
Mâu thuẫn bùng nổ tại biên giới Trung Ấn từ hơn một tháng nay. Căng thẳng bắt đầu nổ ra khi một trung đội Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) hôm 8/6 lợi dụng đêm tối lặng lẽ tiến vào cao nguyên Doklam nằm giữa biên giới Trung Quốc và Bhutan, phá bỏ những lô cốt mà quân đội hoàng gia Bhutan đã xây dựng cách đây nhiều năm để phục vụ cho kiểm soát biên giới.
Đến ngày 16/6, một đơn vị công binh Trung Quốc với xe ủi, xe lu và máy
xúc tiến vào Doklam nhằm xây dựng một con đường chạy xuyên qua cao
nguyên, nhưng vấp phải sự phản đối của quân đội Bhutan. Cho rằng Trung
Quốc đã vi phạm thỏa thuận không thay đổi nguyên trạng được hai nước ký
năm 1998, lính Bhutan đã tranh cãi, thậm chí xô xát với lính Trung Quốc.
Tuy nhiên, lính Trung Quốc không chịu rút đi, buộc Bhutan phải nhờ Ấn
Độ giúp đỡ. Hai ngày sau, khoảng 300-400 lính Ấn Độ tiến vào Doklam,
ngăn chặn đơn vị công binh Trung Quốc, khởi đầu cho cuộc khủng hoảng
đang kéo dài tới tuần thứ tư.
Tới ngày 10/7 Ấn Độ triển khai thêm 2.500 binh sĩ, bất chấp người phát
ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc, Lục Khảng yêu cầu "Ấn Độ lập tức rút quân
khỏi khu vực tranh chấp ở biên giới nhằm tránh leo thang căng thẳng
giữa hai nước". Và Trung Quốc tiến hành tập trận bắn đạn thật tại một
khu thuộc Tây Tạng gần biên giới Ấn Độ.
Thiên hạ lại một phen đổ dồn mọi con mắt. Nhưng chiến tranh không xảy ra
và sẽ không thể xảy ra. Trung Quốc sẽ chỉ doạ, vì Trung quốc sẽ chỉ cần
tạo ra sự ồn ào, rối ren, rồi dừng. Trung Quốc cần hỗn loạn nhưng lại
rất sợ chiến tranh.
Tại sao TQ cố tình gây ra sóng gió cho khu vực này? Theo logic thông
thường thì Trung Quốc lại đang chơi trò tung hỏa mù, dương đông kích
tây. Điều này có nghĩa là Trung Quốc đang làm gì đó ở một nơi khác, và ở
đấy mới là chỗ Trung Quốc “làm” thật. Trong những nơi khác đó khả dĩ có
Biển Đông, vịnh Bắc bộ hoặc Scarborourgh, có thể là biên giới Mianmar,
có thể Senkaku, có thể là THAAD tại Nam Hàn, có thể là Đài Loan, lại có
thể là chuẩn bị phát động một vụ gián điệp ăn cắp bí mật quân sự tại Mỹ,
có thể là một cuộc đảo chính tại Hà Nội, v.v… không ai biết được ở đâu,
chuyện gì, “ai có thân thì lo”, vậy thôi.
Nếu trước đây, khi kéo giàn khoan HD 981 vào khu vực không tranh chấp
thuộc hải phận chủ quyền của Việt Nam gây nên sự ồn ào chưa từng có trên
thế giới và một phong trào biểu tình sôi động phản kháng trên cả nước
Việt Nam, người ta tưởng Trung Quốc cố tình khai thác dầu tại khu vực
thuộc chủ quyền Việt Nam, khiêu khích Việt Nam phải bộc lộ thái độ ngoại
giao giữa Mỹ và Trung Quốc, thăm dò quyết tâm chủ quyền của chóp bu Hà
Nội lẫn việc đo lường nhân tâm dân Việt. Không phải. Tất cả những sự
khuấy động đó thực chất chỉ là hỏa mù. Thực chất của âm mưu nằm ở chỗ
khác.
Trung Quốc cần một tháng để kéo tên lửa ra các hòn đảo tự tạo thuộc
Trường Sa. Trung Quốc cần di chuyển các thiết bị thi công cỡ lớn và khối
lượng lớn vật tư thiết bị nhằm kết thúc nhanh chóng việc tạo ra các hòn
đảo giả đủ điều kiện để đưa con người ra sinh sống, cùng các thiết bị
quân sự, một mặt tăng cường ý chí chủ quyền, một mặt nâng cấp năng lực
phòng vệ và tấn công tại vùng biển chiến lược này.
Và Trung Quốc đã thành công. Sau một tháng, Trung Quốc tuyên bố hoàn
thành việc khảo sát lập bản đồ tài nguyên và quyết định rút giàn khoan.
Chính phủ Việt Nam vỗ ngực tự khoe sáng suốt. Thế giới hạ nhiệt. Nhưng
quay lại Trường Sa thì mọi việc đã được Trung Quốc “cơ bản hoàn thành”
trên cả 7 thực thể. Việc cơi nới mở rộng diện tích cũng như việc xây
dựng các công trình quân sự, mở rộng, kéo dài đường băng, dựng hanga máy
bay, các loại kho tàng, các nhà chứa và bệ phóng tên lửa, các trạm rada
v.v... mọi việc cần đã được thiết lập và không thể đảo ngược. Một bước
tạo ra “việc đã rồi” đã được thực hiện hoàn thành.
Việt Nam và thế giới chỉ còn việc tố cáo Trung Quốc vi phạm luật pháp
quốc tế, nhưng những gì vừa được tạo ra một cách phi pháp trên các thực
thể chiếm đoạt phi pháp thì không có gì vì tố cáo mà biến mất, và trở
thành những tài sản của nhà nước Trung Hoa để xác quyết quyền chủ quyền.
Từ sau phán quyết của Tòa án PCA, tháng 7/2016, bác bỏ quyền chủ quyền
nhân tạo của Trung Quốc đối với các thực thể thuộc các quần đảo đá trên
toàn bộ Biển Đông, Trung Quốc đã âm thầm rút mọi hoạt động vào bí mật.
Trung Quốc không ồn ào tiếp tục xây dựng, (vì đã cơ bản hoàn thành), có
vẻ như không chuyên chở tiếp các thết bị quân sự ra các hòn đảo nhân tạo
này, (vì đã quá sức chứa của các thực thể bé nhỏ và thiếu điều kiện),
Trung quốc tái cho phép ngư dân Philippines và Việt Nam được đánh cá
trên các vùng biển chưa ngã ngũ tranh chấp. Trung Quốc tránh mọi đề cập
quốc tế liên quan Trường sa và Hoàng Sa. Không có xung đột, luật ứng xử
COC đang được chính Trung Quốc chủ trì soạn thảo và đang được khẩn
trương để có “thể nhanh chóng hoàn thành kết thúc”!.
Trung Quốc đã biết rằng ầm ĩ thì “lộ chuyện”, và găng quá thì thiên hạ co cụm lại thành khối khó “nuốt”.
Trung Quốc thay đổi chiến thuật, làm như không còn quan tâm, nhưng bên
trong, âm mưu và khát vọng chỉ càng nung nấu hơn. Sự kìm nén chỉ làm cho
các thủ đoạn càng trở nên tàn độc.
Triều Tiên lập tức ồ ạt thử tên lửa, hung hăng tuyên bố sẵn sàng chiến
tranh ngay cả với Mỹ. Một quốc gia đói khát, bị bao vây cô lập mọi nguồn
thu, nhưng có thể hơn một tháng bốn lần thử tên lửa (14/5, 21/5, 8/6,
4/7). Với trò hung hăng, ồn ào, làm như chiến tranh xảy ra đến nơi,
khiến Mỹ và thế giới cuống quýt hoảng sợ. Mọi ánh mắt, mọi sự chú ý dồn
cả vào khu vực bé nhỏ này. Thậm chí cả Trung Đông và Ukraine đều lùi về
phía sau. Ở vụ việc Bắc Triều, Trung Quốc là nhân vật duy nhất có khả
năng giải quyết. Hãy biết và thừa nhận vai trò của Trung Quốc đối với
vận mệnh nhân loại. Đấy là thông điệp của Bắc Kinh gửi thế giới.
Nhưng thằng hề Bắc Hàn đang hết vai trò. Nó chỉ hò hét làm trò, nhưng
chính nó cũng biết rằng nó chỉ sống sót được vài ngày sau khi chiến
tranh bùng nổ, dù có thể làm khối người chết theo. Chả có ai biết chết
mà vẫn làm, trừ khi người đó mất trí.
Vụ phóng tên lửa ngày 4/7 vừa rồi, Mỹ có hơn một tiếng theo dõi từng
hành vi của Jong-un, nhưng không thèm hành động. Nếu Mỹ thực sự sợ chiến
tranh của anh chàng “tâm thần” này, Mỹ sẽ chẳng tiếc một quả rocket.
Đội đặc nhiệm của Mỹ có thể tìm tới nơi trú ẩn bí mật ở tận Pakistan, để
trực tiếp xả đạn tiêu diệt trùm khủng bố Bin Laden là một bằng chứng,
rằng Mỹ đang vẫn còn cần mạng sống của Jong- un, và vẫn muốn chơi trò
diễn kịch với Trung Quốc.
Trung Quốc cần một mồi khói khác. Vì vậy mà chuyện nguy cơ chiến tranh
Trung-Ấn bùng phát. Mặc dù về bản chất, Bắc Kinh luôn cần càng nhiều
khói càng tốt.
Cứ ở đâu có dính với Trung Quốc, ở đó phải đều có thể có khói. Trung
Quốc đụng với Nga, và vẫn nuôi nguồn đụng với Nga, kể cả bên ngoài có
thể là liên minh. Trung Quốc đụng với Nhật và sẽ không bao giờ tắt nguy
cơ chiến tranh. Trung Quốc đụng Philippines và sẽ nuôi khói thường trực
với Phi để thổi thành lửa bất cứ lúc nào. Trung Quốc từng nô dịch Việt
Nam hàng nghìn năm và không lúc nào buông bỏ dã tâm thôn tính. Trung
Quốc luồn sâu vào lãnh thổ Lào và sẵn sàng giải giáp chế độ vào mọi lúc.
Trung Quốc giữ khói trên dọc biên giới với Mianmar bằng các cuộc đụng
độ của quân đội ly khai như một thứ con tin, mặc cả ổn định của chế độ.
Trung Quốc không chơi với ai mà thực tâm. Nếu Trung quốc chơi với ai thì chỉ để “ăn thịt” người đó, vào một lúc nào đó.
Vì vậy, nếu có nguy cơ chiến tranh bùng nổ ra trên biên giới Trung-Ấn,
thì thứ nhất, nó không là chuyện gì bất thường, vì không phải là nơi duy
nhất. Thứ hai là phải tin rằng sẽ chẳng có gì sẽ thực xảy ra cả. Trung
Quốc chỉ là con hổ giấy, không phải vì Trung Quốc yếu, mà vì Trung Quốc
rất kém về việc tổ chức và vận hành chiến tranh, và còn vì Trung quốc là
tổ sư của chủ nghĩa thực dụng. Chả có cuộc chiến tranh nào không có
nguy cơ thất bại và thực sự có lợi. Và vì thực dụng nên người Trung Quốc
nhát gan và rất dễ phản bội, khi không thấy còn có lợi. Trong lịch sử 5
nghìn năm, Trung Quốc chỉ tự đánh lẫn nhau và Trung Quốc thua mọi cuộc
chiến chống người ngoài.
Cho nên, cần phải rút ra một kết luận rằng, cứ ở đâu có Trung Quốc, thì ở
đấy có hỗn loạn, nhưng ở đâu thấy có hỗn loạn thì ở chỗ ấy có an toàn.
Chỗ mà Trung Quốc phá hay cướp là chỗ im lặng ít người để ý nhất. Trung
Quốc có thể tự đốt nhà mình chỉ để lẻn vào ăn cắp nhà người khác. Lúc
Trung Quốc thân thiện nhất chính là lúc Trung Quốc đã chuẩn bị xong cú
“xuống tay” quyết định.
Chính sách “vừa hợp tác vừa đấu tranh” của Hà Nội chính là món ăn mà Bắc
Kinh mong đợi nhìn thấy trên mọi mâm cơm của cả Mỹ và châu Âu. Cái
“khôn ngoan sáng suốt” của Hà Nội chính là cái “ngu xuẩn” của Bắc Kinh.
Trump và thế giới có vẻ đã quên Biển Đông, vì vậy, phải nghĩ ngay rằng
hành động thực của Trung Quốc có thể lại là ở chỗ này!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét