Sau sự việc phản đối của các tài xế đối với
trạm BOT Cai Lậy thể hiện qua việc dùng tiền lẻ mua vé qua trạm thu phí, bộ
GTVT đã có cuộc họp với giám đốc Sở GTVT tải tỉnh Tiền Giang và nhà đầu tư BOT
Cai Lậy. Kết quả cuộc họp là Bộ GTVT đồng ý giảm giá vé tại BOT Cai Lậy, thế
nhưng nhiều tài xế vẫn không hài lòng và sẽ dùng tiền lẻ mua vé sau khi trạm
thu phí hoạt động trở lại.
Tất nhiên làm sao cánh tài xế có sự đồng thuận khi mà họ hay
doanh nghiệp mà họ đang phục vụ – những người trực tiếp bị móc hầu bao một cách
vô lý để trả tiền thu phí, và sự phản đối của họ chính là nguyên nhân gây ra cuộc
họp của các cấp lãnh đạo nhưng họ lại không được có tiếng nói trong vụ “việc
đáng buồn xảy ra tại trạm thu phí Cai Lậy”?
Thời bao cấp, các cô mậu dịch viên không cần quan tâm khách
hàng nghĩ gì, muốn gì về chất lượng sản phẩm cũng như thái độ phục vụ. Nay thì
khác, các công ty dịch vụ hay mua bán sản phẩm đều rất coi trọng những bình luận
của khách hàng về dịch vụ, sản phẩm mà họ đang giao dịch. Vì thế, nếu nhà đầu
tư BOT Cai Lậy là bên CUNG CẤP DỊCH VỤ giúp giao thông thuận lợi hơn thì tài xế-doanh
nghiệp chính là KHÁCH HÀNG sử dụng dịch vụ đó. Như vậy, một sản phẩm, một dịch
vụ muốn tiếp tục tồn tại, muốn tiếp tục được khách hàng sử dụng thì đối tượng họ
cần trưng cầu ý kiến chính là KHÁCH HÀNG. Thế thì tại sao khi khách hàng tỏ ý
không hài lòng về giá cả hay chất lượng của dịch vụ thì Bộ GTVT là bên KÝ GIẤY
PHÉP cho dịch vụ đó được hoạt động lại là những người đưa ra phương án giải quyết,
còn “Thượng Đế” lại là người buộc phải chấp hành kết quả của cuộc thương lượng
mà không hề được trưng cầu ý kiến.
Nguyên nhân phản đối của tài xế chính là việc đặt trạm thu
phí BOT Cai Lậy là bất hợp lý nhưng họ không được cất tiếng nói, do vậy mọi sự
giải quyết đều trở nên hay cố ý trở nên “lệch pha” với yêu cầu của họ. Rõ ràng
việc giảm phí không hề giải quyết rốt ráo những bất hợp lý mà tài xế-doanh nghiệp,
người dân phải chịu. Bởi lẽ ví dụ nếu thu 35 ngàn thì sẽ thu trong vòng 10 năm,
giờ giảm xuống 25 ngàn thì thời gian thu sẽ được tăng lên. Đường nào cũng về La
Mã, cách gì thì “tài xế vẫn bị hút máu”, khác chăng là thời gian bị hút ngắn
hay dài mà thôi.
Thật ra, trưng cầu dân ý là chuyện khá xa lạ và chưa được thực
hiện tại nước ta. Đại biểu quốc hội Hà Minh Huệ đã từng cho rằng : “Dân chủ của
ta có hạn, dân trí còn rất thấp, số người dân trí cao là thiểu số, trưng cầu có
khi gây hại, không thể tùy tiện”. Có lẽ vì thế mà việc thu phí BOT Cai Lậy được
giải quyết mà không cần ý kiến của người dân âu cũng là “chuyện thường ngày ở
huyện” mà thôi.
Nếu không được trưng cầu dân ý, nếu quyền lợi của khách hàng
không được tôn trọng thì các tài xế sẽ tiếp tục đấu tranh ôn hòa bằng cách dùng
tiền lẻ để trả tiền thu phí. Và chúng ta cũng hãy sử dụng quyền công dân của
mình để tiếp sức với họ trong việc bất tuân dân sự này. Vì dù không trực tiếp
tham gia sử dụng dịch vụ di chuyển này nhưng không vì thế mà mỗi người dân Việt
đừng cảm thấy sự việc không hề liên quan đến mình. Này nhé, “tài xế cầm vé về
là doanh nghiệp chịu hết”. Vâng, khi doanh nghiệp phải thanh toán tiền phí qua
cổng, chắc chắc họ sẽ cộng phí đó vào tổng phí khi luân chuyển hàng hóa, và như
thế thử hỏi giá thành hàng hóa có bị đội lên hay không? Đừng nói những thiệt
thòi này thuộc về các vị lãnh đạo ngồi họp trong phòng lạnh nhé, chính bản thân
và gia đình của mỗi một người trong chúng ta phải gánh lấy.
Và nếu như nay mai cục xà phòng, cân gạo, hàng hóa… lại đột
nhiên lên giá thì hãy hiểu rằng đồng tiền trong túi của mỗi một người dân không
biết quan tâm đến chính trị đã nhẹ nhàng bổ sung vào tiền thu phí BOT Cai Lậy.
Vậy nhé, quan tâm chính trị chính là quan tâm đến việc đừng để những kẻ lợi dụng
quyền hành để tận thu tiền bạc của người dân một cách bất hợp lý, đơn giản chỉ
là thế !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét