NHƯ LÊ CHIÊU THỐNG DẪN ĐƯỜNG ĐƯA
QUÂN MÃN THANH VÀO XÂM LƯỢC VIỆT NAM THẾ KỈ 18, NHỮNG NĂM THÁNG NÀY Ý THỨC HỆ CỘNG
SẢN ĐANG DẪN ĐƯỜNG ĐƯA TÀU CỘNG THAM TÀN VÀO XÂM LƯỢC VIỆT NAM
PHẠM ĐÌNH TRỌNG
Tàu Cộng đã cướp biển Đông cuả tổ
tiên ta trên công luận thế giới bằng hình vẽ lưỡi bò, lưỡi chó sói liếm cả biển
Đông trên bản đồ Đại Hán.
Tàu Cộng đã cướp biển Đông của tổ
tiên ta bằng ý thức hệ vô sản: Xóa bỏ biên giới quốc gia; Xóa bỏ dân tộc, chỉ
còn đồng nhất một giai cấp vô sản. Quan san muôn dặm một nhà / Bốn phương vô sản
đều là anh em (Hồ Chí Minh). Bên kia biên giới là nhà / Bên nay biên giới cũng
là quê hương. Và: Bên ni biên giới là mình / Bên kia biên giới cũng tình quê
hương (Tố Hữu). Với những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam, không có dân tộc Việt
Nam, chỉ có giai cấp vô sản thế giới. Không có Tổ quốc Việt Nam, chỉ có đảng cộng
sản. Không có Tổ quốc, đảng trở thành tổ quốc của những người cộng sản và họ ngạo
ngược, xấc xược đưa lá cờ tổ quốc của vài triệu đảng viên, lá cờ của vài triệu
đứa con lạc loài, tội lỗi của dân tộc Việt Nam lên ngang hàng lá cờ nước của
chín mươi nhăm triệu người dân Việt Nam.
Dù cùng là người Việt Nam, cùng cội
nguồn bọc trăm trứng của Mẹ Âu Cơ nhưng không cùng ý thức hệ vô sản thì vẫn là
kẻ thù không đội trời chung với những người cộng sản, phải tiêu diệt, loại bỏ
khỏi xã hội cộng sản. Còn Tàu Cộng dù là kẻ thù truyền kiếp của lịch sử Việt
Nam hôm qua và là kẻ đang điên cuồng giết hại người Việt Nam hôm nay, đang cướp
đất, cướp biển, cướp đảo của Việt Nam nhưng có cùng ý thức hệ vô sản thì kẻ xâm
lược, kẻ thù truyền kiếp đó vẫn là bạn vàng giai cấp, bạn bốn tốt của những người
cộng sản Việt Nam. Và những người cộng sản Việt Nam cầm quyền đã nhường đất
biên cương, đã giao biển Đông của tổ tiên người Việt cho Tàu Cộng
Có cán bộ cộng sản còn chút lòng
dân tộc, lo lắng, bất bình trước sự kiện đầu năm 1974 Tàu Cộng đánh chiếm quần
đảo Hoàng Sa của tổ tiên ta do nhà nước Việt Nam Cộng Hòa quản lí thì ông Lê Đức
Thọ, một người trong nhóm lãnh đạo chóp bu của đảng cộng sản Việt Nam liền trừng
mắt: Lập trường chính trị các anh để đâu? Đang có chiến tranh lại phối hợp hoạt
động với địch à? Cuộc chiến tranh gay go của ta rất cần sự ủng hộ của Trung Quốc
mà lại nói quay sang chống bạn. Rồi để làm yên lòng cấp dưới, ông Thọ thả giọng
đường mật: Trung Quốc có giải phóng Hoàng Sa giúp ta thì sau này cũng trả lại
cho ta thôi!
Coi lòng yêu nước trong sâu thẳm
tậm hồn người Việt là địch, coi kẻ cướp Hoàng Sa của cha ông người Việt là bạn.
Đó là bản lĩnh chính trị, là chân tướng và tâm địa của những người lãnh đạo đảng
cộng sản Việt Nam, là cội nguồn mất nước, cội nguồn một thời Bắc thuộc mới đang
diễn ra khi âm thầm, khi lộ liễu công khai, trên mọi mặt đời sống xã hội. Trong
không gian lãnh thổ, cuộc Bắc thuộc mới đang diễn ra quyết liệt, rộng khắp. Tàu
Cộng đang ráo riết xâm lược biển Đông của tổ tiên ta và cuộc xâm lược biển Đông
diễn ra không chỉ ở trên biển Đông.
Với mấy ông bà đang hôn mê học
thuyết cộng sản thì trong tâm hồn, tình cảm của họ chỉ có giai cấp, không có
dân tộc, chỉ có đảng cộng sản, không có Tổ quốc. Ý thức hệ vô sản đã xóa bỏ
trách nhiệm với Tổ quốc và làm tê liệt ý chí bảo vệ Tổ quốc của những người cộng
sản Việt Nam đang cầm quyền. Từ sau khi đánh chiếm được Hoàng Sa của Việt Nam,
tàu đánh cá của Tàu Cộng tràn ngập biển Đông của ta và tàu chiến đấu của Tàu Cộng
mặc sức tự do lùng sục ngang dọc khắp biển Đông, hàng ngày chặn bắt, đâm chìm
tàu đánh cá của dân chài Việt Nam, bắn giết dân Việt Nam làm ăn trên biển Việt
Nam. Những ngày này trên biển Đông của lịch sử Việt Nam, hoàn toàn không thấy
bóng dáng một con tàu giữ biển của quân đội nhà nước cộng sản Việt Nam. Những
ngày này trên biển Đông mang hồn cốt cha ông người Việt, những con tàu cá của
dân chài Việt Nam trở nên bé nhỏ, trần trụi, đơn độc và mong manh giữa những
con tàu chiến hung hãn tua tủa súng lớn súng nhỏ của Tàu Cộng.
Tàu Cộng đang ngạo nghễ làm chủ
biển Việt Nam, đang hàng ngày, hàng giờ bắn giết dân Việt Nam trên biển Việt
Nam nhưng quân đội nhà nước cộng sản Việt Nam cứ bình thản bám bờ và tướng lĩnh
cấp cao cứ chìm đắm, mê mệt trong những mưu mẹo chiếm đất sân bay, cứ say sưa
làm giầu bằng kinh doanh sân golf, khách sạn, cứ cay cú quyết liệt cướp mảnh đất
sống của người nông dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, bỏ mặc biển Đông cho
quân đội cộng sản Trung Hoa làm chủ.
Nhà nước cộng sản Việt Nam đã bỏ
mặc biển Đông còn in đậm dấu ấn mở cõi của tổ tiên người Việt cho Tàu Cộng chiếm
đoạt. Không gặp bất kì sự chống trả nào của quân đội nhà nước cộng sản Việt
Nam, dù chỉ là sự chống trả yếu ớt lấy lệ cũng không có, nhưng thực tế Tàu Cộng
vẫn không thể thực sự làm chủ biển Đông bởi suốt đêm ngày lúc nào cũng có hàng
ngàn tầu thuyền đánh cá của người dân Việt Nam thầm lặng và bình thản thả câu
buông lưới trên khắp biển Đông của ông bà, của lịch sử Việt Nam để lại.
Biển Đông không chỉ là nguồn sống
giầu có và bền vững của người dân ven biển Việt Nam. Biển Đông còn là lịch sử mở
cõi của dân tộc Việt Nam, là khát vọng, là ý chí, là thành quả dựng nước của tổ
tiên người Việt. Biển Đông là hồn thiêng, là mồ hôi, nước mắt, là máu xương của
nhiều thế hệ người Việt nối tiếp nhau. Từ những làng chài trải dọc dải bờ biển
hình chữ S dưới chân dãy Trường Sơn, những tàu thuyền đánh cá bé nhỏ, thầm lặng
nhưng bền bỉ có mặt trên biển Đông từ ngàn năm trước và sẽ còn mãi đến ngàn năm
sau. Hiểu rõ điều đó, kẻ hau háu cướp biển Đông liền tung ra hai đòn hiểm độc để
xóa sạch bóng dáng những tàu thuyền đánh cá của người Việt ở biển Đông là
Đòn thứ nhất. Đòn độc đánh vào ngọn.
Biến biển Đông thành biển máu người Việt, thành nơi chôn vùi sinh mạng và tài sản
người Việt, thành nỗi khiếp đảm của người Việt đề người Việt nhìn ra biển Đông
mà rùng mình sởn gáy không dám ra biển nữa.
Ngoài những chiến hạm lừng lững
rình rập, săn đuổi, nghiền nát những tàu thuyền đánh cá mỏng manh của người Việt,
nhà nước Tàu Cộng còn hỗ trợ cho dân đánh cá Tàu Cộng chuyển hệ tàu đánh cá từ
tàu nhỏ, vỏ gỗ sang tàu lớn, vỏ sắt dày và huấn luyện quân sự, trang bị súng đạn
cho tất cả tàu đánh cá Tàu Cộng tràn vào biển đông, biến 100% dân đánh cá Tàu Cộng
thành những dân binh thiện chiến, hung hãn và hiếu sát. Tràn vào biển Đông, đám
dân binh ngư phủ Tàu Cộng ngoài công việc đánh cá kiếm sống cho gia đình còn có
bổn phận với tổ quốc Trung Hoa là lùng sục, tìm diệt, đâm chìm tàu đánh cá của
người Việt, cướp tài sản, cướp thiết bị hành nghề biển của người Việt.
Đòn thứ hai. Đòn hiểm diệt tận gốc.
Xóa sổ những làng nghề cá, xóa sổ những miền quê sống bằng nghề biển. Xóa sổ những
bến bãi ngàn đời của những con tàu đánh cá mang hồn Việt, nơi người Việt mang
khát vọng biển cả hăm hở ra khơi xa và nơi những phiên chợ cá đông vui trên bến
dưới thuyền đón họ trở về.
Thực hiện đòn hiểm này, Tàu Cộng
đã âm thầm và ráo riết ném tiền ra mua linh hồn quan chức Việt Nam, mua không
gian bờ biển Việt Nam lập những dự án, những công trình bịt kín bờ biển Việt
Nam, đầu độc biển Việt Nam như khu công nghiệp Hưng Nghiệp Formosa ở Vũng Áng,
Hà Tĩnh. Tàu Cộng đã bỏ tiền ra đuổi dân Việt Nam phải bỏ bến bãi thân thiết
như máu thịt của cơ thể mình, bỏ nguồn sống giàu có của vùng biển quê cha đất tổ,
tức tưởi phiêu bạt đi nơi khác để Tàu Cộng biến những bến bãi neo đậu tàu thuyền,
biến những chợ cá sớm chiều nồng nàn mùi biển cả thành những lãnh địa riêng của
những chủ dự án người Tàu với những bức tường, những hàng rào chặn đứng lối ra
biển của người dân, biến những vị trí chiến lược hiểm yếu thành chốn riêng đi về
của những ông chủ mang dòng máu Hán. Và yếu huyệt quân sự Hải Vân, và những
resort giăng giăng im lìm và bí hiểm dọc bờ biển Đà Nẵng trên đất Việt Nam
nhưng người Việt Nam không được bén mảng đến, chỉ những ông chủ người Tàu mới
biết ở đó đang diễn ra những điều gì.
Nhưng nếu chỉ có những dự án của
người Tàu bịt kín 3 500 kilomet chiều dài bờ biển Việt Nam thì đến đứa trẻ con
cũng nhận ra mục đích thực của những dự án đó. Thô thiển, xoàng xĩnh, ngờ nghệch
vậy đâu phải người Tàu. Chỉ những vị trí chiến lược hiểm yếu như Vũng Áng, như
Hải Vân, người Tàu phải chiếm lĩnh bằng được mới cần đến sự xuất hiện của người
Tàu. Còn việc xóa sạch bóng dáng những tàu thuyền Việt Nam đánh cá trên biển
Đông, triệt đường ra biển kiếm sống của người dân biển Việt Nam, sẽ phải do
chính người Việt Nam thực hiện bằng đồng tiền sai khiến của Tàu Cộng.
Trong tay sẵn có đồng tiền / Dầu
lòng đổi trắng thay đen khó gì. (Nguyễn Du. Truyện Kiều) Tàu Cộng có cả một
ngân hàng quốc doanh lớn, ngân hàng Công Thương Trung Hoa chuyên cung cấp tiền
bạc cho nỗi thèm khát lãnh thổ của nhà nước Tàu Cộng. Tàu Cộng đã mua được linh
hồn cả những Tổng thống độc tài tỉ phú đô la của châu Phi, đã biến cả châu Phi
rộng lớn thành công trường khai thác khoáng sản, tài nguyên giầu có của châu
Phi đưa về Tàu Cộng thì mua linh hồn mấy ông bà chủ doanh nghiêp Việt Nam vừa
chập chững bước vào thương trường đang khát vốn như sa mạc khát nước và mua dải
bờ biển xác xơ sỏi đá của Việt Nam chỉ là chuyện nhỏ. Như con rắn độc lặng lẽ
trườn nhẹ êm trong cỏ cây rậm rạp, đồng tiền của ngân hàng Công thương Trung
Hoa âm thầm, bí mật len lỏi theo đường tiểu ngạch xuống phía Nam, bất ngờ tạo
lên những đại gia đất đai tuổi trẻ mà tiền nhiều như thác lũ, đầy sức mạnh và
cũng đầy bí ẩn, mờ ám.
Những năm gần đây trong giới đại
gia thâu tóm đất đai ở Việt Nam bỗng xuất hiện một gã trai tuổi còn trẻ có vóc
hạc nhỏ nhắn, dáng người mềm mại của loài chồn cáo chuyên chui luồn, rình, phục,
có nước da trắng nhợt nhạt thư lại và khuôn mặt bóp nhỏ, vuốt dài và nhọn hoắt ở
cằm như mặt chuột.
Chàng trẻ tuổi mặt trắng thư lại
đi đến đâu cũng được quan đầu tỉnh ở đó chiều như chiều vong. Tỉnh nghèo. Dân
cày ruộng làm không đủ ăn thì chỉ có chiếc khố rách. Bòn dân khố rách chẳng sơ
múi gì. Chỉ có mảnh đất dưới ngôi nhà của họ, mảnh đất họ đang cày cấy thì càng
ngày càng có giá. Mà đất đai là sở hữu toàn dân, là công thổ quốc gia. Dù mảnh
đất hương hỏa của tổ tiên ông bà họ để lại, ngày nay cũng là công thổ quốc gia
do quan hàng tỉnh quản lí. Và quan hàng tỉnh nào cũng mong chờ dự án của đại
gia như bầy ruồi mong chờ giọt mật. Có dự án thì những chủ dự án bộn tiền phải
lẹ chân lui tới công đường tỉnh, phải thậm thụt tìm đến cửa trước, cửa sau nhà
riêng quan hàng tỉnh. Có dự án là có thu hồi đất, là có chênh lệch một trời, một
vực giữa giá đất thị trường và giá đất bồi thường cho dân. Sự chênh lệch quá lớn,
quá bất công như sự ăn cướp hợp pháp đó chính là động lực to lớn, mạnh mẽ của
nhà đầu tư, là nỗi thèm khát của quan hàng tỉnh, là nỗi thống khổ, oan khiên
ngút trời của người dân.
Để mau sinh lời, các đại gia thâu
tóm đất đai đều chạy đua tìm đến các đô thị, các vùng dân cư đông đúc, các vùng
đất đang cựa quậy thức dậy. Thời gian là tiền bạc. Các dự án ở đó đều phải chạy
đua với thời gian, hối hả xây cất, mau lẹ đưa vào khai thác, thu lợi nhuận.
Riêng nhà đầu tư mặt trắng thư lại không mặn mà với đất đai đô thị, dù có một,
hai dự án đầu tư ở Hà Nội, Sài Gòn cũng chỉ để có mặt, chỉ giữ chỗ , đóng băng
để đấy, chưa biết đến ngày nào mới cần cho tan băng. Nơi thu hút tâm trí của
chàng là những làng chài, những bãi biển dập dìu đi về của những đoàn tàu thuyền
khai thác vựa cá biển Đông.
Trong 3 500 kilomet bờ biển Việt
Nam từ Móng Cái đến Hà Tiên thì dải bờ biển miền Trung là nơi dân làm nghề biển
đông đúc nhất, có ý chí bám biển mạnh mẽ nhất, có tổ chức chặt chẽ nhất và có
kĩ thuật đánh bắt hiện đại và hiệu quả nhất. Dải đất miền Trung khô cằn, khắc
nghiệt. Những mảnh ruộng nhỏ hẹp trập trùng cát trắng kẹp giữa một bên là núi
cao hiểm trở, rừng thiêng nước độc, một bên là biển cả mênh mông. Đất rừng
không nuôi nổi người dân. Đất ruộng quanh năm thiếu nước. Chỉ còn con đường ra
biển và biền Đông đã cho người dân miền Trung một nguồn sống dồi dào, bền vững,
cho họ cả ý chí sống mạnh mẽ, không lùi bước trước mọi thử thách dữ dội của động
biển và cướp biển. Những làng nghề biển ngày càng giầu có, đông vui san sát dọc
bờ biển. Cuộc sống tươi thắm đó tràn ra cả những cù lao ngoài biển, nhuộm xanh
cả những cù lao chơ vơ cát trắng.
Dải đất tập trung người dân đánh
cá trên biển Đông nhiều nhất, dải đất mang khát vọng lớn nhất với biển Đông, dải
đất có số tàu thuyền ra biển Đông đông đảo nhất, rầm rộ nhất cũng là dải đất
chàng mặt trắng thư lại dồn tiền bạc nhiều nhất thâu tóm nhiều nhất đất của những
làng nghề cá, biến những làng cá đông vui thành những khu du lịch sang trọng
nhưng đìu hiu, thành những resort, những sân golf vắng ngắt, thành những vườn cảnh
sum xuê cây và rực rỡ hoa nhưng chỉ có những ngọn gió biển lang thang đi về. Một
sự đầu tư khác người. Đầu tư không cần hiệu quả kinh tế, không cần lợi nhuận.
Chỉ cần hiệu quả xã hội. Chỉ nhằm xua đuổi không còn bóng một người dân đánh cá
trên bờ biển và không còn bóng một con thuyền câu, một con thuyền lưới đi về
trên biển.
Xin liệt kê sơ lược chưa đầy đủ
thành tích giết chết những làng nghề cá dọc bờ biển miền Trung Việt Nam, xóa sổ
những con tàu cá Việt Nam trên biển Đông của chàng mặt trắng thư lại mang dòng
máu Việt, mang họ tên người Việt nhưng linh hồn đã bị những kẻ cướp biển Đông
làm chủ như chúng đã làm chủ linh hồn nhiều quan chức nhà nước cộng sản Việt
Nam.
Biến 200 hecta đất bãi biển Sầm
Sơn của làng cá Quảng Trường huyện Quảng Xương, Thanh Hóa thành nhà nghỉ, vườn
cành, sân golf cho những ông chủ sẵn tiền lui tới. Làng cá Sầm Sơn bị xóa sổ.
Dân đánh cá Sầm Sơn phải bỏ quê phiêu bạt khắp phương trời. Người ra Hà Nội chạy
xe ôm. Người dắt díu vợ con vào Bình Dương dựng túp lều cạnh bãi rác thải làm
nghề thu gom ve chai. Người lên Tây Nguyên chăm sóc vườn cà phê cho chủ trang
trại. Người đi làm thuê trên tàu đánh cá Hàn Quốc.
Thảm họa của người dân đánh cá Sầm
Sơn, Thanh Hóa đang lặp lại ở Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình khi chàng mặt trắng
thư lại đã là chủ của 460 hecta đất ven biển của làng cá Nghi Tiến, Nghi Lộc,
Nghệ An, là chủ 10 kilomet bờ biển Thiên Cầm, Hà Tĩnh, là chủ 1900 hecta bãi biển
xã Hải Ninh, huyện Quảng Ninh, Quảng Bình.
Thảm họa của người dân đánh cá Sầm
Sơn Thanh Hóa sắp rầm rộ diễn ra với người dân ven biển Quảng Trị, Thừa Thiên
Huế, Đà Nẵng, Khánh Hòa khi quan đứng đầu những tỉnh này đã rải thảm đón chàng
mặt trắng thư lại về tỉnh và dành cho chàng những dải đất ven biển mà chàng
đang thèm khát.
Dải đất hẹp khô cằn miền Trung là
dải đất của nghề cá, dải đất mang khát vọng biển Đông của dân tộc Việt Nam. Và
Quảng Ngãi chính là phủ thủ của dải đất nghề cá, là trái tim của khát vọng biển
Đông. Theo con sóng biển đưa đẩy, theo luồng cá lênh đênh, dân biển Quảng Ngãi
có mặt khắp bờ biển phía Nam đất nước. Dân đánh cá trên đảo Phú Quốc ngày nay hầu
hết đều là dân biển Quảng Ngãi dạt đến từ trong xa thẳm lịch sử. Những năm chiến
tranh ác liệt ở dải đất miền Trung vừa qua lại có thêm một đợt dân biển Quảng
Ngãi tìm đến bình yên Phú Quốc. Dù ở đâu, người dân biển Quảng Ngãi cũng hướng
ra biển Đông, hướng ra Trường Sa, Hoàng Sa. Khát vọng bám biển và tinh thông
nghề biển của dân biển Quảng Ngãi đã được lịch sử Việt Nam mở cõi ghi nhận. Các
triều vua Nguyễn đều chọn dân đảo Lý Sơn và dân huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi tổ
chức thành những đội binh cảm tử ra trấn giữ quần đảo Hoàng Sa.
Ra sống dài ngày giữa tâm bão biển
Đông, đối mặt với muôn vàn bất trắc của biển cả, mỗi người lính cảm tử ra Hoàng
Sa đều mang theo đôi chiếu cói mới, bảy nẹp tre, bảy sợi mây dài và chiếc thẻ
bài khắc chìm họ tên, năm sinh, quê quán. Chuẩn bị sẵn những vật dụng đơn sơ đó
chính là sự bình thản đón nhận cái chết có thể đến bất cứ lúc nào với người
lính Hoàng Sa. Những vật dụng để đồng đội bó xác khi không may bỏ mạng trong
cơn biển động, sóng dữ bất thường của biển Đông. Trước khi đội quân Hoàng Sa
lên đường, chính quyền địa phương và dân đảo Lý Sơn tổ chức lể khao lề tế sống
những người ra đi giữ biển quê hương.
Hoàng Sa trời nước mênh mông / Người đi
thì có mà không thấy về / Hoàng Sa mây nước bốn bề / Tháng hai khao lề tế lính
Hoàng Sa.
Câu hát ru con về một thời lịch sử ông cha nối chí nhau đi mở biển
Đông vẫn còn khắc ghi trong hồn người dân Lý Sơn hôm nay. Đó là ý chí quyết bám
biển Đông, quyết giữ biển Đông của người dân Quảng Ngải, của người dân miền
Trung. Ngày nay những ngôi mộ gió của những người lính Hoàng Sa không về, những
am thờ những cai đội, những lãnh binh chết ngoài Hoàng Sa còn rải rác khá nhiều
trên đảo Lý Sơn.
Thôn tính được dải đất nghề cá ở
Quảng Ngãi như đội quân xâm lược chiếm được thủ đô của đất nước bị xâm lược.
Dùng quân sự đánh vào thủ đô nước bị xâm lược phải có sức mạnh quyết định của
con người và vũ khí. Đội quân của xâm lược kinh tế là đồng tiền. Dù là cuộc xâm
lược bằng quân sự hay bằng kinh tế thì mục đích cũng là chiếm lĩnh đất đai,
lãnh thổ. Hãy nhìn cuộc xâm lược bằng kinh tế thôn tính lãnh thổ ở Quảng Ngãi của
chàng mặt trắng thư lại để thấy sức mạnh đồng tiền của chàng và nhận rõ thêm
tâm địa của chàng.
Thời của những con sóng dân du lịch.
Ở dải đất ven biển miền Trung, tìm đất chỉ để kinh doanh khu du lịch, làm khách
sạn, nhà hàng, resort đón khách du lịch thu lời lớn và lẹ thì phải chọn Đà Nẵng,
Khánh Hòa, Bình Thuận. Danh nghĩa là làm quần thể du lịch nghỉ dưỡng và đô thị
nhưng chàng mặt trắng thư lại lại chọn Quảng Ngãi, đất của nghề cá. Chọn Quảng
Ngãi tung cú đòn quyết định triệt bến bãi, triệt làng xóm của những tàu thuyền
đánh cá ngoài biển Đông là đã đánh trúng mục tiêu, đã bắn trúng vòng 8 điểm, 9
điểm của tấm bia ngắm. Cú đòn quyết định đó lại giáng vào Bình Sơn, Lý Sơn là
đã đánh trúng yếu huyệt, đã bắn trúng điểm 10. Chàng mặt trắng thư lại đã chi
ra khoản tiền lớn để chiếm đất và sai khiến cả bộ máy quan lại hàng tỉnh Quảng
Ngãi hối hả vận hành làm mọi việc giúp chàng nhanh chóng làm chủ lãnh thổ 4 000
hecta đất ven biển Bình Sơn. 4 000 hecta đất đó vươn cả ra biển, trùm xuống chiếm
cả đất hòn đảo của lịch sử mở cõi ra biển của ông cha ta, đảo Lý Sơn.
Hãy nhìn đám quan lại hàng tỉnh
Quảng Ngãi, từ quan đầu tỉnh đến quan đầu sở với dáng xum xoe, xăng xái, với vẻ
mặt chăm chú đón ý chủ đang xúm xít vây quanh chàng mặt trắng thư lại mặt đầy
thỏa mãn, tay chỉ chỏ như ông chủ cuộc săn chỉ con mồi. Hình ảnh một ông chủ giữa
đám tay chân sai bảo.
Hãy nhìn quan đầu tỉnh trở thành
tư lệnh của đạo quân xâm lược bằng kinh tế, tư lệnh thống lĩnh cả hệ thống
chính trị của tỉnh, xốc cả hệ thống chính trị hùng mạnh của tỉnh vào cuộc thôn
tính đất đai cho cuộc xâm lược bằng kinh tế đó. Thời bình mà những công văn hoả
tốc! hỏa tốc! từ tỉnh đường tới tấp, gấp gáp bay tít mù trong bộ máy nhà nước
hàng tỉnh như trong một trận đánh quyết định. Công văn hỏa tốc đuổi đồn biên
phòng rời đi nơi khác lấy đất đẹp ven biển dâng cho kẻ xâm lược kinh tế. Công
văn hỏa tốc ra lệnh dừng ngay việc xin UNESCO công nhận Lý Sơn là công viên địa
chất toàn cầu. Công văn hỏa tốc lệnh cho quan huyện, quan xã phải có đất sạch
dâng cho kẻ xâm lược trước ngày 19 tháng năm, 2018.
Hãy nhìn sức mạnh của chàng mặt
trắng thư lại, sức mạnh đồng tiền của kẻ xâm lược bằng kinh tế khi sức mạnh đó
sai khiến cả hệ thống quyền lực của tỉnh và hệ thống quyền lực đó phải quyết định
dốc 500 tỉ tiền thuế của dân đánh cá ra bồi thường giải phóng mặt bẳng, đuổi
dân đánh cá đi, giao đất bến bãi, đất làng xóm của đân đánh cá cho dự án xâm lược.
Mua mảnh đất sống của dân làm dự
án kinh doanh, đó là một giao dịch dân sự bình đẳng và bình thường giữa nhà đầu
tư và dân có đất. Nhà đầu tư phải bỏ tiền ra bồi thường cho dân theo giá thỏa đáng,
thuận mua vừa bán. Nhưng cả hệ thống chính trị hàng tỉnh của nhà nước cộng sản
vào cuộc đứng về phía kẻ có tiền, mang sức mạnh quyền lực nhà nước cộng sản kết
hợp với sức mạnh đồng tiền tư bản trấn lột đất sống của người dân, dùng quyền lực
nhà nước ép dân phải nhận giá đền bù rẻ mạt, bất công, oan nghiệt, dùng sức mạnh
bạo lực nhà nước cưỡng chế, đàn áp buộc dân phải bỏ nhà cửa, bỏ thuyền, bỏ bến,
bỏ biển, bỏ cuộc sống ấm no, ổn dịnh, bền vững, bỏ nghề biển từ ngàn đời của tổ
tiên ra đi, bước chân vào cuộc sống mờ mịt không nhà cửa, không nghề nghiệp, bấp
bênh, vô dịnh, bất trắc. Sức mạnh đồng tiền cùng quyền lực nhà nước cộng sản Việt
Nam buộc người dân đánh cá Việt Nam phải bỏ thuyền, bỏ bến ra đi để dải đất ven
biển Việt Nam không còn dân Việt Nam làm nghề biển. Để biển Đông không còn một
con thuyền Việt Nam làm nghề cá!
Dõi theo bước chân và việc làm của
nhà đầu tư mặt trắng thư lại chắc không ai không nhận ra đó chính là ông chủ trẻ
Trịnh Văn Quyết của doanh nghiệp FLC.
Doanh nghiệp trẻ, ông chủ trẻ
nhưng ngón nghề sai khiến bộ máy quan lại, ngón nghề thâu tóm đất đai lãnh thổ
thì quá già dặn, tinh quái, hành động thôn tính đất đai, phá cuộc sống bình yên
của dân lành quá lạnh lùng, độc ác và tiền bạc để làm những việc phản nước hại
dân của Trịnh Văn Quyết như vô tận. Nhưng dù quỉ quyệt, tinh quái đến đâu, dù
tiền bạc nhiều đến đâu mà bộ máy quan chức nhà nước quản lí đất đai lãnh thổ có
lòng yêu nước, có ý thức dân tộc và có lương tâm con người thì việc cướp bến
bãi, cướp mái ấm của những người dân đánh cá trên suốt dải bờ biển Việt Nam
không thể diễn ra mau lẹ, ồ ạt và tàn ác như nó đang diễn ra.
Cả bộ máy nhà nước cấp Chính phủ
đứng ra bảo vệ cho Tàu Cộng khai thác bô xít Tây Nguyên, tàn phá môi trường,
tàn phá màu xanh Tây Nguyên, tàn phá nền kinh tế Việt Nam. Cả bộ máy nhà nước cấp
Chính phủ đứng ra bảo vệ cho sự tồn tại của Formosa để Formosa cứ âm thầm đầu độc
biển Việt Nam, làm hoang hóa cả một dải biển bốn tỉnh miền Trung. Cả bộ máy nhà
nước hàng tỉnh tiếp tay cho doanh nghiệp cướp bến bãi, cướp làng mạc của người
dân đánh cá Việt Nam để bờ biển Việt Nam không còn một xóm chài, để biển Đông
không còn bóng một tàu cá Việt Nam. Bộ máy quan chức nhà nước đó đâu còn biết đến
dân tộc Việt Nam, đâu còn biết đến Tổ quốc Việt Nam. Hạng người đó chỉ biết có
ý thức hệ cộng sản, chỉ biết có đảng cộng sản của họ mà thôi.
Như Lê Chiêu Thống dẫn đường đưa
quân Mãn Thanh vào xâm lược Việt Nam thế kỉ 18, những năm tháng này ý thức hệ cộng
sản đang dẫn đường đưa Tàu Cộng tham tàn vào xâm lược Việt Nam. Biển Đông đang
bị đạo quân lớn, đông và mạnh của Tàu Cộng xâm lược và những người dân đánh cá
Việt Nam lẻ loi, đơn độc, trong tay chỉ có vầng lưới cá đang bền bỉ chống trả kẻ
xâm lược, đang âm thầm và quả cảm giữ biển Đông bằng máu của họ. Nhưng họ đang
bị truy đuổi ở ngay chính làng quê họ, ở ngay trong lòng đất nước Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét