Sáng 31/07/2017, tại phiên họp 12 ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng, ông Trọng nói: "Đấu
tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực không còn là lẻ tẻ
từng vụ, từng việc mà bây giờ đã thành phong trào, thành một xu thế,
không ai có thể đứng ngoài cuộc và cá nhân nào muốn không làm cũng không
được, lò đã nóng, thì cả củi khô lẫn củi còn tươi đều cháy". Đây là
một nhận định theo góc nhìn chủ quan và có phần "lạc quan tếu" của
riêng ông Trọng. Tuy vậy, nhìn toàn cảnh sân khấu chính trị, có lẽ cũng
dễ dàng đồng ý với ông.
Trong số 12 vụ đại án được đặt mục tiêu xét xử trong năm 2017, 2/6 vụ
thuộc diện Ban Chỉ đạo theo dõi đã được xét xử sơ thẩm, 10/12 vụ còn lại
đã được tiến hành hoàn thành kết thúc điều tra, đủ điều kiện đưa ra xét
xử.
Các vụ án trọng điểm như vụ Phạm Công Danh, vụ Hà Văn Thắm, vụ Vũ Quốc Hảo đã xử tới giai đoạn II.
Ở các vụ án này, đã có hàng trăm can phạm được đưa ra trước vành móng ngựa.
Đặc biệt, vụ án Tập đoàn dầu khí PVN cùng với vụ PVC sẽ có thể hoàn
thành cùng với việc bắt và đưa được Trịnh Xuân Thanh về nước đối chứng
và hoàn chỉnh bản cung khai của Vũ Đức Thuận và đồng bọn. Việc hoàn
thiện hồ sơ hình sự đối với Đinh La Thăng, Vũ Huy Hoàng và Nguyễn Tấn
Dũng có thể được khai thông.
Trầm Bê bị bắt cùng với các hồ sơ thâu tóm Sacombank, hồ sơ BIDV và các
vụ mua 5 ngân hàng với giá zero đồng, vụ Mobifone mua cổ phần AGV, sẽ
trực tiếp hoàn chỉnh hồ sơ hình sự của Nguyễn Văn Bình và Nguyễn Tấn
Dũng.
Riêng hồ sơ Formosa, ngày hôm qua, 15/08/2017, Thủ tướng chính phủ ký
quyết định cảng cáo nguyên Bộ trưởng Bộ tài nguyên môi trường, xóa chức
nguyên chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh của ông Vũ Kim Cự và xóa nguyên chức của
hai thứ trưởng Tài nguyên môi trường. Như vậy, ở hồ sơ này, có thể ông
Hoàng Trung Hải và ông Nguyễn Tấn Dũng được để lại cho các chiến dịch
tiếp sau. Ông Hải có thể được nương nhẹ vì một lý do nào đấy, nhưng chắc
cũng sẽ phải ra khỏi Bộ chính trị.
Tại thời điểm này, đã có tới hàng nghìn đối tượng bị đưa ra xét xử và sẽ
chịu án. Liên quan và có thể dính tội với các đối tượng này sẽ là hàng
nghìn người khác. Tất cả đều thuộc bộ máy dưới quyền ông Nguyễn Tấn
Dũng, đặc biệt có những thân tín của ông như Vũ Huy Hoàng, Đinh La
Thăng, Nguyễn Văn Bình và Trầm Bê, Hoàng Trung Hải, Trần Đại Quang. Mạng
lưới này có thể chằng chịt mọi nơi trên khắp cả nước, từ trung ương
xuống địa phương và đều gắn với các trung tâm quyền lực.
Một đặc điểm nữa là tất cả những tội phạm này đều là những kẻ hiện rất
giàu và vẫn còn rất nhiều quyền lực ngầm nhờ những liên hệ gắn kết kiểu
xã hội đen từ rất nhiều năm trước.
Như vậy, chiến dịch chống tham nhũng nhiều tham vọng của ông Trọng chứa đựng nhiều nguy cơ xung đột.
Mỗi một nhân vật trong số những người đang bị đe dọa đều có thể trở
thành một ngòi nổ, bởi vì mỗi phần tử này đều có đủ cả năng lực tài
chính lẫn năng lực tổ chức, và đều đối diện với một lựa chọn giữa sống
và "chết".
Trong trường hợp đạt được sự liên kết quy tụ dưới tay ông Dũng, thì một
kết cục giống như một vụ đảo chính không phải không thể xảy ra. Nhưng
với toàn trộm cắp, có đảo chính, ông Dũng cũng không lập được chính phủ.
Một nguy cơ khác có nhiều xác suất hơn là việc tổ chức ám sát đối thủ.
Ông Trọng, ông Tô Lâm, ông Ngô Xuân Lịch và ông Trần Quốc Vượng sẽ là
những người đứng đầu danh sách. Và có thể tay trùm đầu độc đeo lon trung
tướng công an Trần Quốc Liêm lại tái xuất!?
Đó là cuộc chiến giữa ông Trọng, với có thể toàn bộ chính phủ cũ của ông
Dũng. Ông Trọng đang giữ thế thượng phong. Nhưng nếu thiếu thận trọng,
ông sẽ "lĩnh đủ", không những cái "bình" chế độ của ông sẽ vỡ, mà ngay
cái mạng sống của ông cũng không phải không có khả năng biến mất.
Nếu diệt được ông Dũng, đưa được ông Dũng ra Tòa và tịch thu toàn bộ tài
sản tham nhũng đang nằm trong tay cô con cái đầu Nguyễn Thanh Phượng,
ông Trọng trả được món nợ phải khóc trong hội nghị trung ương 6 tháng 10
năm 2012. Dù sao, dù cho rằng ông Trọng chỉ nhân danh chống tham nhũng
để thỏa mãn hận thù cá nhân, thì việc bắt được những tên ăn cắp phải đền
tội và thu lại được ít nhiều tiền của của dân, vẫn tốt!. Nhưng ông
Trọng không phải chỉ làm một chuyện là rửa hận.
Người ta nói, ông Trọng còn âm mưu ngồi tiếp trên chiếc ghế Tổng bí thư cho đến hết nhiệm kỳ. Lâu hơn càng tốt.
Hai người được xem là có khả năng nhất thay thế ông Trọng vào ghế Tổng
bí thư là ông Quang chủ tịch nước và ông Đinh thường trực Ban bí thư.
Nhưng người chiếm ưu thế là ông chủ tịch nước, Đại tướng công an Trần
Đại Quang. Ông này nhiều tội, nhưng vốn có công dẹp cuộc đảo chính hụt
của ông Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh, và cái chính là ông ta
còn rất nhiều tay chân trong bộ công an.
Tuy nhiên, ông có một cái "phốt" chết người.
Ngày 17/08/2016, ông Đinh Thế Huynh ký quyết định 13-BBT/TU: "kể từ 18/08/2016, chỉ xét tuổi đảng viên theo hồ sơ gốc cho các công tác quy hoạch và bổ nhiệm cán bộ đảng". Ông Quang bị gạt ra ngoài ứng viên Tổng bí thư, vì theo hồ sơ gốc, sang năm 2018, ông 68 tuổi, quá 3 tuổi.
Ông Đinh Ban bí thư đã "chơi" ông?
Chín tháng sau khi ký quyết định 13- BBT/TU, thường trực Ban bí thư Đinh
Thế Huynh ngấm bệnh, phải đi chữa tại Nhật, rồi về điều dưỡng tại Phú
Quốc. Người ta nói ông Đinh bị ung thư. Trước đây, từng có chuyện ông
Nguyễn Bá Thanh và ông Phạm Quý Ngọ đều đột nhiên nhiễm phóng xạ, và cả
hai ông này đều "đi" rất nhanh. Nghĩ tới ông Quang, người yếu bóng vía
đã thấy lạnh sống lưng.
Nhưng chỉ sau 2 ngày khi có tin Trịnh Xuân Thanh bị bắt giải về nước,
đột nhiên ông Quang biến mất khỏi sân khấu. Có vẻ như ông biết trước
việc Trịnh bị bắt và lên kế hoạch "biến". Ngày 23/07 Trịnh Xuân Thanh bị
bắt cóc tại Đức thì chính trong ngày 24/07, ông đọc diễn văn kỷ niệm
ngày thương binh liệt sĩ, sớm trước 3 ngày, ông đi thăm hỏi các gia đình
thương binh liệt sĩ và biến mất vào ngày 26/07, không dự bất kỳ một lễ
kỷ niệm nào do đảng và nhà nước tổ chức vào đúng ngày 27/07.
Tiếp đến, ông không xuất hiện nữa, và chỉ từ một chỗ kín nào đấy, gửi
điện mừng quốc khách các nước. Sau 10 ngày, bắt đầu rộ lên tin đồn ông
bị bệnh. Nếu ông biết trước ngày phải "biến mất" thì có nghĩa ông bị
bệnh theo "kế hoạch" cùng một lúc với tin đồn ông và ông Đinh La Thăng
bị quản thúc tại gia.
Như vậy, phía trước ông Trọng, con đường dẫn đến chiếc ghế Tổng bí thư
hết nhiệm kỳ, chỉ còn duy nhất ông Nguyễn Xuân Phúc. Từ khi lên Thủ
tướng, người ta chỉ thấy ông Phúc loay hoay với nợ xấu ngân hàng, nợ
công chính phủ, tất bật dọn những đống vỏ ốc mà ông Dũng bỏ lại. Ông
được cho là không còn thời gian để tham vọng chạy đua vào vị trí thay
ông Trọng.
Nhưng bây giờ, không còn ai. Nếu ông Trọng thật là muốn rút về, thì ông Phúc là ứng viên độc nhất.
Nhưng đó là "nếu" và luôn là "nếu". Bởi vì, hình như ngay cả phương án
ông Phúc, cũng đã được ông Trọng tính đến. Người ta nhớ lại cái quyết
định kiểm tra tài sản của 1000 cán bộ cao cấp mà Bộ chính trị thông báo
ngày 28/05/2017, ngay sau khi thi hành kỷ luật ông Đinh La Thăng.
Nếu Nghị quyết số 344/NQ-UBTVQH14 về việc xử lý kỷ luật các chức vụ
trong quá khứ có mục tiêu hướng tới Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, Nguyễn
Tấn Dũng và các đối tượng cao cấp đã không còn đương quyền, thì quyết
định kiểm tra tài sản của 1000 cán bộ cao cấp lần này có mục đích hướng
tới các cá nhân có siêu tài sản nằm trong chính phủ hiện tại, trong đó
không loại trừ ông Phúc, vì dư luận đồn ông Phúc có cả nhà ở bên Mỹ.
Nghị quyết này, được giải thích rằng sẽ không có vùng cấm với cả 18 ủy viên Bộ chính trị và 200 ủy viên trung ương.
Theo bà Lê Thị Thủy, Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TƯ, "không cần
phải hội đủ cả 3 căn cứ, chỉ cần 1 căn cứ là đã có thể kiểm tra. Ví dụ,
khi có kế hoạch, yêu cầu của cơ quan tổ chức có thẩm quyền thì sẽ kiểm
tra; hoặc có đơn thư tố cáo thì kiểm tra; hoặc có dấu hiệu vi phạm các
quy định của Đảng, Nhà nước về kê khai tài sản… thì sẽ kiểm tra".
Ai cũng biết, có một thực tế là, số cán bộ cao cấp nằm trong chính phủ
hiện tại của ông Phúc, 100% có tài sản không có nguồn gốc từ thu nhập
chính thống, tức là từ lương. Những tài sản này sẽ bị kiểm tra nếu rơi
vào một trong 3 căn cứ nêu trên, có nghĩa là nếu Ban kiểm tra TƯ muốn,
mọi tài sản đều có thể bị kiểm tra, bất kể người đó là ai. Và chỉ cần
Ban kiểm tra kết luận tài sản không rõ nguồn gốc, đủ để chủ nhân của nó
nằm ngoài mọi quy hoạch đề bạt và bổ nhiệm.
Với những vị trí nhạy cảm như chức Tổng bí thư, chỉ cần có thông báo
kiểm tra, thì kể cả kết luận "không có gì", ứng viên ấy vẫn bị loại.
Bởi vì, cùng với kết luận "không có gì", thường có đơn tố cáo nặc danh,
từ trên trời rơi xuống, trưng ra đủ bằng chứng, nhưng chẳng cơ quan có
trách nhiệm nào chịu công khai xác minh.
Đấy là sự hiểm độc của các loại quyết định mà Tổng bí thư ký ban hành.
Như vậy, nhìn bao quát, cuộc chiến thứ nhất là cuộc tổng công kích công
khai và quyết liệt giữa lực lượng trong tay ông Tổng bí thư chống lại
tập đoàn tham nhũng của chính phủ cũ, đứng đầu là cựu thủ tướng Nguyễn
Tấn Dũng.
Bên cạnh cuộc chiến này, cuộc chiến thứ hai là một cuộc chém giết bí ẩn
không rõ người chủ mưu, nhưng đã có hai đối thủ nặng ký cùng ngã ngựa.
Một là thường trực Ban bí thư Đinh Thế Huynh đã bị tuột mọi chức vụ và
đang dưỡng bệnh. Người thứ hai là đương kim chủ tịch nước Trần Đại
Quang, biến mất khỏi sân khấu không rõ nguyên nhân, dù thỉnh thoảng vẫn
"gửi điện mừng". Giống như ông Phùng Quang Thanh, bị nhốt trong khuôn
viên Bộ tổng Tham mưu suốt 5 tháng không được về nhà, nhưng lại ngồi
trên chủ tịch đoàn Đại hội XII.
Cuộc chiến thứ ba được cho là đánh vào chính phủ hiện tại, đứng đầu là
thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Mặt trận này chỉ như một trận mai phục, tiến
hay thoái tùy tình huống diễn biến tham vọng của ông Phúc. Nếu ông Phúc
bộc lộ tham vọng Tổng bí thư, quyết định kiểm tra tài sản sẽ được xúc
tiến, ngược lại, nếu ông Phúc ngoan ngoãn chịu dừng ở vị trí thủ tướng,
chấp nhận hay ủng hộ phương án toàn nhiệm kỳ của đương kim Tổng bí thư,
thì ông Phúc sẽ có được sự "hỗ trợ hết mình" của Bộ Chính trị.
Tuy nhiên, cuộc vận động cho một cuộc cải cách triệt để thể chế phục vụ
nền kinh tế thị trường không chấp nhận định hướng chính trị do ông Phúc
và các cộng sự rất tích cực trong Chính phủ của ông thực hiện đang một
mặt thu được rất nhiều ủng hộ của giới Doanh nghiệp cả tư nhân lẫn quốc
doanh, cả của giới quản trị lẫn đông đảo dân chúng, một mặt bộc lộ thái
độ chống đối ngày càng gay gắt của số đông đối với lối tư duy giáo điều
và bảo thủ, đang được khẳng định là nguyên nhân chính của trì trệ và tắc
nghẽn phát triển.
Ông Trọng mặc dù đang chiếm được cảm tình trên khía cạnh chống tham
nhũng, lại không được chấp nhận trên vai trò đứng đầu đảng và dẫn dắt
chế độ.
Cuộc chiến trên mặt trận thứ ba, thực chất là cuộc chiến giữa "định
hướng xã hội chủ nghĩa" của phe đảng và "không định hướng chính trị" của
những người ủng hộ ông Phúc.
Như vậy, nhìn toàn cảnh chiến trường, có thể giả định mấy kịch bản thế này:
1- Ông Dũng đầu hàng, thì toàn bộ hệ thống chính phủ cũ của ông sẽ ra
đoạn đầu đài. Sẽ có hàng ngàn cái án, trong đó có án cho ông Dũng, ông
Thăng, ông Bình, ông Hoàng Trung Hải, Vũ Huy Hoàng và ông Nguyễn Minh
Quang.
2- Ông Dũng hay phe ông Dũng đảo chính, Quân đội can thiệp, Chính phủ
quân sự với Ngô Xuân Lịch làm thủ tướng. Đất nước chìm trong khủng
hoảng.
2- Ông Trọng thắng thế, khoảng giữa năm 2018, Đại hội giữa nhiệm kỳ sẽ
bỏ phiếu tín nhiệm ông Nguyễn Phú Trọng tiếp tục giữ chức Tổng bí thư.
Sẽ bầu bổ sung 5 ủy viên Bộ chính trị thay cho các ông Đinh La Thăng,
Nguyễn Văn Bình, Hoàng Trung Hải, Đinh Thế Huynh và Trần Đại Quang. Ông
Phúc vẫn làm thủ tướng, nhưng ông Nguyễn Thiện Nhân làm chủ tịch nước,
ông Nguyễn Thành Phong làm bí thư Sài Gòn. Vũ Đức Đam làm bí thư Hà Nội.
Dân chủ tiếp tục bị đàn áp. Kinh tế tiếp tục trì trệ.
3- Phe cải cách của ông Phúc thắng thế. Ông Phúc trúng Tổng bí thư tại
Đại hội 13. Bầu Quốc Hội lập hiến, soạn thảo và phê chuẩn hiến pháp mới,
bỏ điều 4, chấp nhận cạnh tranh chính trị, ban hành luật Hội, tự do
đảng phái. Việt Nam thoát khỏi chế độ độc đảng độc tài.
Gọi là cuộc chiến tay ba, vì nếu đúng là ông Đinh Thế Huynh đã bị tước
tuột hết mọi chức vụ, thì tay thứ nhất là ông Nguyễn Phú Trọng, tay thứ
hai là ông Nguyễn Tấn Dũng và tay thứ ba là ông Nguyễn Xuân Phúc. Thử
xem con số 13 có "linh" thật không?!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét