
TBT Nguyễn Phú Trọng (trái) và Ngoại trưởng Đức, ông Sigmar
Gabriel. Ảnh: Getty Images/ internet
Mênh mông thế sự để gió cuốn đi số 10
Xấu hổ vì cái gì, tại sao mà xấu hổ?
Xấu hổ vì “một sự bội ước lòng tin vô cùng lớn”. Đó là lời của
Schaefer, người phát ngôn của Bộ Ngọại giao Cộng hòa Liên bang Đức trong thông
cáo về “việc bắt cóc công dân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh trên lãnh thổ Đức là
hành động vi phạm luật pháp Đức và luật pháp quốc tế một cách trắng trợn và
chưa từng có”.
Đúng là trắng trợn và chưa từng có trong hành động “vi phạm
luật pháp Đức và luật pháp quốc tế”. Chứ với những người đã quen phải sống
trong môi trường xã hội Việt Nam thì chuyện “bắt cóc” bởi một lực lượng có vũ
khí, hành động theo một tính toán có bài bản được chỉ đạo chặt chẽ thì đúng là trắng
trợn song không hề, càng không phải là “chưa từng có”. Cũng không phải là tàn
tích tệ hại “đói ăn vụng, túng làm càn”, “xin không được thì cướp” của một thời
phong kiến, thực dân thối nát khi dân ta phải gánh chịu hai tròng áp bức đã lùi
xa non thế kỷ!
Chỉ mới đây thôi, giữa thanh thiên bạch nhật, 4 sĩ quan với
cấp bậc, chức vụ cụ thể đã lừa cụ lão nông 82 tuổi Lê Văn Kình ra cánh Đồng
Sênh để thực hiện hành vi bắt cóc, mà theo cụ là để “nhằm thủ tiêu để bịt đầu mối,
không cho cụ lên tiếng phanh phui sự thật trong vụ cướp đất ở cánh Đồng Sênh.”
Để thực hiện được kịch bản tồi tệ đó, họ xông vào đạp cụ gẫy xương, quẳng cụ
lên xe “như quẳng một con vật”, sau đó dùng còng số 8 khóa quặt 2 tay rồi nhét
dẻ vào mồm cụ, và cứ thế xe chạy 50km đưa cụ về nơi tạm giữ để lấy lời cung. Kịch
bản bị phá sản vì dân Đồng Tâm đã phản ứng quyết liệt với kế hoạch côn đồ đó đã
“rào làng chiến đấu”, bắt giữ con tin để buộc nhà cầm quyền phải thả người họ bắt
cóc rồi sau đó ra quyết định khởi tố “vụ án gây rối trật tự công cộng”.
Không đàn áp được thì đành thương lượng vậy. Chủ tịch Hà Nội
Nguyễn Đức Chung phải tự tay ký và điểm chỉ vào bản cam kết trước sự chứng kiến
của các đại biểu Quốc hội và công an. Cam kết 3 điều: thanh tra khách quan việc
quản lý sử dụng đất quốc phòng và nông nghiệp, không truy cứu trách nhiệm hình
sự người dân Đồng Tâm, điều tra, xác minh và xử lý việc bắt giữ gây thương tích
cho cụ Lê Đình Kinh. Sau khi đạt được mục tiêu “giải cứu con tin” thì ông Chủ tịch
Hà Nội lật kèo cao giọng “phải thượng tôn pháp luật, lấy pháp luật làm trọng”
xóa bỏ cam kết mà rằng “người dân không được phép đòi hỏi đất quốc phòng sử dụng
vào việc gì, vì sao bỏ không, vì điều này thuộc về an ninh quốc gia”. Ông ta
dõng dạc tuyên bố “không phải giải thích cho các anh đất làm gì? Các anh không
có quyền đó, bởi đó là an ninh quốc gia”. Thế là gọn, chuyện thanh tra là
“khách quan” cho nên việc quản lý sử dụng đất quốc phòng không còn là vấn đề nằm
trong “cam kết” nữa, vì đất của Viettel đang chiếm dụng thuộc phạm trù “an ninh
quốc gia”! Có súng, có còng số 8 trong tay cứ thế mà dấn lên. Bội ước lòng tin
với dân thì có chi đáng sợ. Thì vẫn bội ước dài dài đó thôi, có sao đâu.
Chỉ có điều, với cung cách tư duy đã ăn sâu vào não trạng
người đang cai trị dân trong một thể chế toàn trị phản dân chủ mà đem ra hành xử
với thế giới thì thật quá liều lĩnh, quá bỉ ổi mà cái hệ lụy phải gánh là khôn
lường. Có thể vì lú lẫn, họ không thấy được cái hệ lụy quá lớn đang đẩy họ vào
cái thế kẹt trong quan hệ quốc tế. Bị coi là một quốc gia “bội ước” thì có gì
nhục nhã hơn, đau đớn hơn. Ai, kẻ nào phải chịu trách nhiệm trả lời về nỗi nhục
đó trước nhân dân? Ai? Chẳng nhẽ không ai cả?
Người Đức có lẽ vẫn chưa quên cuộc khủng hoảng bắt cóc con
tin năm 1972, gây nên cuộc thảm sát Munich trong vụ khủng bố xảy ra tại Thế vận
hội Mùa hè bởi nhóm tháng 9 đen! Là một nước văn minh với một hệ thống luật
pháp tường minh và chặt chẽ của nhà nước pháp quyền có bề dày vững chắc, họ thẳng
thừng lên án cái luật rừng với hành vi bắt cóc. Hơn nữa, dùng vũ lực xâm phạm
và bắt cóc một người tại một quôc gia có chủ quyền thì pháp luật quốc tế cũng
như pháp luật Đức coi đây là hành động khủng bố. Chính phủ Đức phải có phản ứng
gay gắt với chính phủ Việt Nam để giữ được uy tín ở nước Đức. Người Đức không
thể xử lý vụ việc này theo cách thức ngoại giao không ồn ã thông thường. Chính
vì thế, nước Đức đã buộc phải coi Việt Nam như một ‘đối tác nguy hiểm’ vi phạm
an ninh của nước họ:
“Chúng tôi chắc chắn
rằng các bộ phận của Nhà nước Việt Nam thực hiện vai trò trong những ngày gần
đây, mà chỉ có thể nhận xét với quan niệm về pháp luật hình sự – “bắt cóc người,
bắt cóc (nguyên văn: “Menschenraub, Entführung = Kidnapping“) người phát ngôn của
Bộ Ngoại giao Đức tuyên bố tại Berlin.
Ông Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Đức thì khẳng định: “ông Trịnh
Xuân Thanh đã bị đưa ra khỏi Đức bằng các biện pháp mà chúng tôi tin là người
ta chỉ có thể xem được trong các phim ly kì về Chiến tranh Lạnh…Đây là điều
chúng tôi không thể chấp nhận“. Thật rành rọt, ông Bộ trưởng nói rõ: “Hành vi của
mật vụ Việt Nam trên lãnh thổ Đức là không thể chấp nhận được. Tôi muốn nói rất
rõ ràng: Trong mọi trường hợp, chúng ta không khoan nhượng cho một việc như vậy.
Và cũng sẽ không để yên việc này”.
Thế giới văn minh cũng vậy, họ sao chấp nhận hành vi tồi tệ ấy
của nhà cầm quyền Việt Nam để không thể không quyết liệt lên án hành vi côn đồ
bất chấp luật pháp của Việt Nam.
David Brown, nhà cựu ngoại giao Hoa Kỳ từng sống và làm việc
nhiều năm ở Việt Nam khẳng định với RFA ngày 4.8.2017 “Công an Việt Nam đã
không tuân thủ nguyên tắc của cuộc chơi. Với sự tiếp tay của Đại sứ Việt Nam…,
họ đã vi phạm các chuẩn mực ngoại giao đã được thiết lập tốt bằng cách bắt cóc
Trịnh Xuân Thanh”. Với hành động đó “Việt Nam đang làm hỏng danh tiếng của mình
khi tỏ ra lập lờ với sự thật, không nói thật” đấy là nhận định của một người am
hiểu và có cảm tình của Việt Nam đã hơn 2 thập kỷ, giáo sư Carl Thayer, nhà
nghiên cứu và phân tích chính trị Việt Nam và bang giao quốc tế nói với BBC
ngày 4.8.2017.
Và là một chuyên gia rất am hiểu về Việt Nam, ông hiểu rõ rằng
“tham nhũng giống như rỉ sét đang ăn mòn tính chính danh của Đảng Cộng sản Việt
Nam”, và đây là điều đã được các quan chức cấp cao của đảng “công khai thừa nhận
trong hơn một thập kỷ qua” ông nói với đài VOA ngày 2.8.2017.
Thật xấu hổ nếu giờ đây tôi gặp lại Carl Thayer, người bạn
đã từng mời tôi đến nhà riêng dùng bữa cơm thân mật với vợ chồng ông ở Canbera
cách đây đã hơn 20 năm khi tôi đến Australia tham dự một Hội thảo khoa học tại
ANU [Đại học Quốc gia Australia], lúc ấy ông là Chủ tịch Hội Hữn nghị
Australia-Việt Nam. Rồi suốt một thời gian dài, lúc ở Hà Nội, lúc ở Australia,
mỗi lần gặp nhau, ông đều dành cho Việt Nam chúng ta những tình cảm tốt đẹp.
Tôi sẽ nói gì với Thayer về “Việt Nam đang làm hỏng danh tiếng của mình” vì đã
“lập lờ với sự thật” và “bội ước”.
Nói cái gì đây cho Việt Nam trong con mắt của người bạn từng
dành tình cảm đẹp cho đất nước thân yêu của tôi? Cũng có thể tự an ủi bằng ngụy
biện rằng đấy là họ lên án về “sự bội ước lòng tin vô cùng lớn” của nhà cầm quyền
Việt Nam chưa đâu phải lên án dân tộc, lên án nhân dân Việt Nam. Khổ một nỗi, với
công luận quốc tế, chẳng ai hơi đâu mà phân biệt giữa một nhúm những kẻ thiển cận
trong bộ máy quyền lực đang đấu đá thanh toán đối thủ để tranh cái ghế quyền lực
vừa giành được bằng mọi giá, bất chấp danh dự quốc gia. Để thỏa mãn bằng được
cái ham muốn thiển cận và bỉ ổi đó thì nhân dân, thì tổ quốc luôn là cái bình
phong được dựng lên để che đậy cho dục vọng quyền lực. Đau đớn hơn nữa là cái
danh xưng là Việt Nam chỉ là vật lót đường cho cuộc tranh giành đang diễn ra.
Câu nói của Thayer cứ ám ảnh tâm trí tôi ngay cả trong giấc
ngủ “lập lờ với sự thật”! Nhục. Nhục quá.
Đành rằng “lập lờ với sự thật”, “không nói thật” là thuộc
tính của một nhà nước toàn trị phản dân chủ đã đánh mất lòng tin của người dân,
và phản ứng của người dân đã “bão hòa” với một môi trường xã hội bị ô nhiễm nặng
nề trong đó cái giả trở thành “cái thật”. Nhưng oái oăm thay, ngay cả đối với một
người từng yêu quý đất nước chúng ta cũng đành phải nói lên một sự thật đau đớn
là “Việt Nam” chứ không phải tách bạch ra “những người cầm quyền đang làm hỏng
danh tiếng của Việt Nam”! Chúng ta, những người Việt Nam phải cắn răng mà nhận
lấy cái nhục ấy.
Ai đó đã chua chát nói lên một sự thật đau đớn về “Từ trước tới
nay, lưu manh không biết sáng tạo lịch sử, chỉ biết sáng tạo sự ngang tàn bạo
ngược. Tuy vậy lưu manh cũng có thể sáng tạo lịch sử, nhưng lưu manh không thể
sáng tạo lịch sử của văn minh, chỉ có thể sáng tạo lịch sử của sự phá hoại,
sáng tạo lịch sử tàn sát. Lưu manh từ trước giờ chỉ biết sáng tạo bạo lực, sáng
tạo chiến tranh, sáng tạo sự hoang đường, sáng tạo tai nạn. Nếu một dân tộc mà
nhóm người lưu manh giữ vai trò chính trong thời gian dài, thì sẽ trở thành dân
tộc “ỷ mạnh hiếp yếu”, trở thành một dân tộc hung bạo, trở thành một dân tộc hủ
bại biến chất.
Vậy mà, người ta dám đưa ra một lập luận thật trắng trợn về
“trả giá đối ngoại để giải quyết đối nội”! Họ dám nói rằng Bộ Công an, Bộ Ngoại
giao cũng thừa biết những vấn đề phức tạp sẽ xảy ra sau khi bắt Trịnh Xuân
Thanh ở Đức. Nếu đúng như báo chí Đức đưa tin là Trịnh Xuân Thanh bị “bắt cóc”
thì cũng không có giải pháp nào tốt hơn là phải chịu trả giá về mặt đối ngoại để
giải quyết vấn đề đối nội…thời gian một năm qua lực lương Công an Việt Nam đã
tìm hiểu luật pháp và thông lệ Quốc tế để vận vận dụng. Đồng thời triển khai
nhiều biện pháp nghiệp vụ … câu nhử Thanh ra khỏi tổ kén để bắt .v.v… Trong đó
các bài toán nghiệp vụ đã được tính toán đi kèm với các giải pháp ngoại giao cần
thiết… Thực ra “bắt cóc” hay “đầu thú” không quan trọng, mà quan trọng là có
con người Trịnh Xuân Thanh tại Việt Nam – một mắt xích quan trọng trong cuộc
chiến chống tham nhũng!*
Và rồi những con chim mồi lại véo von phụ họa cho sự tồi tệ
bỉ ổi đó: “Việc Trịnh Xuân Thanh ra đầu thú không chỉ giúp cho các cơ quan chức
năng làm rõ những sai phạm của bản thân Trịnh Xuân Thanh mà đây cũng là điều kiện
tốt để rà soát lại những thế lực “ô dù”. Cho nên việc Trịnh Xuân Thanh ra đầu
thú đã cho thấy quyết tâm của các nhà lãnh đạo Việt Nam trong việc dẫn độ Trịnh
Xuân Thanh đã trở thành hiện thực và vì vậy việc Trịnh Xuân Thanh đích thân ra
đầu thú là một kết quả đáng ghi nhận.**
Ở Việt Nam hôm nay, các dư luận viên cao cấp hay hạ cấp cùng
với những con chim mồi không hề phải lo sợ bị xem là “persona non grata” như quốc
tế sử dụng để chỉ những nhân vật bất hảo cần đưa ra khỏi môi trường văn minh của
một quốc gia coi trọng luật pháp và biết tự trọng, ngược lại họ lại được trọng
dụng để tô son vẽ phấn, đánh bóng mạ kền cho chế độ toàn trị phản dân chủ đang
mất hết lòng dân. Nhưng lịch sử dân tộc ta thì lại ghi rất đậm nét những
“persona non grata” để răn dạy các thế hệ con em của mình biết giữ lấy cái
lương tri, lương năng làm người, trọng danh dự, giữ khí tiết trước mọi thách thức,
vững vàng trong ứng xử theo phương châm “gươm dơ lấy nước làm sạch, nước dơ lấy
máu làm sạch”.
Đừng quên rằng đã từng có một thời,Việt Nam được thăng hoa trong
cái nhìn của những bạn bè thế giới yêu truyền thống quật cường bất khuất mà gọi
đất nước này là “lương tâm của thời đại” để thấm thía cái nhục của hôm nay Việt
Nam đang bị gọi là “bội ước”, là “lập lờ với sự thật”! Và “sự thật” thì chỉ có
một! Vậy thì sự thật trong sự kiện Trịnh Xuân Thanh là gì? Nhà nước Đức đã có bằng
chứng về sự thật đó và họ đã và sẽ lần lượt trưng ra. Công luận của thế giới
tin vào điều đó vì họ tin vào nước Đức, một nước mà hiến pháp đặt nền tảng trên
bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.
Sự thật đứng về phía văn minh. Trong cuộc hội nhập vào nền
văn minh trí tuệ của thế kỷ XXI với cuộc cách mạng thông tin đang phát triển
như vũ bão, dân tộc Việt Nam chúng ta không thể sống với luật rừng để bị liệt
vào nơi dung dưỡng cho hành động khủng bố. Phải quyết liệt lên án một nhà nước
sử dụng bắt cóc và khủng bố lấy đó làm cứu cánh để tồn tại trước cơn sóng trào
của lòng dân phẫn nộ.
Thế nước đang chao đảo, những người có lương tri suy nghĩ và
hành động sao đây?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét