(Theo blog Kim Dung)
Tham vọng quyền lực là thuộc tính của con người, là động lực
của sự phát triển, không hiểu ai tham mưu cho lãnh đạo lại ghép nó vào ý nghĩa
xấu xa? Không tham vọng quyền lực thì đừng làm lãnh đạo, vấn đề là phải kiểm
soát quyền lực trong khuôn khổ của pháp luật.
Tham vọng quyền lực là một khía cạnh thuộc về bản năng đầu
đàn, nó tự có trong mỗi con người và chỉ khác nhau ở mức độ yếu hay mạnh chứ
không phải “tốt hay xấu”. Tốt, xấu là khái niệm thuộc về văn hoá, mà văn hoá là
sản phẩm của bản năng sáng tạo. Nếu trong quy định của Đảng về tiêu chí cán bộ
lãnh đạo mà có điều “tuyệt đối không tham vọng quyền lực” thì thật khó hiểu và
hoàn toàn thiếu hiểu biết về bản chất của vấn đề.
Từ lâu rồi, tôi đã đề cập đến vấn đề đánh giá tư tưởng của
con người là một trong những vấn đề khó đánh giá nhất. Tổng bí thư Nguyễn Phú
Trọng vừa ký ban hành quy định của Bộ Chính trị về tiêu chuẩn chức danh, tiêu
chí đánh giá cán bộ thuộc diện Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban bí
thư quản lý, trong đó nhấn mạnh đến tiêu chí tuyệt đối không tham vọng quyền lực
và kiên định với Chủ nghĩa Mác Lê Nin.
Để một xã hội phát triển lành mạnh về phía tiến bộ cần có
(1) Một học thuyết phát triển đủ tốt và đủ tiên tiến, (2) Một hệ thống luật
pháp & thể chế & bộ máy nhà nước & thị trường tổ chức tốt, (3) Những
cá nhân – con người tốt – tức là đủ phẩm chất lắp vào các vị trí của hệ thống số
(2) và (3) thường đồng thời là sản phẩm của (1) và (2).
Hệ thống luật pháp và thể chế này (2) vừa sử dụng lại cũng vừa
phát triển và giám sát các cá nhân (3) đó, khiến cho họ “không muốn, không dám,
và không thể” tham nhũng, rộng hơn là phải đáp ứng được yêu cầu của vị trí công
việc. Hệ thống cũng rất sớm phát hiện và đào thải những cá nhân không phù hợp –
cả về đạo đức công vụ lẫn năng lực hoàn thành nhiệm vụ. Một hệ thống yếu kém
không thể làm được việc ấy dẫn đến người xấu thì lợi dụng leo được lên cao và
trục lợi, người tốt bị loại từ “vòng gửi xe”, không có không gian để tồn tại hoặc
bị tha hóa thành người xấu.
Các quy định mới do Tổng bí thư ký ban hành chỉ đề cập đến bản
thân những cá nhân tách rời mà không đề cập đến (1) và (2) nêu trên là một biến
số phụ thuộc của vấn đề.
Kiên định Chủ nghĩa Mác Lê Nin thuộc về học thuyết phát triển
là một vấn đề rất lớn. Khi người ta kiên trì đi theo sự tiến bộ thì ta có thể
dùng từ “kiên định”, còn ngược lại thì kiên định sẽ trở thành “bảo thủ, trì trệ”
cản trở sự phát triển.
Ở các nước chậm tiến, người cầm đầu xưa nay đều có khuynh hướng
muốn chọn người theo khẩu vị của mình, khiến cho con “matrioska” ngày càng bé đi.
Nhưng nguy hiểm hơn là giả danh dân chủ, tập thể, tiêu chuẩn khách quan để áp đặt
nhân sự “thủ túc” nhưng lại không chịu trách nhiệm gì hết.
Đọc kỹ tiêu chuẩn, tôi cho rằng đây chỉ là cách biên tập lại
bằng ngôn ngữ khác của 27 biểu hiện của thoái hóa, biến chất, ‘tự chuyển hóa’,
“tự diễn biến”…nêu tại Hội nghị TW4, khóa XII. Vì vậy, khi bàn về 27 biểu hiện
nói trên mọi người đã có nhiều ý kiến thì Quyết định mới này chắc chắn cũng có
lắm ý kiến. Chỉ có điều ngại nói ra thôi.
Tiêu chuẩn phải là những thước đo, tức là phải lượng hóa được,
cân đo đong đếm được. Trong khi đó làm thể nào để khẳng định được “Tuyệt đối
không tham vọng quyền lực.”? Hay “Kiên định với Chủ nghĩa Mác Lê Nin.”? Cho nên
trong cuộc sống thực, các tiêu chí này sẽ được dùng vào mục tiêu nào đó, chứ
tuyệt nhiên không phải để chọn người tài. Chưa nói đến: Ai trong đảng có thể giải
thích được chuẩn xác Chủ nghĩa Mác Lê Nin là gì? Nhất là so với nguyên gốc những
gì Mác và Lênin đã viết ra. Nó có phải thực sự dẫn đường cho đất nước ta trong
thế giới hôm nay?
Liên quan đến tiêu chí lựa chọn cán bộ lãnh đạo cấp cao,
trong bài “Chính trị và kỹ trị” nhà báo Huy Đức đã huỵch toẹt nguyên văn như
sau: ”Nhiệm kỳ này vẫn rơi rớt không ít thành viên tiến thân bằng những nấc
thang được lắp đặt bởi các “nguyên lý” của hai nhiệm kỳ trước đó. Nhiều nhà báo
“uống rượu” với Trương Minh Tuấn, ngơ ngác khi chứng kiến một kẻ thô lỗ, ăn
không nên đọi, nói không nên lời; làm trưởng phòng bảo vệ ở một cơ quan báo chí
đã là quá đáng, bỗng nhiên trở thành Bộ trưởng có quyền cấp thẻ, rút thẻ của
mình. Trương Minh Tuấn nếu không vượt thẩm quyền, ký quyết định cho MobiFone đi
vay 8.900 tỷ mua một cơ sở hạ tầng truyền hình trị giá tối đa là 300 tỷ, liệu
có thể có tiền, có cái ghế UVTƯ, bộ trưởng?”
Người dân có quyền đặt câu hỏi ai phải chịu trách nhiệm để
nhiều thành viên tiến thân như kiểu của ông Trương Minh Tuấn để trở thành lãnh
đạo đất nước?
Ngẫm suy, tiêu chuẩn lần này là để chọn những người không đổi
mới, bởi đổi mới ở nước ta chính là nói ngược, làm ngược với những gì chủ nghĩa
Mác – Lê Nin chỉ bảo. Đơn cử mấy thí dụ:
Việc vận dụng chủ nghĩa Mác – Lênin vào mỗi nước khác nhau
ít nhiều, nhưng đều tuân thủ các “quy luật phổ biến” (9 quy luật) nêu trong
Tuyên bố Moscova năm 1957 của 12 đảng cộng sản và công nhân các nước XHCN. Thực
chất “9 quy luật ” đó có một số nội dung quan trọng nhất, chủ yếu nhất, phổ biến
nhất mà Liên Xô và các nước thuộc khối Liên Xô trước đây và Đảng cộng sản Việt
Nam hiện nay đang vận dụng:
(i) “Kế hoạch tập trung” là phải “xóa bỏ kinh tế thị trường”,
phải là Cương lĩnh thứ 2 của Đảng.
(ii) “Sở hữu” phải là “công hữu về tư liệu sản xuất”.
(iii) Hợp tác hóa nông nghiệp.
(iv) “Tư tưởng” phải là “tư tưởng XHCN” vv…
Từ năm 1986 đến nay, nước ta chuyển sang kinh tế đa thành phần
sở hữu, chuyển sang kinh tế thị trường, xóa bỏ việc hợp tác hóa trong nông nghiệp
nên chúng ta từ một nước nhập bo bo để ăn, trở thành nước xuất khẩu gạo hàng đầu
thế giới. Như vậy thực tế, Việt Nam có còn kiên định theo chủ nghĩa Mác Lê Nin?
Nhìn chung, việc vạch ra “tiêu chuẩn” và “chọn người theo
tiêu chuẩn” là cách làm cũ, gắn với thể chế kinh tế chỉ huy tập trung quan
liêu, do một đảng cầm quyền. Sòng phẳng ra mà nói, người ta vạch ra nhưng chưa
nơi nào và chưa ở đâu thực hiện nó cả. Nó chẳng có gì hơn là cái bảng “Tiết hạnh
khả phong” trao cho cô Tư Hồng. Điều cần tránh học mót lối thách cưới “gà chín
cựa, ngựa chín hồng mao…” của vua Hùng gạt Thủy Tinh để Sơn Tinh chắc suất làm
rể.
“Tam quyền phân lập”, “nhà nước pháp quyền”, “kinh tế thị
trường”, “xã hội dân sự”, “tòa án hiến pháp” đã được chứng minh là một hệ thống
luật pháp & thể chế & bộ máy nhà nước & thị trường tổ chức tốt, rất
hiệu quả và thành công ở đa số các quốc gia. Nếu vì điều kiện gì đó, mà ta chưa
có ngay hệ thống này thì cũng nên đặt lộ trình để có được hệ thống ấy thay vì cứ
phải bàn mãi những cá nhân, con người tốt, tức là đủ phẩm chất lắp vào các vị
trí của hệ thống theo lý thuyết (1) độc tài “nhân trị” hay “đức trị” luẩn quẩn
mãi thế này.
Nếu như tiêu chuẩn có ý nghĩa thật, thì tiêu chuẩn trước hết
mà dân cần ở người lãnh đạo là không bảo thủ, không tham nhũng. Cách chọn phù hợp
là bầu cử công khai minh bạch, trong đó các quan chức ứng cử nói rõ những điều
đổi mới muốn làm và khai báo tài sản của mình được giám sát công khai.
Đừng biến cán bộ, lại là cán bộ cao cấp nữa, thành những
robot được lập trình sẵn cho những mục tiêu của lập trình! Cho đến nay, kể cả ở
mức cao nhất có thể có được của phát triển trí tuệ nhân tạo, cũng không thể tạo
ra được robot thay thế được con người, nó càng không thể có tâm hồn như con người.
Cũng như không có một thứ chủ nghĩa hay sự kiêng cấm nào, có thể ngăn ngừa được
sự sa đọa của con người nếu nó chỉ là một cái máy được lập trình và hoạt động
trong một hệ thống hỏng. Mọi nỗ lực theo hướng này là ảo tưởng và duy ý chí,
ngoan cố trốn tránh việc phải làm là xây dựng con người và xây dựng một hệ thống
chính trị/xã hội lành mạnh.
Thiết nghĩ, trong hoàn cảnh hiện tại của nước ta là hãy cứ
bám lấy cái gì đúng đã đề ra được, đó là trung thành với sự nghiệp dân giầu, nước
mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh, bảo vệ tổ quốc, thực hiện dân chủ
& công khai minh bạch để thúc đẩy & rèn luyện cán bộ thực hiện mục tiêu
này. Làm được như vậy là đất nước được nhờ rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét