Mới đây trưởng ban tuyên giáo
trung ương, uỷ viên bộ chính trị trẻ nhất trong số các uỷ viên bộ chính trị của
cộng sản VN là Võ Văn Thưởng đã phát biểu.
“Ban Tuyên giáo Trung ương đang
chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc tổ chức trao đổi
và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ
trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước. Đây là vấn đề rất quan trọng.
Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi
lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và
tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý."
Phát biểu như thế này từ một uỷ viên bộ chính
trị, trưởn ban tuyên giáo gây xôn xao dư luận là việc đương nhiên. Phần lớn những
người mà ông Thưởng liệt kê vào dạng cần đối thoại đã tỏ ý nghi ngờ đằng sau phát biểu ấy là một âm mưu. Điều này
cũng không có gì lạ, bởi trong quá trình hàng mấy chục năm cầm quyền, chuyện
nói dối hoặc hứa rồi nuốt lời của lãnh đạo cộng sản xảy ra thường xuyên và cho
đến tận bây giờ họ cũng đang như cũng vậy.
Các giả thiết đưa ra cho rằng đây
là âm mưu lừa đảo, mị dân, khơi cho trăm hoa đua nở rồi tận diệt như bên Tàu.
Cái này đúng, trước kia đúng và bây giờ vẫn đúng. Bằng chứng là chính lúc ông
Thưởng đặt vấn đề như vậy, thì thực tế diễn ra ngay trong lúc ông nói là chính
quyền gia tăng đàn áp những người bất đồng chính kiến bằng những thủ đoạn tàn bạo
và nham hiểm mạnh tay hơn.
Hoặc có thể cộng sản Việt Nam dựng
nên đối thoại nhằm mục đích biện minh và lấy uy tín cho mình, họ sẽ cho những
người dễ dãi hoặc những chim mồi giả vờ tham gia đối thoại, sau đó công nhận đảng
CSVN đang có hướng đi đúng, có thành quả này kia. Họ cũng nêu một chút gì đó để
trách cứ chế độ cộng sản cho ra vẻ khách quan. Để rồi sau đó đảng CSVN tuyên
truyền đã đối thoại thẳng thắn và được đa số ủng hô, tán thành chủ trương của họ.
Còn một số khiếm khuyết do khách quan không đáng kể, nước nào cũng có sẽ khắc
phục dần.
Nhưng tuy nhiên cũng nên thử đặt
một cạnh nhìn khác, dù khả năng của nó chỉ chiếm một phần nhỏ nhoi hy vọng, đó
là đặt vấn đề cho rằng ông Thưởng nói thật.
Vậy trong trường hợp nào thì ông
Thưởng nói thật tâm.?
Trường hợp trong nôi bộ đảng cộng
sản có những nhóm thực lòng muốn đối thoại với dân, để mong thế hệ lãnh đạo
tương lai của cộng sản với người dân có những điều dễ gần hơn, dễ nói chuyện
hơn, không có những khoảng cách như nhân dân và lãnh đạo bây giờ. Điều này có
thể xảy ra vì cộng sản luôn tính trước những tình huống xấu dự phòng.
Ông Võ Văn Thưởng là uỷ viên BCT
trẻ nhất trong các uỷ viên Bộ chính trị bây giờ, có thể nói ông là đại diện cho
thế hệ lãnh đạo của hai nhiêm kỳ sau này. Bản thân ông Thưởng là người không có
điều tiếng gì xấu so với các lãnh đạo khác, bởi những vị trí của ông đã kinh
qua không phải là những vị trí dễ bị dính vào vòng xoáy của tham nhũng, lợi ích
nhóm. Xét thêm yếu tố này cùng với yếu tố trước thì câu chuyện khả năng cộng sản
Việt Nam có thể mong muốn đối thoại là có thật, nhưng nó không phải là bây giờ,
và hơn hết nó chỉ là một phương án dự phòng của chế độ cộng sản cho tương lai.
Không phải phát biểu trên của ông Thưởng bị những
nhà đấu tranh nghi ngờ và chỉ trích nặng lời, mà ngay cả những cán bộ của đảng
lão thành, thủ cựu về hưu cũng như đang tại chức cũng khó chịu khi thấy ông Thưởng
nói vây.. Với sự kiêu ngạo về quyền lực độc tài tuyệt đối của đảng CSVN có được
nhiều năm qua, họ cảm thấy những phát ngôn của ông Thưởng là sự xuống nước của
đảng, làm cho dân chúng không còn sợ đảng, mất đi sức mạnh của đảng , tức chính
là mất đi quyền lực của họ.
Nếu như phát biểu này của ônng Võ
Văn Thưởng xuất phát từ miệng ông Đinh Thế Huynh, Nguyễn Phú Trọng...chắc hẳn
đó là sự lừa đảo, vì bản chất của những người như ông Trọng, ông Huynh là những
kẻ bảo thủ đang cố gắng gia tăng quyền lực của đảng, bất chấp sự phi dân chủ và
tiến bộ. Nhưng nếu từ một uỷ viên BCT trẻ tuổi như ông Thưởng, người cũng ít thấy
dư luận phê phán ở những cương vị ông trải qua. Thiết nghĩ việc đề phòng cộng sản
Việt Nam nói dối phải đặt hàng đầu, nhưng cũng nên để một góc nhỏ để suy ngẫm về
những phát ngôn này theo hướng tích cực. Khi cộng sản Việt Nam đã đưa ra những
biện pháp thuộc dạng đề phòng cho tương lai như thế này, chúng ta cũng nên cân
nhắc vấn đề, dù không tin tưởng nhưng không có nghĩ người bất đồng chính kiến
bác bỏ hoàn toàn, những người đấu tranh
cũng nên đặt ra những tình huống dự phòng cho dù tỷ lệ hy vọng việc đó thành
công là chỉ vài phần trăm.
Những người trí thức đấu tranh ôn hoà từng bị
tù đày về bất đồng chính kiến với chế độ như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung ,
Lê Quốc Quân, Phạm Hồng Sơn và nhiều người khác ở trong nước có thể thống nhất
với nhau để cử ra đại diện bất đồng chính kiến để đề nghị đối thoại với ông Võ
Văn Thưởng xem thái độ và hành xử của vị uỷ viên Bộ Chính Trị, trưởng ban tuyên
giáo này ra sao, đó cũng là một cách đấu tranh ôn hoà , dân chủ và tiến bộ.
Nếu bị khước từ, hay bị những thủ
đoạn cản trở thì đó cũng là cách lột mặt nạ gian dối của chế độ này cho quốc tế
và nhân dân trong nước thấy rõ hơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét