thân từ tiều phu miền núi như
Nông Đức Mạnh mà khi lên đỉnh cao quyền lực thì nói quấy nói quá gì, toàn đảng
cũng phải xun xoe nghe theo. Làm Bô xít Tây Nguyên thiệt hại đơn thiệt hại kép
thấy rõ từ khi dự án còn trong trứng nước, xã hội phản ứng kịch liệt, nhưng đố
tay đàn em nào trong đảng dám phản biện, ông ta chỉ hô lên chủ trương của đảng
là xong, nhưng thực chất là chủ trương của cá nhân ông ta nhằm phục vụ ý đồ lợi
ích nhóm nào đó (còn thiệt hại kinh khủng bây giờ thì nhân dân gánh chịu chẳng
thấy ông đảng kế thừa nào đứng ra nhận lãnh).
Trong thời quyền lực của mình, ông Mạnh còn giương cao ngọn
cờ đạo đức Hồ Chí Minh phát động đại đề án toàn đảng toàn dân học tập đạo đức Hồ
Chí Minh đầy hình thức và vô cùng tốn kém mà toàn đảng phải răm rắp tuân hành.
Để rồi ngay sau khi về hưu ông bộc lộ hết “phẩm chất đạo đức” của mình qua chuyện
lấy vợ bé và xây lâu đài xa hoa như cung vua. Và những kẻ học đạo đức nhiều nhất
– cán bộ đảng cấp cao- cũng bắt chước ông rầm rộ xây dựng biệt phủ khắp nơi.
Ấy là mấy quan ở tỉnh lẻ dễ bị lộ thôi, chứ mấy quan lớn ở
Hà Nội, ở Thành Hồ thì các căn nhà mặt tiền khiêm tốn giá hàng trăm tỷ của họ
chưa thấy ai dám nói đến. Ông Phạm sỹ Quý ở Yên Bái phân bua “toàn bộ biệt phủ
của tôi chưa bằng hai mét đất ở Hà Nội” cũng có cái lý của nó. Tại sao chưa thấy
báo chí nói đến các căn nhà mặt tiền của các ông Lê Thanh Hải, Phạm Quang Nghị…
nhỉ?
Ông Nguyễn Tấn Dũng dù chưa đạt đến đỉnh cao tột bực của quyền
lực như ham muốn, nhưng làm phó thủ tưởng rồi thủ tướng đến 4 nhiệm kỳ nên vẫn
dựa vào đảng xây dựng cho riêng mình một thế giới quyền lực to lớn vượt qua mấy
xếp đứng trên. Những băng nhóm lợi ích mọc ra như nấm, những quả đấm thép hút
tiền như lỗ đen vũ trụ hút sao, những tập đoàn phân lô bán nền từ đất cướp của
dân, tập đoàn dầu khí, điện lực,viễn thông, khoáng sản, ngân hàng,… những Trịnh
Xuân Thanh, Đinh La Thăng, Nguyễn Văn Bình, Lê Đức Thúy, Nguyễn Sinh Hùng, Vũ
Huy Hoàng…thân tín của ông Dũng làm sai và gây thất thoát lồ lộ ra đó từ lâu rồi
nhưng có ai dám đụng đến đâu. Những ông trùm ngân hàng như Bầu Kiên, Trần Bắc
Hà, Phạm Công Danh, Trầm Bê…hống hách như những ông vua con, có ông còn bợp tai
cả chủ tịch tỉnh giữa buổi tiệc, nhưng chẳng ai dám hó hé.
Quyền lực ông Dũng hồi đó lớn đến mức hai ông cấp trên là
Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang cũng phải chịu thua. Một ông phải khóc ròng
trước hội nghị đảng còn một ông phải ra ngoài cạnh khóe sau lưng bằng các từ ám
chỉ “Bầy Sâu” “Đồng Chí X” tạo nên giai thoại bi hài mà ai cũng ngán ngẩm.
Ông Trọng đứng ở chức vụ cao nhất từ lâu nhưng đến hiện nay
mới thực sự thu tóm được quyền lực. Quyền lực có trong tay ông đến mức nào thì
qua các phát ngôn của ông về chống tham nhũng, thực chất là chống phe ông Dũng,
có thể nhận biết được. Ban đầu là khóc mếu máo, tiếp theo là “phải có cái nhìn
khách quan và biện chứng về tham nhũng”, “đập chuột đừng vỡ bình” “chống tham
nhũng như chửa ghẻ” “đánh tham nhũng là ta đánh ta”… (câu “ta đánh ta” và câu
“đến cuối thế kỷ nầy chưa biết đã xây dựng thành công CNXH chưa”, nếu người
khác cấp thấp hơn ông nói có thể bị kỷ luật, nhưng ông đang ở đỉnh cao nhất muốn
nói sao cũng được, ko ai dám phản biện…cũng như một số thông tin mật, nội bộ đảng
và báo lề đảng chưa biết nhưng đã tung ra cho lề trái biết trước chính xác thì
còn ai dám…).
Bây giờ ông lớn giọng tuyên bố “Lò nóng lên rồi củi tươi vào
cũng cháy” mang đầy tính hăm dọa đám đàn em là biết quyền lực tuyệt đối đã vào
tay ông rồi.
Củi khô là củi đã về hưu đã mất gốc như Võ Kim Cự, Vũ Huy
Hoàng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng… cháy quá dễ. Nhưng kể cả củi tươi là
củi đang chức như Đinh La Thăng, Nguyễn văn Bình… và một số tay khác hãy liệu hồn.
Sẽ đốt hết, nếu…
Quyền lực đã đến tay rồi. Lò nóng lên rồi tôn cũng tan chứ đừng
nói chi củi gỗ.
Dù sao cũng chúc mừng ông có được quyền lực cộng sản tuyệt đối.
Ông thì mừng rồi, nhưng nhân dân có mừng không lại là chuyện khác. Câu trả lời
nằm trong cái chân dung quyền lực mà ông sẽ thể hiện ra ngay sau đây.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét