10/9/1968: quân đội Liên Xô hành quân qua đường phố Prague trong giai đoạn "Mùa xuân Prague"
Reg Lancaster/Express/Getty Images
Ngày
21/8/1968, hàng chục người bị giết chết trong cuộc trấn
áp quân sự của quân đội Liên Xô và năm quốc gia tham dự Hiệp ước Warsaw.
Xe tăng Liên Xô kéo vào thành phố, nghiền nát cuộc thử nghiệm
"chủ nghĩa xã hội với bộ mặt nhân bản". Một số thành viên lãnh đạo của
phong trào tự do Tiệp Khắc bị
bắt giữ, trong đó có Thủ tướng Alexander Dubcek.
Hãng thông tấn Liên Xô, Tass, nói rằng việc "kháng cự"
được thực hiện theo yêu cầu của các thành viên trong chính phủ và các lãnh đạo
Đảng Cộng sản Tiệp Khắc, nhằm chống lại "các lực lượng phản cách mạng".
Tuy nhiên, trong một bài diễn văn bí mật phát trên kênh phát
thanh, Chủ tịch nước Tiệp Khắc Ludvik Svoboda lên án việc các đồng minh khối Hiệp
ước Warsaw chiếm đóng lãnh thổ là bất hợp pháp, và đã được thực hiện mà không
được sự đồng ý của chính phủ Tiệp.
Tổng thống Hoa Kỳ khi đó, Lyndon Johnson nói cuộc xâm chiếm
là sự vi phạm rõ ràng Hiến chương Liên Hiệp Quốc, và những lí do Liên Xô đưa
ra để biện minh cho việc này là "hoàn toàn bày đặt".
"Đó là lời bình luận đáng buồn trong tư duy những người
cộng sản khi họ cho rằng dấu hiệu tự do tại Tiệp Khắc bị coi là mối đe dọa căn
bản cho an ninh của hệ thống Xô-viết," ông nói.
Giới chức Tiệp Khắc đã ra lệnh cho lực lượng quân đội với số
lượng đông áp đảo của mình không đánh trả, và kêu gọi dân chúng kiềm chế.
Người dân Prague xúm quanh xe tăng Liên Xô hôm
21/8/1968-AFP/Getty Images
Phản kháng
Việc thay đổi hướng đi của Tiệp Khắc bắt đầu khi ông Dubcek,
người Slovakia, trở thành lãnh đạo Đảng Cộng sản vào tháng Giêng năm đó.
Một chương trình cải cách dân chủ diện rộng bắt đầu được đưa
ra, mở đầu cho phong trào "Mùa xuân Prague".
Trong ngày 21/8/1968, những đám đông tụ tập trên đường phố,
hô vang ủng hộ ông Dubcek và đòi lính nước ngoài rút về nước.
Hầu hết sự phản kháng diễn ra quanh khu vực đài phát thanh
Prague.
Sau đó, các thanh niên Tiệp ném bom xăng và thậm chí còn tìm
cách chiếm xe tăng Nga.
Các tường thuật nói một số xe tăng và xe tải chở đạn dược bị
phá hủy, nhưng binh lính Liên Xô đáp trả bằng súng máy và nã pháo. Ít nhất có bốn
người bị bắn chết.
Tại các khu vực quảng trường Wenceslas và Phố Cổ, hàng trăm
thanh niên dựng rào chắn và lật đổ xe tải cỡ lớn nhằm chặn đường tiến của đối
phương.
Các chỉ huy Liên Xô và của khối năm thành viên Hiệp ước
Warsaw sau đó áp lệnh thiết quân luật vào ban đêm và dọa bắn bỏ bất cứ ai dám
vi phạm lệnh này.
Toàn bộ các tuyến đường xe lửa, đường bộ và đường không ra
khỏi Tiệp đều bị đóng trong lúc binh lính nước ngoài tiếp tục tiến vào. Ước
tính có khoảng gần 175 ngàn lính tham gia chiến dịch.
Người dân Tiệp Khắc tuần hành hôm 25/1/1969 tại
Quảng trường Wenceslas ở trung tâm Prague tại lễ tang của Palach, một sinh
viên tự thiêu để phản đối Liên Xô xâm chiếm Tiệp. -GERARD LEROUX/AFP/Getty Images
Phản ứng quốc tế
Sau cuộc xâm chiếm, ông Dubcek và các gương mặt chính trị
khác bị cấm hoạt động và bị thay thế bằng một chế độ cộng sản đàn áp hà khắc.
Toàn bộ các cải cách trước đó bị tuyên bố vô hiệu, hoặc bị bỏ, không thực hiện.
Cuộc xâm chiếm bị lên án mạnh mẽ trên thế giới.
Đáng kể là có đảng cộng sản ở các nước Nam Tư và Romania
tuyên bố họ không dính gì tới các hành động của Liên Xô.
Cũng như những gì từng xảy ra tại Hungary hồi 1956, phương
Tây không hành động gì.
Khi đó, Hoa Kỳ đang trong giữa kỳ bầu cử tổng thống và đang
bận rộn với cuộc chiến Việt Nam.
Đảng Cộng sản cuối cùng bị lật đổ tại Tiệp Khắc vào
24/11/1989, và ông Dubcek vinh quang trở lại thủ đô Prague.
Ông trở thành lãnh đạo của chính quyền hậu cộng sản trong diễn
biến về sau được gọi là "Cuộc Cách mạng Nhung".



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét