
Những người dân vô tội đã bị đánh đập dã man. Ảnh: FB
*14.2.2017: ngày “Valentine đẫm máu”
* 5.3.2017: Ngày kêu gọi cả nước biểu tình bảo vệ môi trường
và bảo vệ chủ quyền đất nước.
*Nối tiếp nước đỏ và dối trá - dân lại xuống đường:
Những dải nước màu đỏ ác nghiệt, hệt như lần trước Formosa xả
thải đã gây ra vụ cá chết hàng loạt dọc theo vùng biển miền Trung lại xuất hiện
trong những ngày gần đây. Và cũng dối trá một cách tàn nhẫn như lần trước, nhiều
cơ quan chức năng có trách nhiệm đã nói rằng đó là “trứng ruốc”, “tảo đỏ” hoặc
“thủy triều đỏ”!
Ai cũng hiểu nguyên nhân vì sao họ lại cứ một mực làm vậy dù
họ thừa biết rằng không lừa gạt được ai. Họ lại còn tàn độc tới mức thường
xuyên ngăn cản, cướp đoạt tài sản, đánh đập đổ máu, bôi nhọ những người dân đi
nộp đơn khiếu kiện. Những người dân ấy là nạn nhân hết lần này đến lần khác do
sự hạ độc của Formosa cấu kết với bộ máy cầm quyền VN để vơ vét tiền bạc, sang
nhượng chủ quyền lãnh thổ, đẩy ngư dân miền Trung vào cảnh khốn cùng hết lần
này đến lần khác!
Không lẽ nằm chờ chết! Người VN vốn có sức chịu khổ phi thường
và luôn tuân thủ chính quyền. Nhưng sự tàn nhẫn của chính quyền đã đẩy họ đến
đường cùng, phải lựa chọn: đi nộp đơn khiếu kiện để giành lấy một chút hy vọng
sống cho mình và đồng bào VN hay là chết. Và họ đã lên đường, hiền hòa, trật tự,
tay không tấc sắc, chỉ có lá đơn đẫm nước mắt trong tay mỗi người. Đa phần
trong số họ là người già, phụ nữ. Khi bị nhực mạ, chửi bới, họ dằn cơn phẫn nộ
của mình xuống, cúi mặt ngậm nước mắt trong giọng kinh cầu.
Vì sao những nạn nhân ở Nghệ An mà phải khổ sở đi cả trăm
cây số vào tận Kỳ Anh? Ngoài việc tự đi nộp đơn tại Tòa án là nguyện vọng của
những nạn nhân, họ đã tuân thủ luật pháp VN, trước hết là quy định trong Hiến
pháp, rồi các Luật khác như: Luật Tố cáo ban hành ngày 11/11/2011, cụ thể là ở
khoản 2 và điều 12; điều 15 của Bộ luật Tố tụng Dân sự ban hành năm 2015; điều
20, 21 của Luật Tổ chức chính quyền địa phương cũng ban hành năm 2015…
Chính vì sự dối trá và ngăn cản những người dân tố cáo mà
Formosa hoặc nhiều công ty khác vẫn tiếp tục tồn tại và xả độc ra môi trường,
tiếp tục cuộc diệt chủng người VN. Không chỉ vùng biển, ngay cả nước hồ Tây –
Hà Nội cũng đã hoàn toàn nhiễm độc nhưng nguyên nhân vẫn bị bao che và bị chìm
vào quên lãng. Một đại chiến dịch hạ độc người VN bằng đường hóa thực phẩm, đường
thủy, đường kinh tế và văn hóa…đã bắt đầu từ lâu và đang tác quái ở mức độ mãnh
liệt bởi lòng tham của nhà cầm quyền VN.
Mỗi người VN cần đặt mình vào vị trí nạn nhân thì để cảm thông
nỗi khốn khổ của những ngư dân và những nạn nhân khác và lên tiếng, hành động để
ủng hộ họ.
Chủ nhật mồng 5.3.2017 là ngày kêu gọi cả nước biểu tình.
Hai thanh niên trẻ dũng cảm vô tội, chuyên ghi lại và công bố sự thật về những
tội ác đã bị công an Hà Nội bắt giam. Rồi sẽ còn những người vô tội khác sẽ tiếp
tục bị đàn áp chỉ vì lòng yêu nước và thông tin vì sự thật. Những người xuống
đường có thể bị đàn áp, bị khủng bố, đổ máu bởi nhà cầm quyền. Số người biểu tỉnh
có thế chủ yếu chỉ là các giáo dân ở các giáo xứ và một số trí thức nhân sĩ,
người bất đồng chính kiến. Nhưng không vì thế mà người VN chùn bước và sự hy
sinh quyền lợi riêng cho đất nước, cộng đồng của họ sẽ mãi được ghi tạc.
Không quên
“Valentine đẫm máu”:
Trước thềm những cuộc biểu tình vì quyền sống chính đáng,
chúng ta không thể không nhắc lại vụ chính quyền đã đàn áp những giáo dân Song
Ngọc.
Nhiệm vụ của người VN là không để những vụ đàn áp, những oan
khuất bị vào quên lãng. Cần nhắc đến mỗi ngày. Vì quên là có tội với những người
đã vì cộng đồng mà chịu thua thiệt, bị thương tổn, thậm chí là cái chết. Nhắc lại,
phân tishc và rút ra những bài học kinh nghiệm cũng là điều tốt cho nhà cầm quyền
để chặn họ hãm phanh trên con đường đi vào đồi bại tuyệ đối do độc tài quyền lực.
Kể từ 14.2.2017,
người VN truyền thông tin và có thêm khái niệm “Ngày Valentine đẫm máu”.
Đó là máu của linh
mục và giáo dân Song Ngọc- Nghệ An. Họ là những đồng bào thân yêu của người VN
đã đổ máu trên đường họ đi nộp đơn khiếu kiện để bảo vệ môi trường sống. Xót xa
thay, thay, máu họ đổ không phải vì chiến tranh, không phải vì kẻ thù, mà bởi sự
tàn bạo của chính những đại diện của chính quyền, ăn lương dân nuôi, nhưng thay
vì bảo vệ dân, lại đi vu cáo, bôi nhọ, khủng bố đồng bào mình.
14 tháng 2 là ngày lễ Tình yêu, là dịp đặc biệt con người ta
có thể bày tỏ, chứng mình không chỉ tình yêu giữa các cá nhân với nhau mà còn
là tình yêu đồng loại. Nhưng ngược lại, nhà cầm quyền VN lại biến đó thành một
ngày khủng bố.
Họ đã ngăn cản, đàn áp, khủng bố đẫm máu linh mục và giáo
dân giáo xứ Song Ngọc- Quỳnh Lưu Nghệ An chỉ vì dân muốn đi đến tòa án cấp huyện
ở Kỳ Anh- Hà Tĩnh nộp đơn khiếu kiện công ty Formosa đã gây thiệt hại hủy diệt
môi trường biển và tước đoạt nguồn sống của hàng triệu ngư dân và nhiều công
dân liên quan đến mọi ngành kinh tế từ biển.
Việc đàn áp này của nhà cầm quyền là có hệ thống, với mức độ
ngày càng tàn bạo. Sự đàn áp này xẩ ra khắp nơi trên cả nước nhưng đặc biệt là
với giáo dân và đồng bào miền Trung, nơi Formosa tác quái và hủy diệt môi trường.
Việc đàn áp này cũng tiếp nối những chuỗi dài hành động của
nhà cầm quyền ngăn chặn và khủng bố người dân đưa tin, bày tỏ chính kiến phản đối
những hành vi của TQ xâm phạm lãnh hải lãnh thổ VN. Ngay cả đến việc người dân
đến thắp hương tưởng niệm những liệt sĩ đã giữ nước, những người đã hy sinh tỏng
trận chiến chống quân TQ xâm lược ngày 17.2.1979 cũng bị liên tục bị phá rối,
hành hung và bắt bớ.
Chính việc này đã tố cáo bộ mặt thật của nhiều nhân vật
trong nhà cầm quyền đã bán rẻ lợi ích và chủ quyền VN cho ngoại bang. Họ thí mạng
người dân để bảo vệ quyền lợi của những tập đoàn xâm lược dù trên phương diện
quân sự, chính trị hay kinh tế.
Kế hiểm: dùng người
Việt đánh người Việt:
Trước hiện trạng xảy ra, người VN không khỏi bàng hoàng tự hỏi:
ta đang sống ở đâu đây? Phải chăng ta đang sống ở mảnh đất của kẻ thù, với thân
phận đau thương của những người phải tha hương, bị xua đuổi ra khỏi đất Việt. Sống
như những lưu vong khốn khổ, bị bịt miệng và phải phục vụ cho lợi ích của đám
quan tham TQ cấu kết với quan tham VN và phải chấp nhận bị tước đoạt quyền sống
mà không được phép mở miệng cất lên dù chỉ một tiếng kêu than?!
Kể cả về phương diện pháp luật VN và quốc tế, về tình và về
lý tối thiểu của con người thì không có bất cứ một lý do nào để nhà cầm quyền
VN từ chối hỗ trợ người dân khiếu kiện bảo vệ môi trường đất nước và phản đối
những kẻ gây hại cho dân, bất kể một sự việc lớn nhở nào, chưa kể là với một vụ
gây hại môi trường mang tính hủy diệt rộng lớn như Formosa.
Nếu thực sự còn có lương tâm và bổn phận của một con người,
bất kỳ một quan chức hoặc một thành viên nào trong bộ máy đảng, chính phủ, các
cơ quan đoàn thể, công an và lực lượng vũ trang cũng phải dùng mọi cách, tận tụy
đến cùng để đòi lại công bằng cho những nạn nhân bị thiệt hại tực tiếp và gián
tiếp, buộc Forrmosa phải bồi thường thỏa đáng và đóng cửa ngay nhà máy dối trá,
diệt chủng người Việt này.
Nhưng thật không ngờ, không những họ không làm bổn phận tối
thiểu ấy, mà họ lại luôn che giấu, dối lừa, bôi nhọ, vu cáo, bắt bớ. Ngày
14/2/2017, họ đã cho người đàn áp đẫm máu những giáo dân ôn hòa và linh mục
Nguyễn Đình Thục. Qua những video bằng chứng trên mạng Intermet cho thấy, những
giáo dân này chỉ đi một cách trật tự, lễ độ và tòa án cấp huyện – Kỳ Anh, để
đưa đơn kiên công ty Forrmosa của TQ mà thôi.
Pháp luật cần trừng
trị những kẻ đàn áp dân:
Theo quy định của pháp luật VN, điều 132 về tội “xâm phạm
quyền khiếu nại, tố cáo” của Bộ luật Hình sự và điều 496 của Bộ luật Tố tụng
Dân sự hiện hành, những người đàn áp nhân dân nói trên phải bị phạt cảnh cáo hoặc
phạt tù, trường hợp vi phạm nặng còn bị tù tới 5 năm và bị cấm đảm nhiệm chức vụ…Chưa
kể họ còn phải chịu tội khi đánh đập, khủng bố, tước đoạt các tài sản riêng của
công dân.
Những người nắm giữ cán cân công lý tại VN cần phải làm rõ
và thực hiện quy định của pháp luật.
Nhiều tổ chức và cá nhân có uy tín trên thế giới đã kịch liệt
lên án sự đàn áp của nhà cầm quyền VN.
Ngày 16.2.2017, nghị sĩ Chris Hayes đã mạnh mẽ lên án việc
nhà cầm quyền VN đã đàn áp dã man ngư dân giáo xứ Song Ngọc đi kiện Formosa.
Ông nói: cuộc tuần hành đó chỉ nhằm thực thi quyền pháp lý của người dân. Ông
nhấn mạnh rằng: “Nhà chức trách Việt Nam liên tục nhắm mục tiêu vào những người
tranh đấu cho công lý thay vì đáng lý ra họ phải truy tố những kẻ đã gây ra tác
hại lâu dài cho môi trường và cộng đồng địa phương”, và ông lo sợ rằng “những sự
việc này và việc bắt giữ tùy tiện là những chỉ dấu cho thấy chính quyền Việt
Nam đang trấn áp các quyền hợp pháp và sự tự do của người dân họ. (theo
CANBERRA, Úc Châu, CTM Media).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét