Buồn bã, đau khổ, căm phẫn vì cái
chết oan ức của con trai mình. Kêu trời không thấu. Đó là không khí chung của
các gia đình có con bị Abu Sayyaf giữ làm con tin rồi chặt đầu.
Tại làng Tào Sơn, xã Thanh Thủy,
huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, gia đình ông Hoàng Văn Tư và bà con họ hàng,
làng xóm dường như mất ăn mất ngủ sau khi nghe tin người con của gia đình, của
làng bị giết một cách đau đớn. Anh Hoàng Văn Hải bị Abu Sayyaf chặt đầu sau khi
công ty Hoàng Gia không giao tiền chuộc đúng hạn vào ngày 30 tháng 6 tại
Philippines.
Bà Lương Thị Luận, mẹ của nạn
nhân Hoàng Văn Hải, chia sẻ với VOA: “Thì chúng tôi lẫn anh em trong nhà trông
ngóng đã 8 tháng nay rồi, lúc nào cũng trông chờ nhà nước cứu con chúng tôi về.
Hôm tháng 3 dương lịch, chúng tôi ra chỗ công ty để ký tên để công ty vay thêm
tiền. Không biết họ đi qua bên đó có gặp không nhưng họ bảo thiếu tiền không
làm việc. Nửa tháng sau họ đi về, ông nhà tôi điện ra nhưng vẫn không có tin gì
mới cả. Đến hai tháng trước, người trong Nghệ An về, giờ đang nằm ở đồn công an
đó, nói là con tôi còn mạnh khỏe, nghe mừng lắm. Nhưng giờ nghe tin sét ngang
tai là con tôi bị sát hại. Nói thật là nếu chính phủ mình mà nhanh tay nộp tiền
thì con tôi đã không bị sát hại rồi. Cũng vì chính phủ quá chậm trễ, không phải
con cháu họ nên họ không sốt ruột, con tôi mới bị sát hại chứ không vì lý do gì
cả.”
Chị Lương Thị Châu, chị dâu của nạn
nhân Hoàng Văn Hải, cho biết: “Em tôi quá hiền đi nên giờ mới bị sát hại. Gia
đình hết sức đau khổ và tôi có thắc mắc là tại sao ngày 30 tháng 6 bên đó chốt
hạn tiền mà bên PC45 lại nói thế nào đó rồi bà Loan (bên công ty Hoàng Gia) đi
bệnh viện gì đó, sao lại bày ra trò đó để em tôi bị giết. Nếu hôm đó mà giao tiền
thì em tôi đã không như thế. Tôi đề nghị đại diện PC45 và công ty trả lời cho
gia đình chúng tôi biết.”
“Hồi con tôi mới bị bắt cóc, công
ty họp 6 gia đình lại và bảo ký vào 10 tờ giấy trắng, họ bảo ký chữ giống nhau
trong cả 10 tờ. Ông Vũ bên công ty bảo là nhân viên cũng không biết chỉ có giám
đốc mới biết thôi,” ông Hoàng Văn Tư, cha của nạn nhân Hoàng Văn Hải, bức xúc về
sự khuất tất này.
Nhóm phiến quân Abu Sayyaf trên đảo
Basilan, phía nam Philippines, khét tiếng với các vụ bắt cóc đòi tiền chuộc.
Nhóm phiến quân này mới chặt đầu 2 thuyền viên người Việt vì không đòi được tiền
chuộc.
Nhóm phiến quân Abu Sayyaf trên đảo
Basilan, phía nam Philippines, khét tiếng với các vụ bắt cóc đòi tiền chuộc.
Nhóm phiến quân này mới chặt đầu 2 thuyền viên người Việt vì không đòi được tiền
chuộc.
Thông tin về các nạn nhân bị hạn
chế đến mức tối đa, vấn đề chung chi cho Abu Sayyaf để chuộc mạng người cũng diễn
ra một cách ầu ơ, dường như hoàn toàn không có dấu hiệu hợp tác từ những cơ
quan hữu trách với gia đình các con tin để cứu người. Điều này đã dẫn đến cái
chết oan ức của thủy thủ Hoàng Văn Hải và Hoàng Trung Thông. Những gia đình nạn
nhân còn lại hoàn toàn không muốn tiếp xúc với báo giới vì họ muốn mọi chuyện
được yên để con, em, chồng của họ được chuộc về, được thoát chết.
Ông Hoàng Văn Tư, cha của nạn
nhân Hoàng Văn Hải, đau đớn giải bày: “Bạn bè của Hải đưa tin nhiều lắm, điện
thoại tôi thì chỉ gọi nghe được thôi. Rồi chị Loan bên công ty gọi đến bảo là
gia đình bác đưa tin nhiều quá, đừng đưa nữa, ngay cả việc Hoàng Võ về cũng bí
mật bác nhé, cái gì họ cũng bịt, bịt hết, đấy!”
Theo chia sẻ của anh trai Hoàng
Văn Tỉnh, anh trai của nạn nhân Hoàng Văn Hải, thì một nạn người được cứu thoát
tên là Hoàng Võ hiện đang nằm tại một bệnh viện ở Hà Nội. Anh Tỉnh có đến thăm
nhiều lần nhưng sự thăm viếng của anh đều nằm dưới sự giám sát của an ninh.
“Đến nhiều lần nhưng chỉ có một
hôm Chủ Nhật là chỉ có một người canh nên mình xin vào được, cũng chỉ hỏi thăm
thôi,” anh Tỉnh cho biết.
Thân phụ của nạn nhân Hoàng Văn Hải
tiếp lời: “Thực sự gia đình tôi giờ không hình dung được vì nhà nước hay công
ty mà cả mấy tháng trời không tìm được con. Giờ thằng anh cũng đang chầu chực ở
Hà Nội xem có mang nó về được không. Giờ bà con đang về nhà ăn cơm nên ở nhà
tôi trống chứ bà con sang đây cả ngày, bảo là tổ chức đám tang nhưng tôi bảo là
đâu chưa tới đâu, con cũng chưa mang về được nên tôi trải chiếu bà con ngồi tạm.
Bà con làng xóm ngồi đến 1 giờ, 2 giờ sáng.”
Câu chuyện người lao động Việt đi
làm thuê cho các tập đoàn, công ty trong và ngoài nước bị thiệt mạng để lại cho
gia đình một khoảng trống không thể bù đắp dường như liên tục xảy ra trong thời
gian gần đây. Số phận của người lao động Việt ngày càng trở nên nhỏ bé, đau khổ,
không nơi nương tựa.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét