Đại tướng Trần Đại Quang đi chữa bệnh từ tối 25-7-2017. Sự vắng
mặt của ông ở trong Nước suốt hơn hai tuần qua đã tạo ra một khoảng trống cho
các lời đồn đoán. Đây có thể chỉ là lựa chọn cá nhân. Các nhà lãnh đạo vốn vẫn
hy vọng vào kết quả điều trị để xuất hiện trở lại trước công chúng một cách
hoành tráng. Chuyện này từng xảy ra với Chủ tịch nước Lê Đức Anh.
Cuối 1996, Tướng Lê Đức Anh bị đột quỵ. [Ông bị xuất huyết
não khá nặng. Theo bác sỹ Vũ Bằng Đình, Giám đốc Quân y viện 108, người trực tiếp
cấp cứu. Thông tin về bệnh tình của Tướng Anh được giữ kín tuyệt đối. Hơn ba
tháng sau, ông bắt đầu hồi phục. Bằng một ý chí sắt đá, Tướng Lê Đức Anh quyết
định vẫn xuất hiện trên truyền hình, đài phát thanh, đọc lời chúc mừng năm mới
(1997). Bác sỹ Vũ Bằng Đình nói: “Chúng tôi phải hộ tống ông từ bệnh viện ra
phòng thu. Ống kính chỉ quay nửa người nên dân chúng không biết ông vẫn ngồi
trên giường bệnh. Các bác sỹ nấp phía sau sẵn sàng cấp cứu”(tr319, Chương 19,
Bên Thắng Cuộc II)].
Theo tôi, Ủy ban Thường vụ Quốc hội cần ra một quy chế, bắt
buộc phải báo cáo với dân chúng trong trường hợp người giữ một số chức danh vì
lý do sức khỏe hay lý do cá nhân không thể có mặt tại nhiệm sở trong một thời
gian nhất định[có những nguyên thủ quốc gia chỉ cần vào phòng mổ là phải bàn
giao quyền cho cấp phó]. Đặc biệt là với các chức danh có ảnh hưởng trực tiếp tới
vận mệnh quốc gia như Chủ tịch nước, Thủ tướng...
Chúng ta không rõ bệnh tình của Đại tướng Trần Đại Quang thế
nào. Nhưng, Chủ tịch nước là một định chế được Hiến pháp 2013 (Điều 88) trao
cho khá nhiều quyền bính, đặc biệt có những quyền có thể phải thực thi bất cứ
lúc nào như "công bố, bãi bỏ quyết định tuyên bố tình trạng chiến tranh;
...ra lệnh tổng động viên hoặc động viên cục bộ, công bố, bãi bỏ tình trạng
khẩn cấp". Theo Điều 93 của Hiến pháp 2013 thì, "Khi Chủ tịch nước
không làm việc được trong thời gian dài thì Phó Chủ tịch nước giữ quyền Chủ tịch
nước". Chắc chắn là khi Đại tướng Lê Đức Anh bị đột quỵ vào năm 1996, Ủy
ban Thường vụ Quốc hội đã phải bố trí người đảm nhận trách nhiệm của ông; và có
thể, khi Đại tướng Trần Đại Quang đi Nhật, ông cũng đã bàn giao công việc cho
người thay thế.
Tuy nhiên, dân chúng phải được biết những quy trình ấy; đừng
để dân chúng có cảm giác có những vị trí trong bộ máy nhà nước hiện nay chỉ tồn
tại trên danh nghĩa. "Cô đi lấy chồng thì chợ vẫn vui". Mặt khác, quyền
lực của nguyên thủ quốc gia còn có giá trị biểu tượng. Dân chúng sẽ cảm thấy họ
được tôn trọng khi được thông báo người thay thế dù Chủ tịch nước chỉ
"không làm việc" trong một thời gian không dài. Tình trạng khẩn cấp
có thể xảy ra bất cứ lúc nào bởi thiên tai địch họa. Và, nhỡ có điều gì đến với
quốc gia, dân chúng sẽ rất hoang mang nếu họ thấy người phát đi các mệnh lệnh
không phải là nguyên thủ được Quốc hội bầu lên mà từ một người họ chưa hề được
thông báo thủ tục tạm trao quyền theo Hiến pháp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét