Lời khai “chạy” 30 tỷ đồng để được
làm Đại biểu Quốc hội của bà Nga gây chấn động dư luận. Ảnh: Soha
1,5 triệu USD, tức hơn 30 tỉ đồng.
Hơn 30 tỉ đồng, tương đương với 4.515 tháng thu nhập bình quân của người lao động
trong năm 2017. Hơn 30 tỉ đồng ấy là số tiền mà cựu
đại biểu Quốc hội Châu Thị Thu Nga khai đã chi để chạy vào Quốc hội. Đó là tiền
mà bà Nga đã lừa đảo của những người mua nhà. Đó là tiền mồ hôi công sức mà nhiều
người dân đã phải vay mượn, đã tằn tiện tích cóp, đã thắt lưng buộc bụng mà có.
Nếu lời khai ấy là sự thật thì đồng
nghĩa những kẻ đã nhận 30 tỉ đồng mà Châu Thị Thu Nga chạy ghế đại biểu Quốc hội
đã ăn cắp mất số tiền tương đương một tháng thu nhập bình quân của 4.515 người.
Những kẻ này, thực sự đã ăn cả xương máu của nhân dân.
Nếu lời khai của Châu Thị Thu Nga
là thực, thì những kẻ đã vì tiền đưa một kẻ lừa đảo vào Quốc hội, lẽ ra phải bị
vạch trần, phải bị lôi ra ánh sáng và cũng phải đứng trước vành móng ngựa để
pháp luật trừng trị. Họ phải trả giá cho hành vi nhận hối lộ của mình.
Quốc hội là gì nếu không phải nơi
tập hợp những con người đại diện cho tiếng nói của nhân dân, là nơi bàn thảo và
xây dựng pháp luật. Vậy mà, lại có những kẻ chà đạp lên pháp luật để đưa một kẻ
lừa đảo vào vai một đại biểu Quốc hội. Những kẻ ấy là ai? Họ có đang cũng ngồi
trong hội trường Ba Đình hay không? Họ có đang đương chức đương quyền? Họ là
ai? Làm gì? Ở đâu? Người dân cần được biết và có quyền được biết.
Thế nhưng, thật không thể nào hiểu
nổi, tại phiên toà xét xử Châu Thị Thu Nga hôm nay, bị cáo Châu Thị Thu Nga xin
khai về việc dùng 30 tỉ đồng để chạy đại biểu Quốc hội khóa 13, nhưng Hội đồng
xét xử không chấp nhận cho khai.
Tại sao lại không cho khai khi đó
số tiền đó là tiền bà Nga đã lừa đảo của người dân trong vụ án lừa đảo chiếm đoạt
tài sản mà bà Nga đang bị xét xử? Có điều gì khiến toà lại gạt đi điều này?
Lẽ thường, toà án phải yêu cầu
các bị cáo thành khẩn khai báo hết mọi sự thật để xét xử vụ án một cách công
minh, chính xác, đúng người đúng tội. Lẽ thường, ở toà án, kẻ có tội mới là kẻ
thường dùng mọi chiêu trò bưng bít sự thật nhằm che đậy hành vi phạm pháp của
mình. Vậy tại sao ở đây, toà lại không muốn cho bị cáo khai ra sự thật? Tại
sao?
Một phiên toà như thế, liệu người
dân có thể tin tưởng được không? Một phiên toà như thế thì liệu sự thật có được
đi đến cùng và công lý có được thực thi hay không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét