Đọc tờ đơn của bác sĩ Hoàng Công
Truyện, công tác tại Trung tâm Y tế huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế gửi để
xin lỗi Bộ trưởng Bộ Y tế sau khi đã bị phạt 5 triệu đồng vì "dám"
phê phán Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến, người ta thấy nhiều điều.
Trên hết, người ta thấy xót xa
cho số phận trí thức dưới chế độ Cộng sản.
Bộ trưởng Bộ Y tế có đáng bị phê
phán không?

Hẳn nhiên là điều này không cần
bàn cãi, chỉ cần "lượn" một vòng trên mạng Facebook thì đủ rõ. Không
có lời lẽ nào biện hộ cho một Bộ trưởng Y tế mà dưới sự quản lý của bà ta,
không biết bao nhiêu sự việc nghiêm trọng, ảnh hưởng liên quan đến tính mạng
con người, coi mạng sống người dân như cỏ rác và như một sự đùa bỡn.
Những cái chết "đúng quy
trình" của người dân, những cảnh bệnh nhân chui dưới gầm giường ra chào
khi Bộ trưởng đến thăm, bệnh nhân nằm ghép, sự thiếu y đức của bác sĩ, Bộ trưởng
dung túng cho người nhà buôn thuốc giả bán cho bệnh nhân ung thư... Và tất cả,
trên hết là sự vô cảm, trơ lỳ của Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến.
Có lẽ thành tích lớn nhất của
ngành Y tế dưới thời Nguyễn Thị Kim Tiến có được, đó là tăng viện phí và đội
giá thuốc chữa bệnh. Bởi theo bà ta, thì tăng viện phí thì người dân có lợi(!)
Cũng có lẽ, với quan niệm đó, bà
ta cũng cho rằng đưa thuốc giả vào bán cho người bệnh ung thư cũng là có lợi
cho người dân? Bởi đã ung thư thì trước sau gì chẳng chết, thuốc giả đưa họ đến
với cái chết sớm hơn dự định. Do vậy bà ta đã bố trí em chồng vào làm Phó giám
đốc tại Công ty buôn thuốc giả này?
Đã vậy, với tư cách một Bộ trưởng
bà ta lại chối bay chối biến "không có người thân" làm ở công ty buôn
thuốc giả. Nhưng khi bị móc ra em chồng làm Phó Giám đốc ở đó, bà ta không dám
hé răng. Rồi một thứ trưởng đứng ra lý luận cùn rằng: "Bộ trưởng không
nói, chứ không phải nói không có". Đến lạ cho chữ nghĩa của đám cán bộ
công quyền ở cấp cao.
Trước những hiện tượng nát bét của
ngành y tế như vậy, bao cuộc kêu gọi, lấy ý kiến và kiến nghị trên mạng xã hội
kêu gọi bà ta từ chức như để giữ lấy một sự liêm sỉ cuối cùng.
Nhưng không, bà ta vẫn cứ lỳ lợm
ôm cái chân ghế Bộ trưởng, chỉ để "sửa chữa những vấn đề của ngành Y tế"
bằng những vụ việc lớn hơn, động trời hơn.
Phê phán
Cần hiểu một điều rằng: Nói xấu
khác với nói thật.
Về chuyện này, tôi nhớ lại câu
chuyện với một viên Thượng tá An ninh thuộc CSĐT Tp Hà Nội. Trong một lần
"làm việc" về bài viết của tôi, anh ta nói:
- Những bài viết này của anh, là
nói xấu đảng và nhà nước, anh đánh giá xấu về chế độ Xã hội chủ nghĩa...
Tôi tranh luận lại:
- Khi nói thật có bằng chứng, dẫn
chứng hẳn hoi, không sai sự thật thì điều
đó phải được hiểu là nói thật. Nói xấu chỉ là việc bịa đặt cho xấu hơn sự thật.
Chẳng hạn, anh có hai cái tai và hai con mắt, nhưng tôi nói rằng anh có đến 2 lỗ
tai và chỉ có 1 con mắt. Thì đó là nói xấu và có lỗi.
Ở đây, tất cả những bài viết của
tôi với các chi tiết, đều là sự thật, có bằng chứng rõ ràng thì không thể là
nói xấu. Chỉ có điều là sự thật của đảng và nhà nước là xấu xa, nên nói thật
thì người ta hiểu ra rằng đảng và nhà nước rất xấu mà thôi. Cái đó không phải lỗi
ở tôi.
Còn đánh giá thì khác, đó là quyền
mỗi cá nhân. Tôi nghĩ rằng anh không đẹp trai bằng tôi, tôi có quyền nói rằng
anh xấu trai. Tôi làm việc với anh, tôi nóng tính hơn thì tôi cho là anh hiền
lành, còn tôi hiền lành hơn anh, nên tôi cho rằng anh nóng tính. Đó là chuyện
bình thường chẳng có cái gì định lượng được và chẳng có lỗi gì, chẳng có luật
pháp nào quy định không được đánh giá vấn đề theo cách của mình.
Từ đó, anh ta ít dùng cái cụm từ
"nói xấu đảng và nhà nước" với tôi trong các buổi "làm việc".
Về những quy định và chủ trương của
người cộng sản trên sách vở, trước đây, việc "phê bình và tự phê
bình" là điều họ luôn nhắc đến như một biện pháp nhằm giữ dây cương xã hội
thay thế cho luật pháp. Hỡi ôi, điều đó không đủ để ghìm các con ngựa bất kham
trong các cán bộ cộng sản được nuôi dưỡng và kích thích bằng lý thuyết "Vật
chất quyết định ý thức" và sự khao khát thỏa mãn các nhu cầu bản năng của
cái dạ dày và quả cật.
Có lẽ hành động của ngành Y tế Thừa
thiên - Huế vừa qua kỷ luật ông Hoàng Công Truyện cũng là hành động phỉ nhổ
công khai vào cái gọi là "Phong trào Học tập và làm Tư tưởng đạo đức
HCM" mà không biết bao tiền của, công sức đổ vào đó để đánh bóng cho đảng
và HCM thời gian qua.
Người ta còn nhớ, chính Hồ Chí
Minh đã nói rằng: “Nhân dân có quyền đôn đốc và phê bình Chính phủ. Nếu Chính
phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ.Từ Chủ tịch nước đến giao thông
viên cũng vậy, nếu không làm được việc cho dân, thì dân không cần đến nữa” (Hồ
Chí Minh toàn tập, tập 4, trang 283).
Bởi điều này khẳng định rằng: Hoặc
cái gọi là "Học tập, làm theo" chỉ là một trò nhố nhăng nhằm tiêu tiền
của dân. Hoặc là chứng minh một điều "Cộng sản chỉ có nói, còn làm thì ngược
lại". Ở đây, hoặc là đám "học trò xuất sắc" của ông đã đi ngược
lại lời ông dặn, chẳng coi ông ra cái gì, hoặc chính ông đã đặt nền móng cho sự
dối trá của xã hội Việt Nam thời nay, ngay từ những ngày đầu ông cướp được
chính quyền và đám học trò này đang phát huy.
Trí thức XHCN!
Theo định nghĩa của wikipedia
thì: "Trí thức là người có kiến thức sâu xa về một hay nhiều lĩnh vực hơn
sự hiểu biết của mặt bằng chung của xã hội vào từng thời kỳ" và "Nhà
trí thức nghiên cứu, phân tích, và chỉ trích trong các cuộc tranh luận cũng như
các hoạt động công cộng, để gây ảnh hưởng đến sự phát triển của xã hội. Điều
này có thể đưa tới những xung đột với các chính trị gia, cũng như những người cầm
quyền."
Sau 1945 quyền lực nằm trong tay
chính quyền cộng sản, trí thức được coi là một trong những giai cấp nguy hiểm
cho chế độ, cần được loại bỏ. Nhiều tài liệu và nhân chứng đã kể lại rằng, đã
có thời kỳ các trí thức người Việt ở nước ngoài được kêu gọi về Việt Nam để
"xây dựng đất nước". Khá nhiều người đã nghe những lời lẽ thống thiết
đó và đã trở về đất nước, để rồi ngậm ngùi cay đắng về thân phận mình trong chế
độ Cộng sản lấy "giai cấp công nhân" làm giai cấp tiên phong nhất,
tuyệt vời nhất, tốt đẹp nhất. Chỉ đơn giản là vì chỉ có giai cấp vô sản, giai cấp
công nhân mới đi theo con đường bạo lực và bảo vệ đảng đến cùng trong một cuộc
"cách mạng" mà ở đó họ được hứa hẹn: "Không có gì để mất mà được
thì được tất cả, nếu có chỉ có mất xiềng gông và nô lệ".
Vì thế nên đã có thời kỳ, ở Việt
Nam truyền tụng một phương châm hành động của người Cộng sản là: "Trí,
phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ" nhằm tiến hành triệt để cuộc cách
mạng vô sản theo đường lối của Quốc tế Cộng sản.
Theo định nghĩa của Mao Trạch
Đông - "người bạn thân thiết và là người anh cả của cách mạng Việt
Nam" - thì "Trí thức chỉ là cục cứt". Do vậy, hệ thống trí thức
Việt Nam là một thành phần không được hoan nghênh hay nói rõ hơn là tầng lớp bị
trị.
Thế nhưng, trong xã hội không thể
thiếu các thành phần cho đủ mâm, đủ món để trang trí cho cái bánh dân chủ, vì vậy
sinh ra cái gọi là "Trí thức XHCN". Điều này được đảng tung hô và đa
số người dân ngộ nhận vì bị lợi dụng việc trọng người học hành là truyền thống
dân tộc xưa nay.
Và như một sự quy định mặc nhiên,
trong xã hội thời đó, những người được học hành qua bậc đại học với số thời
gian học chủ nghĩa vô thần Mác - Lenin còn nhiều hơn chuyên môn, nghiễm nhiên
được hoặc tự xếp mình vào hàng ngũ "trí thức XHCN".
Nhưng cái gọi là Trí thức XHCN chỉ
là sự tô vẽ, nhào nặn ra một đám nhằm để trang trí, phụ họa cho chế độ. Chính
vì vậy, người ta đã chứng kiến những sản phẩm của đám trí thức đó nhiều khi cười
ra nước mắt. Bởi qua hàng chục năm, với hàng vạn tiến sĩ, giáo sư sản sinh
trong những lò ấp nhanh hơn cả trứng vịt mùa gặt vẫn chưa đủ nhu cầu trang trí
cho bản thân và chế độ. Nhưng sản phẩm của họ qua cuộc Cách mạng về Khoa học Kỹ
thuật với thành quả là đến nay, Việt Nam chưa thể làm nổi cái đinh vít đủ tiêu
chuẩn, bao nhiêu sáng tạo, máy móc dân dụng đều dành cho nông dân chế tạo.
Tuy nhiên, không phải toàn bộ
trong số đó tất cả mọi con người có nhận thức và học hành đều là đám hèn hạ. Bởi
trong ngoài đám cừu dưới sự lãnh đạo của đảng, vẫn có những con người hiên
ngang, khí phách dám sống với lẽ sống của riêng mình, của sự thôi thúc lương
tâm và lẽ phải. Chính vì vậy, không thiếu những vụ án mà nạn nhân của nó là các
trí thức còn sống với bản lĩnh và lương tâm mình. Họ được gán cho đủ thứ tội lỗi
mà nhiều khi chẳng ai tin được. Những người này, chúng ta chưa bàn đến ở đây mà
để dịp khác.
Trở lại cái gọi là "Trí thức
XHCN" được đảng lãnh đạo tuyệt đối kia, với chủ nghĩa lý lịch và bằng cấp...
dần dần bằng mọi cách từ bằng giả, học giả cho đến gian lận để nhằm chiếm những
chiếc ghế béo bở bằng mọi thủ đoạn, dần dần lộ rõ những sự bi hài của nó.
Thấy gì qua một lá đơn

Lá đơn của bác sĩ Hoàng Công Truyện,
công tác tại Trung tâm Y tế huyện Phong Điền đã được viết bằng những lời lẽ hết
sức hèn hạ, nại ra đủ mọi lý do mà người bình thường cũng thấy đỏ mặt xấu hổ chứ
chưa nói đến nhân cách một bác sĩ.
Ở đó, ông ta nại ra rằng mình lần
đầu tiên mắc khuyết điểm, rằng mình không thông thạo về công nghệ thông tin, mạng
xã hội nên không lường trước được hậu quả, rằng mình say rượu viết linh tinh và
còn phải nuôi mẹ già và là con liệt sĩ, rằng đã thành khẩn...
Nhất là xin được "giơ cao,
đánh khẽ" - nghĩa là anh ta chấp nhận làm con cho cho mụ Bộ trưởng đánh phạt.
Đọc lá đơn của sĩ Hoàng Công Truyện,
sau khi bị phạt 5 triệu đồng vì dám lên mạng xã hội phê phán và nêu ý kiến là Bộ
Trưởng nên từ chức vì quản lý kém, ta thấy nhiều điều.
Ta thấy rằng, ở cái cơ chế quái gở
này việc phê phán là điều cấm kỵ, nhất là phê phán đám đầy tớ của dân. Vì thế,
cái mà Hồ Chí Minh nói rằng: “Nhân dân có quyền đôn đốc và phê bình Chính phủ"
chỉ là sự lừa đảo khi người cộng sản chưa nắm vững chính quyền với súng đạn và
nhà tù trong tay.
Ta thấy rằng, cái gọi là dân chủ,
tự do... chỉ là món bánh vẽ ngày càng bị chà đạp trắng trợn và bất chấp mọi sự
phản ứng của dư luận.
Ta thấy rằng không chỉ đó là sự
hèn hạ của một cá nhân, mà đó là sự hèn hạ của cả một hệ thống từ trên xuống dưới,
bắt đầu từ Tỉnh Thừa thiên - Huế, đến các sở Y tế, Sở Thông tin truyền thông và
các cơ quan liên quan - một nhà nước thu nhỏ. Họ đã bất chấp lẽ phải, sự thật
và luật pháp, chỉ vì để xu nịnh và làm vừa lòng một mụ đàn bà tai tiếng đang ngồi
ghế Bộ trưởng.
Ta thấy rằng ở đó, cả một bộ máy
đều toàn là những "trí thức XHCN" mà hèn hạ đến mức độ khiếp nhược, đến
cùng quẫn trong sợ hãi mà kỷ luật, phạt một người dám mở miệng nhưng không hề
vi phạm bất cứ điều gì với luật pháp.
Ta thấy rằng, điều đau đớn nhất
là một bầy bác sĩ quay lại cắn đồng nghiệp mình chỉ để xu nịnh mà không biết
mình đang vi phạm luật pháp. Với đồng nghiệp còn vậy thì với con bệnh và người
dân, họ sẽ để y đức vào đâu? Ở đây, họ không chỉ "hèn với giặc, ác với
dân" như câu ngạn ngữ mới mà người dân Việt Nam đang dành cho Đảng Cộng sản,
mà họ còn hèn với chính đồng nghiệp, cấp trên và người dân của mình.
Cũng qua sự việc này, ta thấy xót
xa cho thận phận "trí thức xã hội chủ nghĩa" biết bao, khi họ không hề
có một chút nào tính khảng khái, bất khuất và can trường của những kẻ sĩ xưa
nay.
Vậy thì đất nước, dân tộc chờ
trông được điều gì ở họ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét