Nguồn: “What to call Britain’s
Conservative party”, The Economist, 01/06/2017

Đảng của Theresa May được biết đến
với nhiều tên gọi. Những cái tên này đến từ đâu?
Có những gì trong một cái tên? Một
tuần trước cuộc tổng tuyển cử của Anh [8/6/2017], các cử tri đã nên có một ý tưởng
tương đối rõ ràng về những gì mà các đảng đại diện, ngoại trừ trường hợp của Đảng
Bảo thủ, bởi lẽ nhiều người vẫn có thể đang tự hỏi về tên gọi thực sự của đảng
này. Họ thường được gọi là đảng viên “Đảng Bảo thủ” (Conservatives), nhưng
tuyên ngôn của họ đã được đưa ra dưới tên gọi “Đảng Bảo thủ và Liên hiệp”
(Conservative and Unionist Party). Thường xuyên hơn, họ chỉ đơn giản được gọi
là “Tory”. Vậy tên gọi nào là chính xác?
Cả ba tên gọi đều chính xác và được
các ứng cử viên Đảng Bảo thủ chấp nhận. Việc có nhiều tên gọi như vậy phản ánh
cả lịch sử lâu dài của đảng này, cũng như khả năng đại diện cho những mục tiêu
khác nhau ở những thời điểm khác nhau. Thật vậy, tính linh hoạt ý thức hệ chính
là điều đã làm cho đảng này trở thành đảng chiến thắng nhiều nhất trong lịch sử
bầu cử nước Anh. Về mặt lịch sử, tên gọi Tory được sử dụng đầu tiên. Thuật ngữ
này bắt nguồn từ cuộc “Khủng hoảng Loại trừ” năm 1679-1681, dưới thời trị vì của
Charles II. Hai phe phái nổi lên trong Nghị viện vào giai đoạn này mâu thuẫn
xung quanh vấn đề liệu anh trai của Charles, James, một người Công giáo La Mã,
có nên được phép kế vị ngôi vua hay không. Một phe, phe “Whigs”, muốn ngăn cản
việc James lên ngôi. Phe còn lại, Tory, ủng hộ quyền kế vị ngôi vua của James.
Phe Tory thắng thế trong cuộc chiến, và James trở thành Vua Stuart James II. Cả
hai thuật ngữ này đều được sử dụng với nghĩa xấu. Tory có nguồn gốc từ một từ
trong tiếng Gealic ở Ireland “tóraidhe”, nghĩa là một người sống ngoài vòng
pháp luật, đặc biệt là một người nổi dậy chống lại cuộc xâm lăng Ireland của
Anh Quốc, trong khi Whig xuất phát từ một từ cổ nghĩa là người nhà quê vụng về.
Mặc dù phe Tory khởi đầu bằng
cách giành được quyền thừa kế ngai vàng cho một người Công giáo, nhưng họ lại sớm
gắn bó với việc bảo vệ Giáo hội Anh Quốc (Church of England, một nhánh của Công
giáo, chia sẻ các nền tảng giáo lý nhưng có một số khác biệt với Công giáo như
về thẩm quyền của Giáo hoàng, ly hôn, phá thai… – NBT) và các quyền của tầng lớp
quý tộc chống lại yêu cầu thay đổi chính trị phát sinh từ cuộc cách mạng công
nghiệp và sự trỗi dậy của một tầng lớp trung lưu mới vào nửa sau của thế kỷ 18.
Phe Tory chủ yếu tập trung lại dưới sự lãnh đạo của William Pitt Con, Thủ tướng
Anh giai đoạn 1783-1801, và tiếp theo là 1804-06.
Năm 1830, một nhà báo tên là John
Wilson Croker, trong Tạp chí Quarterly Review, một tạp chí văn học và chính trị
định kỳ, đã đề nghị rằng họ nên chọn tên họi “Bảo thủ”. Cái tên này nhanh chóng
trở nên phổ biến. Vào cuối thế kỷ 19, thuật ngữ “Liên hiệp” cũng bắt đầu được sử
dụng, để thể hiện sự phản đối của đảng này đối với quyền tự chủ của Ireland.
Ngay cả sau khi miền Nam Ireland giành được độc lập vào năm 1922, tên gọi “Liên
hiệp” vẫn tiếp tục được sử dụng để thể hiện sự ủng hộ của đảng này đối với việc
tiếp tục giữ Bắc Ailen ở trong Vương quốc Liên hiệp Anh.
Gần đây, thuật ngữ Liên hiệp đã
trở nên phổ biến trở lại để nhắc nhở cử tri rằng đảng Tory phản đối sự độc lập
của Scotland, hay việc Bắc Ireland bị sáp nhập vào Cộng hòa Ireland. Thuật ngữ
này nêu bật bản năng dân tộc chủ nghĩa mạnh mẽ của đảng này, một điều luôn hữu
ích trong thời gian bầu cử. Tory, Bảo thủ và Liên hiệp đã thực sự trở nên có thể
thay thế lẫn nhau trong sử dụng thông thường, nhưng riêng từng thuật ngữ lại tiết
lộ một khía cạnh trong bản chất lịch sử và ý thức hệ của đảng này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét