Chuyện đời, thì còn dài lắm. Biết thế nào mà nói hay nói dở
một cách quyết đoán chỉ bằng vào cảm tính và mong muốn chủ quan. Thế giới đang
biến đổi quá nhanh vượt khỏi mọi tính toán của những cái đầu thông minh nhất,
khiến cho một phương thức vừa tạo nên thành công hôm nay thì cũng bằng chính nó
có thể sẽ dẫn đến thất bại khi đem vận dụng cho một toan tính sắp tới.
Mà thật ra, chịu khó ngẫm lại thì do thấm nhuần triết lý
phương đông, các cụ ta xưa cũng từng đưa ra những lời răn liên quan xa gần đến
điều này còn thâm thúy hơn nhiều:
“Thế gian phú quí hoa gian lộ
Thế thượng công khanh hải thượng âu”
Tạm dịch: Giàu sang ở đời chớp nhoáng như giọt sương trong
hoa
Quyền lực ở đời mong manh như bọt nước đầu ghềnh
Không chỉ “quyền lực”! Mà sự tồn vong của một chế độ (triều
đại) nối tiếp nhau cũng chỉ như hạt sương móc trên đầu ngọn cỏ [thịnh suy như lộ
thảo đầu phô]!
Cho nên mọi đấu đá tranh giành quyền lực, quyết triệt hạ bằng
được đối thủ chính trị bất chấp thế nước như trứng treo đầu đẵng, kẻ thù xâm lược
đang diệu võ giương oai ngay sát nách vẫn dồn hết tâm lực cho những toan tính của
kẻ tiểu nhân đắc chí, đến nỗi bất chấp cả luật pháp quốc tế, ngang nhiên chà đạp
lên thể diện quốc gia, thì e rồi cũng sẽ nhanh chóng kết thúc thôi.
Có lẽ vì vậy mà các cụ ta dạy “Nhậm vận thịnh suy vô bố úy”
[Ngẫm và hiểu cái lý của thịnh suy, lòng không sợ hãi. Cũng có thể hiều: khi đã
đạt đến bậc “nhậm vận” thì thịnh hay suy đều chẳng có gì đáng để quá bận tâm] *
Nhắc lại lời răn dạy của ông cha để làm sao cho trí óc có được
sự an nhiên, tự tại mà nhìn vào thế sự! Và cũng bằng sự an nhiên tự tại đó mà
không quá câu nệ trong các giải pháp để rồi quá bận tâm đến những đoán định
đúng sai, hơn thua, thành tâm khuyên răn hay buông lời “dạy bảo” cần phải thế
này, cần phải thế khác. Vì ngẫm cho kỹ, thì thật ra những phán, bảo răn dạy đó
chẳng có ý nghĩa bao nhiêu với việc dồn tâm huyết thúc đẩy sự phát triển.
Vả chăng, đa dạng hoa cấu trúc là tiền đề của phát triển.
Tôn trọng tính đa nguyên cũng là tôn trọng sự khác biệt, nhiều ý kiến khác
nhau, trái nhau cũng là sự biểu hiện sinh động tính đa dạng của cuộc sống.
Đương nhiên, nếu có được một xu hướng mang tính đại đồng tiểu dị thì càng tốt.
Vì tìm được một mẫu số chung thì dễ tập trung được nguồn lực hướng tới mục
tiêu.
Chính vì vậy tôi bình thản đón nhận mọi sự phê phán thẩm
bình chê khen về quyết định đưa ra lời tuyên bố dứt bỏ mọi liên hệ với cái đảng
do Nguyễn Phú Trọng thao túng để tiếp tục chiến đấu với tư cách một đảng viên Đảng
Lao Động Việt Nam như ngày tuyên thệ đứng vào hàng ngũ Đảng của Hồ Chí Minh.
Tôi đã và sẽ chiến đấu trong tư thế, và chỉ bằng tư thế đó của một đảng viên của
Đảng do Hồ Chí Minh sáng lập và lãnh đạo suốt mấy chục năm qua. Khi đưa ra lời
tuyên bố ấy, lương tâm tôi thanh thản.
Giọt nước tràn ly từ cái quyết định xuẩn ngốc một cách tội
nghiệp và rất ấu trĩ nọ chỉ là một ngẫu nhiên ngớ ngẩn mà xem ra lại chính là một
nhân tố thúc đẩy đưa tới một tình thế đã chín muồi nhằm biểu đạt tính nhất quán
trong nhận thức và hành động của tôi. Lẽ dĩ nhiên, chẳng cái ngẫu nhiên nào lại
không hàm chứa trong nó cái tất yếu, và cái đó cũng chính là nỗi đau thế cuộc! Ở
đây là nỗi nhục của thân phận chư hầu mà những kẻ quyết bám giữ cái ghế quyền lực
đã giành được bằng mọi giá đã buộc phải làm. Trong nỗi đau đó, tôi đón nhận mọi
ý kiến khác với quan điểm và nhận thức của tôi như những gì tôi đã dự liệu. An
nhiên tự tại không hề mâu thuẫn với nghiêm túc và cẩn trọng.
Tôi nhớ đến một lời ca giàu chất triết lý của Trịnh Công
Sơn: “Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng”. ** Nhưng xét đến cùng, rồi sự “độ
lượng” ấy sẽ được thực hiện bằng sự sòng phẳng của cuộc đời. Sự sòng phẳng của
cuộc đời cũng chính là sự sòng phẳng của lịch sử. Mà lịch sử chính là con người
nhân với thời gian. Những cái rễ của tư tưởng con người đều cắm sâu vào một quá
khứ, tức là vào lịch sử. Khi chúng đơm hoa, thời gian đã chuẩn bị cho mùa nở rộ!
Những ai muốn phủ định lịch sử đã không hiểu được rằng mình đang phủ định chính
mình.
Vào tuổi 15, tôi khoác ba lô vươt Trường Sơn, trèo đèo lội
suối xuyên rừng trong sáu tháng trời để lên Việt Bắc theo khát vọng tự do, ngôi
nhà tuổi thơ đã bị địch chiếm cùng với một cụm nhà khác biến thành bốt đồn Tây
với bịt bùng hàng rào lông nhím tua tủa chọc lên trời. Chúng tôi đi nương theo
dấu chân của anh tôi trong đoàn đại biểu Bình Trị Thiên ra khu IV dự Đại hội Đảng.
Chính con đường này mười năm sau, những chàng trai miền Bắc khoác ba lô đi ngược
trở lại để cùng bà con miền Nam phá bốt diệt đồn Tây xưa với bịt bùng hàng rào
kẽm gai Mỹ.
Ra đi là để trở về. Đúng một phần tư thế kỷ tôi trở về đứng
bên mảnh đất ngôi nhà tuổi thơ nay chỉ còn lại nền nhà cỏ mục um tùm! Những giọt
nước mắt của mẹ tôi lăn trên gò má của người khi thẫn thờ bên kỷ niệm xưa đã
như những giọt chì nóng bỏng đốt cháy trái tim tôi. Anh tôi đã hy sinh, cũng
như bao đồng chí đồng đội của anh mà tôi từng nhận được sự dìu dắt khi làm nhiệm
vụ, nay cỏ cũng đã phủ kín những nấm mộ của họ. Máu của những người tôi nhớ được
tên và của bao người tôi chưa hề gặp đã thấm đẫm trên những nẻo đường đất nước
tôi đã đi và đang đi.
Vọt từ suối ra đều là nước, chảy từ huyết quản ra đều là
máu. Mà máu người đâu có thể trở thành nước lã một cách phũ phàng bằng những
trào lưu thời thượng trăm dâu đổ đầu tằm, do phẫn nộ, căm ghét lũ người vong ân
bội nghĩa, bất tài vô tướng chỉ chăm chăm cái ghế quyền lực đã đẩy đất nước đi
vào ngõ cụt khiến người ta muốn phủ định sạch trơn. Mỗi lời mỗi chữ tôi viết
trong cuộc đấu tranh hôm nay tuyệt đối không thể bằng nước lã mà phải thấm đẫm
nước mắt của mẹ tôi, máu của anh tôi cùng với triệu triệu người đã đổ ra cho Tổ
quốc với mấy ngàn năm lịch sử vẻ vang. Tôi viết trong niềm khát khao “những gì
ta yêu phải cứu thoát ra/ tự mình ta tự mình ta”!
Vì vậy, tôi trân trọng tính trung thực khách quan của lịch sử,
và đó là nguồn suối mát thanh lọc tâm hồn tôi, một người thuộc lớp những người
ngoài tuổi 80 đang thực hiện sứ mệnh lót đường cho thế hệ mới đang xuất hiện, Họ
sẽ vứt bỏ tất cả những điều mà theo quan niệm hiện nay họ phải
làm: họ sẽ tự biết cần phải làm như thế nào như tôi đã viết trong
tuyên bố ngày 2.9 vừa rồi.Thế rồi thật vui về câu chuyện hai người bạn vừa đến
thăm tôi chiều hôm qua kể về mấy bạn trẻ nọ đã thẩm bình về thời cuộc và nhận
xét về những quan điểm của tôi.
Tôi xúc động nghĩ về họ và hiểu rằng mình đã tìm thấy điều
mình ao ước. Tôi nhờ chị bạn gửi đến họ niềm xúc động ấy bằng một truyền thuyết
giàu sức biểu cảm như sau:
Có con chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng hót hay nhất
thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới
thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào
chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa
lịm dần đi. Và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và hoạ mi phải ghen tị.
Bài ca duy nhất, có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được.
Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính Thượng đế trên thiên đình cũng mỉm
cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả
giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại”.
Ngày 10.9.2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét