Đoan Trang
Hàng
triệu độc giả của báo chí và cộng đồng mạng đang theo dõi vụ
“tài xế dùng tiền lẻ khi qua trạm thu phí Cai Lậy”, với cả
sự hồi hộp lẫn thích thú. Vụ Cai Lậy sau này chắc sẽ còn
được kể lại nhiều lần như một chuyện vui. Nhưng còn hơn thế
nữa: Những người lái xe dùng tiền lẻ đóng phí đã mang đến cho
chúng ta một ví dụ tuyệt vời về phản kháng dân sự phi bạo
lực, “hay lắm, đẹp lắm, có thể viết thành sách”.
Bản chất của vụ dựng chốt thu phí ở BOT Cai Lậy là Công ty TNHH Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền Giang (Giám đốc: Nguyễn Phú Hiệp) lập một trạm thu phí trên Quốc lộ 1. Trước đây, họ đã đầu tư theo hình thức BOT (xây dựng – vận hành – chuyển giao) tuyến đường tránh 12 km thuộc thị xã Cai Lậy. Tuy nhiên, thay vì đặt trạm thu phí ở đường tránh thì công ty lại “xếp nhầm” nó vào Quốc lộ 1, khiến cho ngay cả những người không sử dụng đường tránh mà đi qua Quốc lộ 1 cũng phải nộp tiền. Và vì Quốc lộ 1 là đường giao thông huyết mạch với hàng chục nghìn lượt xe qua lại mỗi ngày, việc chặn đường thu phí như vậy bảo đảm nhà đầu tư không để lọt “con mồi”, ngược lại, thu được số tiền vô cùng lớn: Mỗi xe đi qua, tối thiểu cũng phải nộp 35.000 đồng/lượt (xe bốn chỗ), tối đa lên tới 180.000 đồng/lượt (xe container).
Bản chất của vụ dựng chốt thu phí ở BOT Cai Lậy là Công ty TNHH Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền Giang (Giám đốc: Nguyễn Phú Hiệp) lập một trạm thu phí trên Quốc lộ 1. Trước đây, họ đã đầu tư theo hình thức BOT (xây dựng – vận hành – chuyển giao) tuyến đường tránh 12 km thuộc thị xã Cai Lậy. Tuy nhiên, thay vì đặt trạm thu phí ở đường tránh thì công ty lại “xếp nhầm” nó vào Quốc lộ 1, khiến cho ngay cả những người không sử dụng đường tránh mà đi qua Quốc lộ 1 cũng phải nộp tiền. Và vì Quốc lộ 1 là đường giao thông huyết mạch với hàng chục nghìn lượt xe qua lại mỗi ngày, việc chặn đường thu phí như vậy bảo đảm nhà đầu tư không để lọt “con mồi”, ngược lại, thu được số tiền vô cùng lớn: Mỗi xe đi qua, tối thiểu cũng phải nộp 35.000 đồng/lượt (xe bốn chỗ), tối đa lên tới 180.000 đồng/lượt (xe container).
![]() |
| Ảnh: Người Lao Động |
Hai điều khiến các lái xe phẫn nộ là trạm bị đặt sai chỗ và
mức phí quá cao. Thứ nhất là trạm nằm trên quốc lộ nên kể cả
người không sử dụng đường tránh cũng phải đóng tiền. Thứ hai
là mức phí bất hợp lý. Anh Vũ Huy Hoàng, một tài xế 45 tuổi
ở TP. Hồ Chí Minh, cho biết: “Một tuyến đường tránh chỉ dài 12
km mà áp phí gần bằng đường cao tốc Trung Lương 50 km. Tôi lái
xe bốn chỗ vào đường cao tốc Trung Lương, mất 40.000 đồng, mà
qua Cai Lậy mất 35.000 đồng”.
“Bên công ty đầu tư lý giải là ngoài làm đường tránh, họ còn
“tăng cường mặt đường” 26 km trên Quốc lộ 1 nữa. Thật ra họ chỉ
phủ nhựa một số chỗ, dặm vá lại một số ổ gà và sơn phết
lại vài cây cầu. Trong khi đó, đúng ra, Quốc lộ 1 phải được tu
sửa bằng tiền ngân sách nhà nước, trong đó có khoản phí cầu
đường mà các xe hàng năm đều đóng. Trong giá xăng cũng đã tính
cả phí cầu đường rồi” – anh Hoàng nói rõ.
Lâu nay, tình trạng lập trạm bừa bãi (đường một nơi, trạm một
nẻo) để thu phí BOT và nạn phí chồng phí đã xảy ra ở nhiều
nơi trên khắp đất nước. Nhưng chỉ đến khi các lái xe nhìn ra
được những điều bất hợp lý đó, phản kháng dân sự mới bắt
đầu.
Tháng 4/2017, hàng trăm tài xế điều khiển xe di chuyển với tốc
độ rùa bò qua trạm thu phí cầu Bến Thủy 1 (Nghệ An), gây ách
tắc giao thông. Còn “chiến dịch tiền lẻ” ở Cai Lậy mở màn vào
khoảng ngày 1/8/2017.
Bài học đầu tiên: phải hiểu biết
Trả lời câu hỏi, “vì sao các trạm BOT khác không có vấn đề gì
mà Cai Lậy mới lập được hơn một tuần đã có chuyện”, anh Vũ
Huy Hoàng nhận định: “Quan trọng là bây giờ tài xế bắt đầu
nhìn nhận được những bất công, bất hợp lý trong chính sách
rồi. Người ta có nhận thức hơn rồi. Vụ Cai Lậy này, tôi nghĩ
là có “học tập kinh nghiệm” từ vụ cầu Bến Thủy”.
Kinh nghiệm đó đã từng được chia sẻ mạnh trên mạng xã hội, trong những nhóm Facebook của các tài xế.
Ba ngày đầu tiên (1-3/8), theo phản ánh của nhà đầu tư, có bảy
xe “dùng tiền lẻ mệnh giá 200, 500, 1.000 đồng vo tròn để trong chai
nhựa, túi nhựa hoặc đưa từng tờ tiền lẻ rồi buộc nhân viên kiểm đếm lại
nhiều lần” (Thanh Niên, 5/8/2017).
Nhà báo Trương Hữu Danh đã chuẩn bị sẵn 13kg tiền lẻ
để hỗ trợ các lái xe.
Trạm thu phí phản ứng ngay: Hễ xe nào đi qua mà có hiện tượng
trả tiền lẻ thì nhân viên thu phí nhấn nút, còi hụ ầm ĩ lên
và lập tức có người của trạm vác máy ra quay phim, chụp hình
xe đó, ghi biển số lại. Ngày 7/8, trả lời phỏng vấn báo
Infonet, luật sư Nguyễn Doãn Hùng – Công ty Luật IPIC – nhận định
rằng hành vi bỏ tiền lẻ vào chai nhựa, gây ùn tắc giao thông,
là có dấu hiệu của tội gây rối trật tự công cộng và có thể
bị phạt tù 2-7 năm.
“Thật ra lúc ấy anh em cũng hoang mang” – anh Hoàng kể. “Nhưng
rồi có người có ý kiến là việc gì pháp luật không cấm thì
ta có quyền làm, mà chưa có văn bản nào cấm sử dụng tiền lẻ
cả, đừng nghe hù dọa. Thế là anh em vững dạ làm tới thôi”.
“Hôm đầu tiên còn ít xe dùng tiền lẻ thì trạm đối phó bằng
cách cho các xe trả tiền lẻ đi vào len (lane – làn đường) dự
phòng, đứng ở đó chờ nhân viên trạm ra đếm tiền. Qua ngày thứ
hai, thứ ba, nhiều người hưởng ứng hơn, rồi đông quá, không đủ
len dự phòng nữa, trạm đành chịu. Thế rồi nghẽn hết cả,
nhiều lúc trạm phải xả cửa, không thu tiền, cho xe qua miễn phí
để giải tỏa ách tắc”.
Các tài xế cũng không nhét tiền vào chai nhựa nữa mà đưa cả
bó. VnExpress ghi lại, chiều 9/8, có khoảng 10 xe trả tiền lẻ
mệnh giá 200, 500 đồng khi qua trạm BOT Cai Lậy, gây ùn tắc kéo
dài tới 4km.
Có thể thấy ngay bài học đầu tiên mà các “tài xế tiền lẻ” ở
Cai Lậy đem đến, là phải hiểu biết: nhận ra những điều bất
hợp lý, hiểu quyền của mình, hiểu mình không sai, hiểu cái
nguyên tắc cao nhất của pháp luật là người dân được làm mọi
thứ pháp luật không cấm.
Bài học thứ hai: Bắt đầu từ việc nhỏ
Phong trào Otpor! (có nghĩa là “phản kháng”) ở Serbia để lại
một nguyên tắc đấu tranh quan trọng: Bắt đầu từ những công việc
nhỏ, có vẻ ít tính chính trị, ít nhạy cảm, ít nguy hiểm
nhất, sao cho ai cũng có thể làm được. Và đó nên là những
việc vẫn nằm trong khuôn khổ luật pháp quốc gia.
Tuần hành đến Bộ Giao thông – Vận tải, ủy ban nhân dân địa
phương để phản đối các trạm thu phí “nằm sai chỗ”, hoặc quyết
liệt từ chối nộp phí, thì không phải ai cũng dám làm ngay vì
rất dễ bị quy chụp là chống phá nhà nước. Nhưng giảm tốc độ,
đi xe thật chậm, nộp tiền lẻ khi qua trạm thu phí, như các tài
xế đi qua trạm cầu Bến Thủy, Cai Lậy đã làm, gây tắc nghẽn
hay là “ùn ứ” theo cách gọi lâu nay của ngành cảnh sát giao
thông, thì là việc đúng luật và không có gì nguy hiểm, theo
nghĩa là chẳng có lý do gì để bị đàn áp. Tài xế nào cũng
có thể tham gia.
Nói cách khác, hành động nộp tiền lẻ là một cách gây khó
khăn cho những kẻ bóc lột, nhưng nó lại vẫn là việc chấp hành
luật pháp. Vì thế, nó đặt kẻ bóc lột vào tình cảnh “tức
tối nhưng không làm gì được”. Cùng lắm thì nhà đầu tư chỉ có
thể làm đơn cầu cứu công an. Nhưng công an cũng bị đặt vào thế
lưỡng nan: Trấn áp cũng dở (vì không có cớ, và dễ đổ thêm dầu
vào lửa phẫn nộ của cư dân mạng), mà không trấn áp cũng dở
(các lái xe cứ tiếp tục làm tới).
Bài học thứ ba: Thu hút dư luận ủng hộ
Mặc dù là hành động phản kháng (vốn dĩ bị gắn nhãn là
chống đối ở Việt Nam), nhưng “chiến dịch tiền lẻ” của những
người lái xe lại tạo được một hình ảnh hoàn toàn khác với
những gì người dân thường hình dung. Đó là sự thông minh, hài
hước, gây cười.
Trong các nhóm Facebook, cánh lái xe tán chuyện rôm rả, vui vẻ
về “chiến dịch”. Họ đăng tải và phát tán những hình ảnh đẹp
hoặc gây cười, những clip nhạc chế xung quanh vụ “tiền lẻ qua
trạm Cai Lậy”.
Họ cũng có ý thức giữ gìn hình ảnh khi bị quay phim: Hình
một anh lái xe trẻ (Phạm Việt) cười rạng rỡ đưa tập tiền 200
đồng cho nhân viên thu phí, do phóng viên Thanh Niên chụp, lan
truyền trên mạng Internet và còn được chế lại như một tấm áp
phích của thời “Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây”; ai nhìn thấy
cũng phải phì cười và chắc chắn là sẽ không dễ quên.
Giống như hiệu ứng mà quảng cáo tạo ra ở người tiêu dùng,
hình ảnh này của “chiến dịch tiền lẻ” khiến cho ai chưa quan
tâm, chẳng biết gì đến vụ việc, thì sẽ quan tâm; ai biết rồi
thì sẽ thấy thích thú và ủng hộ những người lái xe; mà ai
chống họ thì cũng khó mà dám công khai chửi bới (trừ một số
ít có tư duy như dư luận viên).
Nói về “chiến dịch tiền lẻ”, người ta không thấy ở việc phản
kháng đó một hành vi cực đoan, thù hận nào cụ thể, mà chỉ
nhớ đến nụ cười rạng rỡ, khuôn mặt dễ mến của anh chàng lái
xe, và gương mặt kiên nhẫn của cô nhân viên thu phí cầm xấp tiền
lẻ. Phạm Việt được mệnh danh là “hot boy Cai Lậy”.
Bên cạnh việc chấp hành pháp luật, trong việc tạo một hình ảnh
đáng mến, các lái xe cũng nhắc nhau giữ thái độ ôn hòa, tránh
mọi điều tiếng rằng họ thô tục hay bạo lực. Tất nhiên, vẫn có
một vài bài báo trong đó có những câu, từ mang tính chụp mũ,
như: “Không chỉ vậy, một vài tài xế còn có lời lẽ không đúng mực gây ức
chế tâm lý cho nhân viên” (Thanh Niên, 5/8), “Trạm thu phí dịch vụ
đường bộ Cai Lậy đã tạm ngưng thu phí sau khi một số đối tượng
xuất hiện cản trở, không cho thu phí” (Tuổi Trẻ, 15/8). Song,
tất cả đều bị cộng đồng mạng chỉ trích, cũng như mọi phản
ứng tiêu cực của nhà đầu tư hay quan chức đều bị bêu lên mạng,
đặc biệt nhờ vai trò của một số Facebooker có ảnh hưởng. Và
đó là bài học thứ tư, thứ năm.
Bài học thứ tư: Có người nổi tiếng góp sức
Trong mọi chiến dịch truyền thông trên mạng xã hội về một vấn
đề nào đó, không thể thiếu các Facebooker nổi tiếng. Vụ “tiền
lẻ qua trạm Cai Lậy” của các lái xe cũng vậy, ngay từ đầu, nó
đã được nhiều Facebooker chính trị có tiếng như Hoàng Dũng,
Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Chí Tuyến, các nhà báo Trung Bảo,
Trương Hữu Danh hưởng ứng.
Nói cách khác, chọn lựa những người có ảnh hưởng và tranh
thủ sự ủng hộ của họ là việc khôn ngoan mà các phong trào
phản kháng dân sự nên thực hiện.
Bài học thứ năm: Vạch trần mọi hành vi xấu
Mọi phát ngôn, hành động tiêu cực của nhà đầu tư hoặc quan
chức đều bị bêu lên mạng để dư luận chỉ trích và chê cười.
Ví dụ như chuyện ông Nguyễn Phú Hiệp, Giám đốc Công ty TNHH BOT đầu
tư QL1 Tiền Giang, gửi đơn cầu cứu công an tỉnh; chuyện nhà đầu
tư quay phim, ghi hình các tài xế, ghi biển số xe họ, nộp cho
công an; chuyện ông Trần Văn Bon – Giám đốc Sở Giao thông – gửi công
văn đến UBND tỉnh Tiền Giang, quy chụp hành động trả tiền lẻ qua
trạm là chống đối nhà đầu tư; chuyện ông Nguyễn Đức Kiên, Phó chủ nhiệm
Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, gọi hành vi bỏ tiền lẻ vào chai nộp
phí là “văn hóa ứng xử có vấn đề”.
Trên thực tế, chính công an địa phương, nơi đặt trạm BOT, còn bị
buộc tội là có hành động gây rối, tấn công người dân. Nhân
chứng (dân địa phương) khẳng định ông Huỳnh Văn Tài, Trưởng công an
xã Phú An, mặc thường phục, đã ném đá bươu đầu phóng viên báo
Thanh Niên tác nghiệp ở trạm Cai Lậy. Đoạn clip ghi lại cảnh
này cũng đã được tung lên mạng.
Từ quan chức, nhà đầu tư, đến công an, ai làm sai đều bị cộng
đồng mạng phát hiện, lên án và chế nhạo. Trạm BOT Cai Lậy bị
gọi là “trạm hút máu Cai Lậy”.
Điều đó đẩy tất cả bọn họ vào tình trạng phải thủ thế hoặc
yếu thế, khó mà công khai ra tay mạnh hơn nữa. Nói cách khác,
vạch trần, công bố rộng rãi, chỉ trích cái xấu, cái tiêu cực
chính là một cách tự bảo vệ.
Bài học thứ sáu: Can đảm, đi đến cùng
Đây không phải là bài học cuối cùng. Đấu tranh thay đổi xã
hội, phản kháng dân sự là những công việc khó khăn và đòi hỏi
nhiều phẩm chất, kỹ năng, kiến thức, và có thể rút ra từ đó
rất nhiều bài học. Song, can đảm, không sợ hãi để đi đến cùng
là một phẩm chất nổi bật.
Anh Vũ Huy Hoàng cho biết: “Anh em tài xế lạc quan. Rất tin là
đấu tranh sẽ đạt kết quả mong muốn. Tất nhiên có những người
vẫn đóng tiền bình thường khi đi qua trạm, nhưng những ai đã
tham gia “chiến dịch tiền lẻ” này rồi thì đều vững vàng lắm.”
“Anh em cũng vẫn bàn bạc với nhau, dự đoán trước các khả năng
đối phó của phía nhà đầu tư để nghĩ ra cách hóa giải mới. Cái
chúng tôi muốn đạt được là phải dẹp cái trạm BOT đó về đúng
vị trí của nó và thu đúng giá trị mà nhà đầu tư đã bỏ ra
để làm đường tránh. Cứ công ty nào làm đường tránh lại dựng
trạm bừa phứa, đè cổ dân ra thu tiền, thì loạn”, anh nói.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét