GS Ngô Bảo Châu. Ảnh: internet
Khi viết: “Tôi vốn không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ.
Những lý lẽ ông đưa ra tôi cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt”, rõ
ràng là giáo sư Ngô Bảo Châu muốn dùng thứ ngôn ngữ lịch sự cho dễ nghe, bởi
vì: có hay không có hai chữ “đặc biệt” thì đó vẫn là một lời chê. Một sự biểu lộ
không đồng tình.
Ông Châu là người đã từng ký vào kiến nghị phản đối vụ khai
thác bauxite ở Tây Nguyên vậy mà khi ông Hà Vũ kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về
việc cho phép Trung Quốc vào Tây Nguyên khai thác bauxite thì ông Châu lại thấy
là “không có tính thuyết phục”. Vậy là sao? Chúng ta có cần phải xem lại nhân
cách của vị giáo sư trẻ tuổi này không?
Những vấn đề ông Vũ nêu ra như: khai thác bauxite, xâm hại mội
trường, đe dọa an ninh quốc phòng, các vụ chiếm dụng thô bạo và bừa bãi đất của
dân diễn ra khắp cả nước, vụ ông sếp công an khoe là đã đánh sập 300 trang mạng,
vụ Đảng đứng trên luật pháp, đứng trên quốc hội nên đẻ ra tham nhũng tràn
lan…chẳng lẽ đều do ông Vũ nói theo cảm tính, thiếu chứng cứ nên không có tính
thuyết phục?
Tôi lại thấy rằng những vấn đề ông Vũ nêu ra đều là những sự
thật hiển nhiên ai cũng biết: trí thức cũng biết, người bình dân cũng biết, chị
bán vé số cũng biết, bác phu khuân vác ở bến tàu cũng biết, em bé đánh giày
cũng biết mà không cần ai thuyết phục. Nếu như ông Vũ có lập luận dài dòng là
vì nhu cầu tự biện hộ trước tòa chứ thực ra những vấn đề minh bạch như vậy thì
làm gì phải đặt vấn đề thuyết phục hay không thuyết phục!?
Ở Việt Nam hiện nay chỉ có 3 loại người không tin những lời
ông Cù Huy Hà Vũ, đó là: một số ít đảng viên có trình độ văn hóa thấp, một số
người được nhà nước cho đặc quyền đặc lợi quá lớn và những kẻ cơ hội. Ngô Bảo
Châu thuộc loại nào?
Khôn ngoan kiểu láu cá
Cái kiểu khôn ngoan này cũng đã bộc lộ khi cả nước nhầm lẫn
giải thưởng Fields với giải Nobel mà ông Châu cũng không cải chính. Lẽ ra ông
nên sòng phẳng mà giải thích cặn kẽ như bài viết sau đây của tác giả Lê Cát Tường
Vy đăng trên trang web Dân Làm Báo ngày 13/4/2011 như sau:
“Giải toán học mà ông Ngô Bảo Châu cùng với 3 người khác đoạt
được trong năm 2010 là giải FIELDS in Mathematics. GIÁ TRỊ CỦA GIẢI CHỈ CÓ 15
NGÀN ĐÔ LA CANADA (trong khi giải Nobel thường có giá trị trên một triệu đô la
Mỹ)
… đã có 52 nhà toán học khắp nơi trên thế giới được huy
chương bởi những khám phá xuất sắc về toán học. Đó là vinh dự không những cho
người được giải mà còn cho cả ngôi trường đại học, nơi họ đang công tác. Giới
truyền thông (của các nước ấy) cũng có đưa tin nhưng chỉ là những tin tức
thoáng qua trong ngày, nói chung không được quan tâm lắm, chỉ có thế thôi.
Nói tóm lại, Huy chương FIELDS hoàn toàn không phải là giải
NOBEL Toán học. Đừng lạm dụng ngôn ngữ một cách bừa bãi”.
Tóm lại Ngô Bào Châu đã mắc 4 sai lầm lớn:
1/. Phủ nhận một người có công lớn với dân tộc như Cù Huy Hà
Vũ.
2./ Đánh lạc hướng dư luận bằng cách phê phán phiên tòa xử
CHHV để mọi người quên rằng chính “sếp” là người chỉ đạo phiên tòa ấy (như lời
của thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh). Đó là cách lập công với “sếp”.
3/. Không cải chính khi cả nước lầm tưởng giải thưởng Fields
là giải Nobel.
4/. Nhận căn hộ 600 ngàn đô là Mỹ như một món quà có giá trị
gấp 40 lần giải thưởng Fields mà không thấy đó là dấu hiệu “trên mức tình cảm”.
Và khi đã nhận quà trên mức tình cảm thì Ngô Bảo Châu đã thực sự đứng vào lề phải
rồi!
*
Trước làn sóng công kích ông Châu dữ dội, nhiều nhà trí thức
Việt Nam muốn tranh thủ Ngô Bào Châu, muốn kéo ông giáo sư về phía nhân dân bằng
những bài viết rất tâm huyết, thậm chí rất cảm động. Đó là ý tốt, tôi trân trọng
quan điểm ấy, nhưng các bác ơi, các bác không thấy ông Châu đã bước vào lề phải
từ khuya rồi sao? Và nếu như ông Châu có “trở về mái nhà xưa” thì ông cũng chẳng
làm được gì với những cái “bổ đề” của mình, với cái “viện toán học cao cấp” của
mình. Lừng lẫy như Trần Đức Thảo còn bótay.com thì những thứ toán học lý thuyết
cũng chỉ là những món hàng xa xỉ, những trò chơi trí tuệ cao cấp chỉ để thù tạc
với nhau trên chín từng mây mà thôi.
*
Thế giới ngày nay là một thế giới của tiền và quyền lực, các
ý thức hệ đã trở nên vô nghĩa rồi. Trên bình diện quốc tế chỉ có 2 phe đối
kháng nhau: các siêu cường là những ông chủ còn các nước nghèo, nước nhỏ là thuộc
hạ. Trên bình diện quốc gia thì giai cấp cầm quyền và đám nhà giàu là những ông
chủ còn đám dân đen nghèo khổ là tôi tớ.
Nếu anh là thợ mộc, thợ nề hay nông dân, tiểu thương, ngư phủ…
anh có thể cam tâm làm nghề của anh. Còn nếu anh mang danh là trí thức lớn thì
anh chỉ có một chọn lựa: hoặc là anh đứng về phía dân đen để đấu tranh cho các
quyền cơ bản của họ, cho miếng cơm manh áo của họ (với bất cứ hình thức nào tùy
hoàn cảnh) còn nếu anh quay lưng lại với dân nghèo, lên tiếng phủ nhận cuộc đấu
tranh của nhân dân thì có nghĩa là anh đồng lõa,
Ngô Bảo Châu, trên thực tế, đã bước sang lề phải từ khi nhận
căn nhà 600.000 đô la Mỹ rồi, đã bị nhà nước gài vào thế kẹt rồi, đã như con
chim bị nhốt trong cái lồng son rồi, vậy mà còn dám xưng mình là “người tự do”
và còn tuyên bố: “chỉ có những con cừu mới đi theo lề trái hay lề phải” còn ta
là người phi chính trị, người đứng giữa.
Dân thường có thể “đứng
giữa” được, nhưng người nổi tiếng, người đã trở thành “người của quần chúng” và
nhất là đã ngửa tay nhận ân huệ của nhà nước thì chuyện đứng giữa, chuyện “phi
chính trị” chỉ là ảo tưởng. Đó là một vị trí không có thật, lập lờ, không sòng
phẳng, thiếu minh bạch và… bịp.
*
Còn nhớ hồi chiến tranh, có lần ông Trần Bạch Đằng (bí danh
Tư Ánh, từng làm bí thư thành ủy Sài Gòn-Gia Định, trưởng ban tuyên huấn Trung
ương Cục Miền Nam) nói về lực ”lượng thứ ba” (tức là lực lượng đứng giữa Mặt Trận
GPMN và chính quyền Sài Gòn), ông hỏi các học viên: “Các đồng chí biết “lực lượng
thứ ba” là gì không? Nó là lực lượng đứng giữa. Đứng giữa là đứng chỗ nào? (ông
chỉ tay vào giữa hai đùi mình, nói tiếp)… nói trắng ra nó là cái con kẹc!”
Lúc ông Tư Ánh nói câu đó, Ngô Bảo Châu chưa sinh ra đời!
*
Thực ra lúc đầu tôi cũng muốn bỏ qua cho Ngô Bảo Châu và tôi
đã đi tản bộ ngoài bờ sông để quên đi những điều nhảm nhí, nhưng có một cái gì
đó, đúng ra là có một cái mùi gì đó nó cứ phảng phất trong không khí, ban đầu
tôi tưởng đó là thứ mùi do nước thải từ cái xóm nhà bên kia sông chảy xuống
sông, nhưng lâu nay tôi vẫn thường tản bộ quanh đây sao không nghe thấy? Đó là
một thứ mùi rất đặc biệt, nó ngai ngái, thơm không ra thơm, thúi không ra thúi,
vừa giống nước đái heo vừa giống mùi nước hoa hảo hạng của Pháp. Cuối cùng chịu
không nổi tôi đành quay trở về. Ngay lúc đó trong đầu tôi chợt hiện ra đáp án:
đó là cái MÙI CƠ HỘI.
Con chó chạy ra đón tôi. Tôi ôm lấy nó vào lòng, chợt thấy
lòng rung chuyển vì một xúc động kỳ lạ: con vật nhỏ bé này sao mà cao quý đến
thế! Nó là hiện thân của chân thật, của lòng dũng cảm và nhân hậu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét