Tổng thư ký ASEAN Lê Lương Minh (trái) và Ngoại trưởng
Philippines Cayetano, tại hội nghị ngoại trưởng ASEAN lần thứ 50. AFP
Hội nghị ngoại trưởng lần thứ 50 của các quốc gia Đông Nam Á
(ASEAN) đã đưa ra được một thông cáo chung, trong đó có lời lẽ khá mạnh mẽ của
Việt Nam kêu gọi không quân sự hóa biển Đông. ASEAN và Trung Quốc cũng đạt được một thỏa thuận khung về soạn
thảo qui tắc ứng xử (COC) trên biển Đông, tuy nhiên không có nói đến tính ràng
buộc pháp lý của COC trong tương lai, như Việt Nam mong muốn.
Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp, chuyên gia quan hệ quốc tế, hiện đang
làm việc tại Viện nghiên cứu Đông Nam Á tại Singapore có những nhận định về kết
quả của Hội nghị ngoại trưởng ASEAN 50 lần này. Đầu tiên ông đưa ra lý do tại
sau một năm trước đây tại Lào, trong cuộc họp ngoại trưởng ASEAN 49 lại không
có những lời lẽ khá mạnh mẽ như trong ASEAN 50 lần này.
Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp: Sau phán quyết của tòa trọng tài vào
năm 2016, Trung Quốc có những hành động ngoại giao có thể gọi là lôi kéo các nước
ASEAN về phía họ. Trong bối cảnh đấy thì không khí chung của ASEAN cũng không
muốn tạo ra căng thẳng đối đầu với Trung Quốc. Những yếu tố ấy tạo ra cái môi
trường bất lợi cho Việt Nam, và có lợi cho Trung Quốc.
Trong Hội nghị lần này thì theo tôi có những yếu tố thay đổi,
ví dụ như là chính sách của chính quyền Trump của Hoa Kỳ dường như rõ ràng hơn,
thể hiện nhiều sự tiếp nối hơn là thay đổi so với chính quyền tiền nhiệm của
ông Obama, việc Trung Quốc đe doạ Việt Nam ở lô 136-3,… cho thấy nếu Việt nam cứ
tiếp tục mềm mỏng thì khó có thể lật ngược được tình thế trong thời gian tới.
Và Việt Nam cần có tiếng nói cương quyết hơn. Nếu Việt Nam muốn đạt một hay hai
điểm thì Việt Nam phải cương quyết trên 3, 4 điểm, để từ đó có thể có thế mặc cả
với các nước ASEAN khác để đạt được một cái ngưỡng thỏa hiệp.
Việt Nam là một thành viên ASEAN và có quyền phủ quyết. Trong
khi các nước như Cam Pu Chia hay Lào muốn có một ngôn ngữ mềm mỏng hơn với
Trung Quốc, thì Việt Nam cũng có quyền yêu cầu có một ngôn ngữ mạnh mẽ hơn đối
với Trung Quốc về vấn đề biển Đông, nếu không thì Việt Nam có quyền phủ quyết,
sẽ dẫn đến đổ vỡ về mặt ngoại giao, những bế tắc trong các cuộc họp ASEAN, một
điều mà không ai mong muốn. Nếu Việt Nam cứng rắn, mạnh mẽ hơn, thì nếu không đạt
được toàn bộ ý nguyện của mình, thì ít nhất cũng bảo vệ được một phần. Còn nếu
như Việt Nam không lên tiếng, không đưa ra các lập trường cứng rắn thì chắc chắn
Việt Nam sẽ bị thiệt thòi.
Kính Hòa RFA: Theo một số nhà quan sát thì Việt Nam và một số
quốc gia ASEAN mong muốn COC mang tính ràng buộc pháp lý, nhưng Trung Quốc sẽ
không để chuyện đó xảy ra. Theo ông tại sao Trung Quốc không muốn điều này?
Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp: Rất dễ hiểu vì Trung Quốc là quốc gia
chiếm ưu thế trên biển Đông, và họ muốn mở rộng sức mạnh hải quân, sức mạnh
trên biển Đông, chính vì vậy họ không muốn ràng buộc hành động, bởi các văn kiện
pháp lý. Họ muốn có quyền tự do hành động lớn hơn. Chính vì vậy Trung Quốc sẽ
tìm mọi cách để làm cho COC, nếu như được thông qua, sẽ ít có giá trị, ràng buộc
pháp lý, để họ có thể có quyền tự do hành động một cách tự do trên biển Đông.
Kính Hòa RFA: Gần đây có một số nhà quan sát cho rằng việc đấu
tranh của Việt Nam, cũng như một số quốc gia phương Tây có quyền lợi ở biển
Đông, là làm sao ở biển Đông có những ràng buộc về pháp lý, chứ không phải là
yêu cầu giữ nguyên trạng như trước đây. Nhận xét đó có đúng không, và có vẻ như
là Trung Quốc thích sự thỏa thuận nguyên trạng?
Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp: Có lẽ là do Trung Quốc, trong thời
gian vừa rồi đã có những hành động thay đổi nguyên trạng trên biển Đông như việc
họ xây các đảo nhân tạo ở Trường Sa. Điều đấy có nghĩa là các nước đấu tranh để
duy trì nguyên trạng làm điều vô ích vì không ai có thể ngăn cản được Trung Quốc
tiến hành thay đổi nguyên trạng trên biển Đông, nếu như họ không sẳn sàng đối đầu
quân sự, vũ trang với Trung Quốc trên biển Đông.
Chính điều đó chỉ ra một lổ hổng là mặt dù các nước này muốn
duy trì nguyên trạng nhưng họ lại không có các cơ chế, các công cụ để duy trì
nguyên trạng đấy. Đố là lổ hổng về mặt pháp lý, không có các ràng buộc, không
có các hiệp định để mà ngăn cản hành động thay đổi nguyên trạng của Trung Quốc,
từ đó có các cơ sở để lên án hay đưa ra các biện pháp trừng phạt Trung Quốc chẳng
hạn.
Xuất phát từ thực tiễn đấy, không có các công cụ để ngăn cản
Trung Quốc thay đổi nguyên trạng, thì bước đầu tiên để thay đổi tình trạng đó
là tạo ra các công cụ pháp lý, mang tính chất ràng buộc cao để có thể ngăn cản
Trung Quốc thay đổi nguyên trạng.
Có lẽ đây là lý do tại sao Việt Nam nhấn mạnh tính chất pháp
lý ràng buộc, trong bản COC mà hai bên sẽ tiến hành đàm phán trong tương lai.
Kính Hòa RFA: Trong bản tin mới của Reuters, có nói một vài
quốc gia ASEAN, không nêu tên, ủng hộ Việt Nam đưa COC trở thành một ràng buộc
pháp lý. Theo ông quốc gia nào có khả năng ủng hộ Việt Nam trong chuyện đó?
Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp: Theo tôi thì hiện tại có một số quốc
gia ASEAN, trong bảng tuyên bố chung, họ không muốn đưa vào ngay cái cụm từ là
phấn đấu đưa COC thành ràng buộc pháp lý, tại vì nó có mang tính ràng buộc pháp
lý hay không thì nó vẫn còn là một câu hỏi mở để thảo luận, đàm phán giữa các
nước ASEAN và Trung Quốc, sau khi mà hai bên tiến hành đàm phán về thực chất của
nội dung COC này. Cho nên bây giờ nếu nói phấn đấu đưa COC có tính ràng buộc
pháp lý hay không thì nó vẫn chưa có ý nghĩa thực sự bằng việc tiến hành đàm phán
trên thực tế.
Vì vậy có những bất ngờ, chẳng hạn có thông tin nói
Singapore chẳng hạn, không ủng hộ việc đưa vào tuyên bố chung rằng COC mang
tính ràng buộc pháp lý, tuy nhiên điều đó không có nghĩa là Singapore và những
nước liên quan không ủng hộ một bản COC mang tính ràng buộc pháp lý.
Còn trả lời câu hỏi của ông, dựa trên suy luận và quan sát của
tôi thì có thể có các nước như Singapore, Indonesia, ủng hộ quan điểm của Việt
Nam là có một COC mang tính ràng buộc pháp lý. Một số nước khác thì không có
quan điểm rõ ràng, còn Cam Pu Chia thì chúng ta biết rằng họ nghiêng về quan điểm
của Trung Quốc là COC không mang tính ràng buộc pháp lý.
Những quan điểm lập trường như chúng ta vừa nêu vẫn có thể
thay đổi trong tương lai, tùy thuộc vào tính toán lợi ích của các bên, nhưng
tôi tin rằng Việt Nam không hoàn toàn đơn độc trong cuộc chiến về COC, vì có những
quốc gia trong khu vực chia sẻ lợi ích của Việt Nam, trong việc bảo vệ hòa bình
và ổn định trong khu vực biển Đông.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét