Chúng ta chưa tự làm được cái đinh vít!
Nhà báo Quang Đông (Tiền Phong Online)
Tôi học nhiều, biết rộng (trên thông thiên văn, dưới
đạt địa lý) thấu hiểu mọi lẽ huyền cơ của hoá công nên có thể giải
thích tất tần tật mọi hiện tượng trong vũ trụ – trừ mỗi chuyện
này: chả hiểu sao tôi rất ít khi có tiền, và nếu có thì cũng khó
mà giữ trong túi được quá ba hôm. Vợ tôi cũng thế. Tôi cứ nghe người bạn đời của mình
than thở rằng không biết bụi từ đâu đến mà nhà cứ lau chùi hoài vẫn
thấy, còn tiền thì chả biết biến đi mô mà lúc nào cũng thiếu.
Hỏi thăm bà con láng giềng, và bạn bè thân sơ mới
biết là (hoá ra) ai cũng đều thế cả, đều hơi thiếu thốn, hoặc rất
cần tiền. Ở bình diện quốc gia cũng vậy luôn. Gần như nhà nước nào
cũng đang trong tình trạng bội chi, cần cắt giảm ngân sách, và đều vô
cùng lúng túng khi buộc phải giải trình (minh bạch) về việc chi/thu –
chỉ trừ mỗi Bắc Hàn.
Nhân vật lãnh đạo quốc gia này, đồng chí Kim Chính
Ân, rất thích xem hoả tiễn bay. Thú tiêu khiển của ông vô cùng tốn
kém nên đất nước thường xuyên ở vào cảnh cùng quẫn là điều dễ hiểu
– ngay cả trẻ con Triều Tiên cũng hiểu – khỏi phải giải trình hay
giải thích lôi thôi gì ráo, với bất cứ ai.
Nỗi đam mê vũ khí của lãnh tụ Kim Chính Ân còn
khiến cho không ít người lo ngại, và lo sợ. Hôm 28 tháng 07 năm 2017, RFA lại mới la làng: “Bắc Hàn lại
phóng tên lửa.”
Cùng với tin này, còn có nhiều tin và bài liên quan
khác:
- Nhật tập trận để
giảm lo ngại về Bắc Hàn
- Thế giới lo ngại sự
tiến bộ của tên lửa Bắc Hàn
- Tân Bộ Trưởng Quốc
Phòng Nhật: Quân đội phải sẵn sàng bắn hạ tên lửa Bắc Hàn
- Hoa Kỳ và Hàn Quốc
phản ứng sau vụ phóng tên lửa mới của Bắc Hàn
- Bắc Kinh phản
đối các nước đẩy trách nhiệm Bắc Hàn cho Trung Quốc
Cùng lúc, trên trang BBC cũng có đôi lời bình luận
(nghe) rất mỉa mai: “Binh lính đói còn tiền đổ vào vũ khí hạt nhân.” Đua đòi
chế tạo vũ khí trong khi lính đói khát quả là điều rất đáng phàn
nàn. Tuy nhiên, không chế tạo ra được bất cứ loại vũ khí gì (kể cả
con dao cạo) mà quân dân vẫn đói thì e là chuyện còn đáng mai mỉa và
chê trách hơn nhiều.
Trong thời gian qua, mọi cơ quan truyền thông Việt Nam
đều loan những tin sau:
- Hạ sĩ CSGT bị tông
chết sau pha chặn xe Exciter chạy quá tốc độ
- Thượng úy công an
tử vong tại chỗ sau va chạm với xe ô tô tải
- Thiếu tá CSGT bị
xe tải tông tử vong trong đêm
- Một Trung tá CSGT
vừa tử vong do bị xe máy đâm trên quốc lộ
Đó là những cái chết thương tâm mới nhất, chứ không
phải là duy nhất, xẩy ra trên đường phố VN. Tại sao lực lượng cảnh
sát giao thông ở đất nước này lại “thi hành nhiệm vụ” một cách
nhiệt tình (quá mức cần thiết) đến độ phải tử vong đều đều như
thế?
Câu trả lời có thể tìm được qua những dòng chữ sau
của blogger Nhân Thế Hoàng, đọc được trên trang Đàn Chim Việt:
“Các anh cảnh sát và tài xế, họ đều đáng thương hơn đáng
trách, tại trên vai của họ đều là gánh nặng cơm – áo – gạo – tiền và trách nhiệm
đối với gia đình vợ con, cũng như số tiền phải cống nạp lên trên.
Qua trang fb của mình, nhà báo Huy Đức cũng chia sẻ
đôi lời tương tự:
“Trong ly rượu chờ bão tan ở Hà Tĩnh, một đại tá CA nghỉ hưu
nói với tôi: ‘Không phải các cháu không biết chỉ cần báo số xe cho trạm kế tiếp
bắt những xe bỏ chạy, nhưng, trạm nào có 'định mức' của trạm ấy. Có cháu phải
vay tiền ngân hàng để có một chỗ đứng ngoài đường.”
Thảo nào mà binh sĩ và sĩ quan (kể cả sĩ quan cao
cấp) của ngành cảnh sát giao thông Việt Nam đều buộc phải đứng đường
ráo trọi, và bị xe tông chết dài dài. Công an mà còn đói tới cỡ đó
thì quân đội, tất nhiên, phải đói
hơn nhiều!
Đến Bắc Hàn, du khách đều bàng hoàng vì cảnh tượng
“nhìn bẩy tưởng ba.” Con nít của xứ sở này, tuy đã bẩy tuổi nhưng
phần lớn trông cứ nhỏ tí như những đứa bé vừa mới ... lên ba vì quá
đói!
Ở Việt Nam, nhiều nơi, cũng thế – theo lời của T. S.
Trần Đăng Tuấn: “Khi bạn lên vùng cao, bế các cháu bé lên, sẽ thấy chúng nhẹ
bỗng.” Bà Phạm Thái Hà (Tổng Giám Đốc Hệ Thống Lập Trình Viên Quốc Tế
Bachkhoa-Aptech) cũng cùng chung nhận xét: “Nhìn cảnh một học sinh chẳng
khác nào những đứa trẻ lớp 1 ở vùng quê nhưng hỏi ra mới biết em đã 11 – 12 tuổi
mà lòng tôi quặn thắt.”
Nói nào ngay thì chuyện đói khát không phải chỉ
dành riêng cho trẻ con ở vùng cao, vùng thấp cũng có đứa đói vàng
mắt, và đói chết luôn – theo như tin loan của VTC.VN:
“Quá đói bụng, bé gái lớp 3 chết khi đi học về ... Xóm giềng
đến giúp làm đám tang cho em thấy gia đình không còn gạo nấu cơm cúng, bát đũa
cũng không đủ bộ sáu cái. Thầy, cô giáo và người dân đã mua bộ quần áo mới và đồ
để quàn cho Nhung. Chị Lê Thị Quý, mẹ Nhung, nói trong nước mắt: “Nhà không đủ
ăn. Chúng tôi cố gắng đi làm thuê nuôi con nhưng cũng đói lắm. Nhung bị bệnh
tim bẩm sinh, vừa đưa cháu đi mổ tim về nên gia đình khánh kiệt.” Ngày 26/9,
lãnh đạo Sở GD&ĐT tỉnh Hà Tĩnh cùng các ban ngành huyện, xã đã đến thắp
hương, động viên, trao tiền hỗ trợ cho vợ chồng anh Vân, chị Quý.”
Năm ngoái, tôi nghe phóng viên Hồng Vân – báo VN Express –
đặt câu hỏi (“Triều Tiên lấy tiền ở đâu để phát triển vũ khí hạt
nhân?”) rồi cho luôn lời giải:
“Tuy nghèo và chịu nhiều trừng phạt quốc tế, Triều Tiên vẫn
có thể phát triển vũ khí hạt nhân bằng cách sử dụng công nghệ trong nước và kiếm
nguồn ngoại tệ qua xuất khẩu linh kiện và nhân công. Mặc dù các chuyên gia cho
rằng rất khó để tính toán được chi phí chính xác mà Triều Tiên dành cho chương
trình vũ khí hạt nhân nhưng theo phân tích của chính phủ Hàn Quốc, Triều Tiên
đã chi tổng cộng khoảng 1,1-3,2 tỷ USD cho chương trình này.”
Ôi! Tưởng bao nhiêu chớ chừng đó thì có thấm tháp
gì, nếu so với rất nhiều tỉ Mỹ Kim chi cho những quả đấm thép như
Vinashin hay Vinaline (gì đó) mà
“thành tựu” chỉ là những đống thép vụn khổng lồ. Với số tiền này
mà nhà nước Việt Nam cũng chế tạo được vài cái hoả tiễn thì đã không
đến nỗi bị “người đồng chí cùng chung ý thức hệ” bắt nạt, và buộc
phải “lùi bước triền miên như lâu nay để mong yên thân!”
Trước khi hạ cánh, Bộ Trưởng Vũ Huy Hoàng đã không
quên để lại cho quốc dân đôi lời an ủi: “Chúng ta đã sản xuất được
ốc vít, phải khẳng định như thế.”
Thiệt là phước đức nhưng từ chiếc đanh vít (vặn
không trờn ren) đến cái hoả tiễn là một khoảng cách muôn trùng, và
rất mịt mùng. Bởi vậy, nếu buộc phải lựa giữa Việt Nam và Bắc Hàn
thì tôi (e) rằng mình đành chọn làm công dân của nước thứ hai. Đằng
nào thì cũng là nạn nhân của cái thứ chế độ toàn trị, sắt máu,
đói khát, và cũng phải sống cùng với bọn đầu trâu mặt ngựa thì thà
ở chung với những đứa không hèn – cho nó đỡ ...tủi thân!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét