Hai bạn trẻ Huỳnh Thành Phát (18
tuổi) và Trần Hoàng Phúc (22 tuổi) đi xe khách từ Hà Nội về Sài Gòn, ghé qua
khu vực Cồn Sẻ, Quảng Bình sáng nay, 13/4, và bị an ninh thường phục hành hung,
cướp tài sản.
Trong một diễn biến khác, ngày
hôm qua, công an Hà Tĩnh ra quyết định khởi tố vụ án “gây rối” hôm 3/4 ở huyện
Lộc Hà và tiếp tục có các động thái đe dọa nhằm vào hai nhà hoạt động xã hội Bạch
Hồng Quyền và Hoàng Đức Bình.
Sau khi những bất cập trong tiến
trình bồi thường cho nạn nhân thảm họa Formosa bị vạch ra, cũng như sau các cuộc
tuần hành gần đây của bà con các huyện Lộc Hà, Kỳ Anh, chính quyền địa phương
và công an đã có những phản ứng đàn áp điên cuồng: vu khống, chụp mũ tất cả những
ý kiến chống lại mình là “phản động”, đánh đập và bắt bớ tàn bạo.
Có cảm tưởng như vào những ngày
tháng này, nếu phát hiện bất kỳ người ngoài nào vào các địa phương trên mà xác
định không phải “đồng chí ta”, thì công an đều được bật đèn xanh để thẳng tay
đánh và bắt nhốt.
Điều đó có thể do một số động cơ
như sau:
1. Động cơ muôn thuở: tiền. An
ninh luôn cần có các dự án “chống phản động”, để các cấp thể hiện bản thân và
thăng tiến, lên chức, lên lon.
2. Động cơ mới xuất hiện: Bảo vệ
Formosa để ổn định tình hình chính trị (được gọi là “an ninh quốc gia”), bảo vệ
chế độ.
3. Động cơ mới xuất hiện: Nhu cầu
chối bỏ trách nhiệm, tâng công và chứng tỏ năng lực của các địa phương với
Trung ương, của đội ngũ lãnh đạo các địa phương với cấp trên trong vây cánh của
mình. Không phải ngẫu nhiên mà gần đây, các vụ bắt bớ người hoạt động đều do an
ninh địa phương chủ động ra tay thực hiện (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ở Nha Trang,
Nguyễn Văn Hóa ở Hà Tĩnh, Phan Kim Khánh ở Thái Nguyên, v.v.).
Các vụ bắt bớ đó, về bản chất,
chính là một cách để giới chức và công an địa phương đổ hết mọi tội lỗi và bất
lực của mình trong chuyện quản trị, điều hành lên một số công dân vô tội, coi
như mọi sự bất ổn ở địa phương đều do "các phần tử phản động, thù địch"
gây ra cả.
Những hành động bắt bớ, truy tố,
đánh đập điên cuồng cũng củng cố thêm một thực tế đau lòng cho cả người dân Việt
Nam lẫn cho đảng Cộng sản: An ninh Việt Nam như chó điên, luôn cần được nuôi ăn
cho đủ, hễ không đủ là sẵn sàng cắn ngay cả chủ chứ không đùa. Vậy nên, nhiệm vụ
sống còn của đảng Cộng sản là phải làm sao lo đủ ngân sách nuôi lực lượng bảo vệ
chế độ này, bởi nếu không thì chính Đảng cũng chết vì đám âm binh đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét