Hai ngày qua, dư luận phản ứng
khá mạnh mẽ với thông tin cán bộ TQH – phó phòng một đơn vị của Cục An toàn và
bức xạ hạt nhân (Bộ KH&CN) – đã “gặp sự cố” trong một vụ nghi vấn trộm cắp
tại Nhật Bản. Đa số các ý kiến trên mạng đều không chấp nhận hành vi này của
ông TQH, nếu nó thật đã xảy ra. Thậm chí, rất nhiều người còn cảm thấy ông TQH
đã làm mất thể diện quốc gia.
Nhưng cái “tội” của cán bộ TQH
nào đó đang bị cáo buộc có vẻ không phải là điều gì to tát cho lắm, nếu mang ra
so sánh với một “sự cố” ngoại giao khác lớn gấp mấy trăm lần mà cả chính phủ Việt
Nam đang vướng phải.
Vụ việc đó đã khiến Cộng hòa Liên
bang Đức thẳng tay “đuổi” – không phải chỉ một, mà là hai – nhân viên trong ngoại
giao đoàn của chúng ta về nước trong vòng một tháng rưỡi: “sự cố” Trịnh Xuân
Thanh.
Trong vụ việc Trịnh Xuân Thanh, Bộ
Ngoại giao CHLB Đức từ tháng 8/2017 đến nay, liên tục cáo buộc Đại Sứ quán và nhân
viên an ninh Việt Nam tham gia vào một vụ bắt cóc ở Đức.
Cáo buộc của vụ bắt cóc có tổ chức
này đã khiến cho mối bang giao hai nước hóa đông, khi CHLB tạm đình chỉ quan hệ
chiến lược với Việt Nam vào cuối tháng 9/2017. Kế đến, hàng loạt Đại Sứ quán của
các nước thành viên Liên minh Châu Âu – EU – như, Pháp, Thụy Điển, Hà Lan đồng
lên tiếng ủng hộ Đức trong vụ việc.
Nhưng hình như, có ít nhất là một
nửa dân chúng Việt Nam không xem điều đó là một hành vi làm mất thể diện quốc
gia gì cả. Dư luận có vẻ là 50/50 trong vụ việc này, vì có người cho là chỉ cần
Trịnh Xuân Thanh – bằng một cách nào đó đã về đến Việt Nam đầu thú – là được.
Chắc chắn sẽ có ý kiến rằng, chỉ
có một mình phía Đức đưa ra cáo buộc thôi, chứ làm gì có bằng chứng là Đại Sứ
quán Việt Nam tham gia!
Đúng vậy, chỉ là cáo buộc của Đức.
Cũng như, chỉ có cáo buộc của cảnh sát Nhật Bản thôi, chứ có tòa nào kết án ông
cán bộ TQH đi ăn trộm đâu?
Vậy tại sao đối với ông TQH thì hầu
như là toàn bộ dư luận lại cảm thấy hành vi của ông này – một khi được xác minh
– sẽ làm mất mặt người Việt, nước Việt? Còn ngược lại, hết ý kiến này đến ý kiến
khác được đưa ra để bao biện cho nhân viên an ninh Đại Sứ quán Việt Nam ở
Berlin – ngay cả khi có bằng chứng là họ thật sự đã bắt cóc Trịnh Xuân Thanh?
Lâu nay, chúng ta vẫn luôn lên án
rất dữ dội hành vi trộm cắp của người Việt ở nước ngoài. Từ việc chia sẻ những
hình ảnh các bảng thông báo được dán ở siêu thị các nước bằng tiếng Việt, cảnh
cáo người ta đừng ăn cắp, cho đến việc dư luận luôn làm ầm ĩ những vụ bắt tại
trận như ông TQH.
Trong khi đó, tội bắt cóc trong
luật hình sự của nước nào cũng là một tội đại hình cao gấp mấy lần tội trộm cắp
– vì nó gây nguy hiểm đến thân thể của một con người, chứ không đơn giản là những
tội chỉ liên quan đến tài sản của người khác nữa.
Thế nhưng, trước những cáo buộc
ngày một mạnh mẽ từ phía CHLB Đức, thì không chỉ là chính phủ Việt Nam hoàn
toàn im lặng – mà cả dư luận Việt Nam cũng không thể có được một tiếng nói
chung về vụ việc này. Khoan nói đến việc lên án hành vi bắt cóc, ngay cả đòi hỏi
chính phủ Việt Nam phải có phản ứng ngoại giao với Đức cũng là hầu như không
có.
Phía Đức vốn đâu chỉ cáo buộc
suông, mà qua mỗi lần họp báo với truyền thông quốc tế, họ luôn đưa ra ngày một
nhiều bằng chứng về kế hoạch bắt cóc, ví dụ như thông tin của những người tham
gia, phương pháp tổ chức, v.v. Và đồng thời, biện pháp chế tài ngoại giao của
chính phủ Đức đối với Việt Nam cũng ngày càng tăng.
Vì sao chúng ta rất sẵn sàng đồng
loạt lên án một công dân, thậm chí là một cán bộ bị nghi trộm cắp – nhưng lại tỏ
vẻ im lặng trong đồng lõa với một nhà nước bị nghi tổ chức bắt cóc công dân
mình ở nước ngoài? Ít nhất, chúng ta cũng nên lên tiếng rằng, nếu cáo buộc của
chính phủ Đức là thật, thì hành vi của Đại Sứ quán Việt Nam ở Berlin cũng sẽ bị
lên án không kém gì với vụ việc ông TQH ở Nhật.
Tội ăn trộm đúng là không thể
dung tha được, và tội bắt cóc cũng vậy. Chưa kể đến, một cá nhân đi ăn trộm thì
thường cũng chẳng khiến cho chính phủ nước bạn lên tiếng đe dọa xóa bỏ tình hữu
nghị giữa hai nước, hay tạm đình chỉ các mối quan hệ chiến lược. Ngay cả tên họ
đầy đủ hay hình ảnh của người bị bắt cũng chẳng hề bị tung lên truyền thông.
Cá nhân ông TQH thì cũng chỉ phải
lẳng lặng gom đồ về nước mà thôi. Là cán bộ đi công tác, ông ấy hẳn đã nhập cảnh
bằng hộ chiếu ngoại giao (diplomatic passport), và cảnh sát Nhật đến cuối cùng
thì cũng phải thả ông ta. Đó là quy tắc của luật ngoại giao quốc tế theo Công ước
Vienna về Quan hệ Ngoại giao 1961.
Bộ Ngoại giao Nhật Bản chắc chẳng
cần tổ chức họp báo và tuyên bố gì về vụ việc này, và chắc là cũng sẽ không thẳng
thừng “mắng” Đại Sứ quán nước ta câu nào trước phóng viên quốc tế. Hậu quả cho
mối quan hệ giữa hai nước vì vụ việc này là hầu như không có. Chỉ là có thể,
dân chúng Việt Nam lại thêm một lần cảm thấy bị “mất thể diện” vì vụ cáo buộc
trộm cắp của quan chức ở nước ngoài như thế này.
Trong khi đó, non nửa hai tháng
qua, các bản tuyên bố báo chí của Bộ Ngoại giao Đức từ tháng 8/2017 đến nay,
ngày càng nặng nề hơn. Khi hết lần này đến lần khác, họ chỉ đích danh Đại Sứ
quán Việt đã tham gia, tổ chức bắt cóc. Vậy mà có người trong chúng ta vẫn cảm
thấy điều này chả có gì phải “mất thể diện” cả?
Nhưng “mất thể diện” hay không
thì hậu quả của vụ việc Trịnh Xuân Thanh vốn nghiêm trọng hơn “sự cố” của ông
TQH rất nhiều. Việc Đại Sứ quán – là cơ quan đại diện cho nhà nước Việt Nam – bị
cáo buộc tham gia bắt cóc có tổ chức ở một nước đặt rất nặng chuẩn mực luật
pháp của nhà nước pháp quyền (rule of law) như CHLB Đức, thì ảnh hưởng của nó sẽ
lan đến toàn bộ quốc gia.
Việt Nam, sau khi thất bại trong
việc tham gia Hiệp định thương mại TPP với Hoa Kỳ, thì hiện nay rất cần thương
thảo cho xong Hiệp định Thương mại Tự do Việt Nam-EU (EVFTA) với Liên minh Châu
Âu. Nếu như chúng ta không thể khiến các nước trong khối EU tin rằng, nhà nước
Việt Nam là một thể chế tôn trọng luật pháp – đặc biệt là luật pháp quốc tế và
luật của nước khác – thì làm sao họ có thể ký kết bất kỳ hiệp nghị gì với chúng
ta được?
Ở đây, CHLB Đức không chỉ là một
nước thành viên EU – mà họ chính là nước lãnh đạo khối này. Hãy xem cách mà các
Đại Sứ quán khối EU đồng loạt đứng về phía Đức trong vụ việc Trịnh Xuân Thanh
là đủ để thấy rất rõ vị trí “đại ca” của CHLB Đức.
Chúng ta lên án, cảm thấy bị mất
mặt, hoặc thậm chí là một chút mặc cảm “nhục quốc thể” khi hành vi trộm cắp của
người Việt bị bêu riếu ở nước ngoài. Nhưng tôi tin là mỗi người chúng ta đều có
thể dễ dàng chứng minh khi du lịch sang nước khác, hay khi giao tiếp với bạn bè
quốc tế, rằng chúng ta không phải ai cũng thế. Chúng ta sẽ dễ dàng chứng minh
cá nhân mình là một người tử tế, biết tôn trọng luật pháp ở bất kỳ nơi đâu.
Thế nhưng, khi toàn bộ ban bệ nhà
nước Việt Nam đang bị cáo buộc là “hành xử như điệp viên thời Chiến tranh Lạnh”,
vì đã tổ chức bắt cóc người ban ngày ban mặt ở giữa thủ đô nước Đức, thì lại
khác. Không một cá nhân nào trong chúng ta có thể bao biện hay giải thích nổi
cho những hành vi đó của chính phủ. Không một ai trong chúng ta sẽ có đủ bản
lĩnh để giải thích với quốc tế rằng, Việt Nam là một đất nước tôn trọng pháp quyền
và luật quốc tế cả.
Cái mà chúng ta có thể làm, nếu
muốn giữ thể diện quốc gia trong những vụ việc liên quan đến các hành vi vi phạm
pháp luật ở nước ngoài của công dân Việt Nam, là đừng chỉ dừng lại ở việc phê
phán hay lên án một cán bộ TQH nào đó bị nghi ngờ trộm cắp. Muốn lên án, thì
hãy chứng tỏ rằng chúng ta sẵn sàng lên án cách hành xử trái ngược với nguyên tắc
nhà nước pháp quyền của chính phủ nước mình, một khi có đầy đủ thông tin.
Mà muốn có đầy đủ thông tin, thì
chính chúng ta trước hết phải yêu cầu chính phủ Việt Nam phúc đáp thật rõ ràng
vụ việc Trịnh Xuân Thanh bằng công hàm đến CHLB Đức, chứ đừng dễ dàng chấp nhận
một bản tin cắt ghép từ truyền thông nhà nước làm kết luận cho vụ việc.
Hãy đòi hỏi phiên tòa xét xử Trịnh
Xuân Thanh được diễn ra theo chuẩn mực tố tụng của thế giới, với các luật sư biện
hộ – kể cả luật sư người nước ngoài – truyền thông độc lập, và các giám sát
viên quốc tế tham gia.
Đừng chỉ lên án một cá nhân vi phạm
luật pháp ở đâu đó, mà hãy cùng đấu tranh đòi hỏi một thể chế thật sự biết thượng
tôn luật pháp ngay tại Việt Nam.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét