Sáng nay đọc báo thấy có "Lời
chia tay" của Đinh Ngọc Thu, chủ biên trang Ba Sàm. Lá thư này làm nhiều
người vui mừng, nhưng chắc chắn cũng làm nhiều người buồn.
Người vui mừng nhiều nhứt dĩ
nhiên phải là tập đoàn độc tài CSVN. Trong tay tập đoàn này có hàng ngàn tờ báo
(báo viết có, báo mạng có) và hàng trăm đài radio, truyền hình. Nếu tính thêm
"loa phường" thì con số này nhiều không kể hết. Họ độc quyền truyền
thông, mà thực ra là tuyên truyền với mục đích ngu dân. Hàng ngày, hàng giờ họ
ra rả nhồi nhét những tín điều bịp bợm vào đầu người dân.
Họ mừng vì “bất chiến tự nhiên
thành”. Tận dụng biết bao con người, biết bao phương tiện, vậy mà số độc giả của
họ không nhiều hơn trang Ba Sàm.
Từ nay tập đoàn độc tài đảng trị
có thể ngủ yên. Từ nay lớp trí thức độc lập "phản tỉnh", lớp đảng
viên "tự diễn biến, tự chuyển hóa", lớp người dân oan... sẽ không còn
một "diễn đàn tự do” để nói lên những ý kiến, những "bức xúc",
những thảm trạng của xã hội VN, hay những bê bối trong nội tình đảng CSVN...
Mở dấu ngoặc nói về tên "Ba
Sàm". Không biết cái tên "ba sàm" này đến từ đâu và tại sao người
sáng lập lại chọn nó. Không biết chủ trương lúc mới sáng lập của trang này ra
sao. Nhưng rõ ràng Ba Sàm bây giờ là một tờ báo tiên phong trong lãnh vực khai
dân trí và hô hào dân chủ tự do. Mà điều quan trọng hơn hết, Ba Sàm đã trở
thành một trụ cột truyền thông độc lập, là “sân chơi” của nhũng tay viết độc lập,
của những cá nhân muốn đất nước Việt Nam ngày càng tươi đẹp hơn.
Vui mừng kế đến là những trang
web độc lập, hay những trang báo “nổi tiếng” của nước ngoài, bị trang Ba Sàm
giành hết độc giả. Làm báo như lập gánh hát. Gánh hát đào kép hát mõi cổ mà
không có khách. Bây giờ Ba Sàm “vãn tuồng”, còn nỗi vui mừng nào hơn cho những
gánh hát bội ven sông này ?
Tôi thấy lâu lâu, trên BBC (hay
các cơ quan thông tin nước ngoài có chương trình tiếng Việt), thường hay phỏng
vấn, kiểu "đánh bóng gà nhà", chủ biên những "tờ báo hải ngoại".
Nhưng dầu quảng cáo cách mấy, những
trang báo này cũng không thu hút được độc giả. Hữu xạ tự nhiên hương. Không phải
được hà hơi, thổi phồng lên, là con ếch sẽ to bằng con bò.
Nhưng lời từ giã của Đinh Ngọc
Thu cũng làm nhiều người buồn.
Từ nay, những tay viết độc lập
(như tôi) sẽ "mồ côi", không còn đất dụng võ.
Thử xét lại tình trạng báo chí của
VN. Mỗi “tờ báo” là một “thế giới” riêng, có lãnh tụ, có thần dân, có quần thần
riêng biệt.
Ngay cả những tờ báo như VOA,
BBC, RFA, RFI… Những cơ quan truyền thông này hoạt động bằng tài chánh của nước
ngoài. Sự hiện hữu các cơ quan truyền thông này có lý do của nó. Tiêu chí “tự
do ngôn luận” vì vậy chỉ áp dụng một chiều.
Bài báo nào của “phe” tôi thì tôi
đăng. Dầu bài viết sai bét đi chăng nữa, nếu “có lợi” thì bài viết không chỉ được
đăng một lần mà còn đăng tới đăng lui, đăng đi đăng lại nhiều lần. Còn những
bài viết khác, tiếng nói khác, nếu tôi “không thích” thì tôi không đăng. Sự thật
vì vậy chỉ được nhìn từ một phía.
Biên tập viên Đinh Ngọc Thu viết
lời chia tay. Trang Ba Sàm đình bản. Ngoài chuyện vui buồn của các phía, còn lại
là sự mất mát cho độc giả. Đây mới là điều quan trọng nhứt.
Độc giả cũng “mồ côi”. Những
trang báo khác, tư nhân hay nhà nước, sẽ không thay thế được tinh thần “độc lập”
của Ba Sàm. Mà khi một dân tộc bị “định hướng”, thì điều xấu vượt lên trên điều
tốt.
Theo tôi, việc Đinh Ngọc Thu muốn
“chia tay”, là việc riêng cá nhân. Nhưng trang Ba Sàm đã trở thành một “tài sản
chung”, quyền lợi chung của độc giả người Việt. Gầy dựng từ “tay trắng” để trở
thành một “tài sản” lớn lao như vậy phải nhìn nhận Đinh Ngọc Thu là người “có
bãn lãnh” ít ai bì kịp.
Đinh Ngọc Thu muốn “chia tay”
nhưng độc giả có “đồng ý” hay không là chuyện khác.
Tôi đề nghị, để giữ gìn và củng cố
một “tài sản chung” là trang Ba Sàm, mỗi người nên đóng góp một tay. Theo tôi,
trang Ba Sàm cần phải chuyển sang một hình thức sinh hoạt khác, có tư cách pháp
nhân để “trọng lượng” của mình “đáng nể” hơn. Vì vậy tôi đề nghị mở ra một “quĩ
sinh hoạt” cho Ba Sàm. Tôi tự nguyện đóng góp (tượng trưng) 200 đô la mỗi năm
cho quĩ sinh hoạt này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét