Bà Lâm Trịnh Nguyệt
Nga nói "một quốc gia, hai chế độ" đang "giàu mạnh chưa từng thấy".
Lâm Trịnh Nguyệt Nga (Carrie Lam)
nghĩ bà ấy sẽ được lên thiên đường. "Vì tôi làm điều tốt," bà nói. Bà ấy nói với tôi bằng một vẻ mặt
rất nghiêm túc.
Thực ra người có cả đời làm công
chức 60 tuổi này rất nghiêm túc trong buổi phỏng vấn tại văn phòng trưởng đặc
khu đắc cử, ngoài những điệu cười có phần gượng gạo, và cả cái liếc về phía
cánh cửa và lời phàn nàn rằng những câu hỏi của tôi quá bất công.
Công bằng mà nói trong trường hợp
bà Lâm, ít ra bà ấy vẫn lựa chọn đối mặt với những câu hỏi này, và thậm chí còn
ngay cả trước khi nhậm chức. Người tiền nhiệm của bà, Lương Chấn Anh, đã từ chối
mọi cuộc phỏng vấn với BBC trong suốt 5 năm tại vị.
Bà Lâm là một tín đồ Công giáo La
Mã. Có thể tinh thần trách nhiệm đã thôi thúc bà tranh cử vào vị lãnh đạo của Hồng
Kông. Chắc chắn không phải là vì mong muốn được yêu mến.
Bà luôn kém hơn các đối thủ của
mình trong các cuộc thăm dò ý kiến trong quá trình tranh cử, tránh né các cáo
buộc rằng bà thiếu tiếp cận dân chúng.
Bà cuối cùng giành chiến thắng với
chỉ 777 phiếu từ một ủy ban bầu cử toàn nhân vật thích kinh doanh và ủng hộ Bắc
Kinh. Với chỉ 0.1% người dân thực sự bầu cho bà, tôi hỏi làm sao bà có thể lấy
được sự tín nhiệm để lãnh đạo Hồng Kông.
"Tôi không nghĩ đó là chuyện
về những con số. Vấn đề là về tính chính danh," bà Lâm nói.
"Và cô cũng biết đấy, ủy ban
bầu cử được thành lập từ các ủy ban cử tri đại diện cho mọi thành phần của xã hội
Hồng Kông."
Nhưng các ủy ban cử tri là một
cái gai. Năm 2014, Hồng Kông xuất hiện hàng loạt các cuộc biểu tình dân chủ quy
mô lớn vì người biểu tình muốn đòi quyền bầu cử cho lãnh đạo mà không cần ủy
ban xét duyệt các ứng viên.
Phong trào Ô dù gần như làm Hồng
Kông tê liệt trong gần ba tháng, nhưng vẫn không thể lay động Bắc Kinh. Bà Lâm,
như những người tiền nhiệm trong 20 năm qua, cũng đang xoay xở với cáo buộc làm
con rối cho Bắc Kinh.
"Để nói rằng tôi là một con
rối, rằng tôi giành chiến thắng trong cuộc bầu cử này nhờ những thế lực ủng hộ
Bắc Kinh, là phủ nhận những gì tôi đã cống hiến cho Hồng Kông hơn 36 năm qua
cho người dân Hồng Kông."
Phong trào Ô dù năm
2014 đã khiến trái tim Hồng Kông gần như ngừng đập - Reuters
Nhưng sau hơn nửa tiếng đồng hồ với
đặc khu trưởng đắc cử, tôi vẫn không thể không kết luận rằng mục đích của bà
Lâm vẫn là làm sao để không làm Bắc Kinh phật lòng.
Vào 1/7, bà sẽ được tuyên thệ bởi
Chủ tịch Tập Cận Bình và bắt đầu công cuộc phục vụ hai người chủ: người dân Hồng
Kông và người dân Bắc Kinh.
Một số cho rằng việc hòa nhập hai
người chủ trên không khả thi. Nhưng sau khi làm phó cho ông Lương Chấn Anh, bà
Lâm ít nhất có kinh nghiệm trong chuyện nỗ lực. Còn về buổi phỏng vấn này, tôi
rút ra rằng một trong những kỹ năng của bà là tránh né.
Thí dụ về những lời kêu gọi cho một
nền độc lập, bà Lâm không cho rằng những lời kêu gọi đó được bảo hộ dưới quyền
tự do ngôn luận của Hồng Kông.
"Chúng tôi sẽ thừa hành theo
thượng tôn pháp luật."
Thảo nào. Đây là một vấn đề gây bực
mình. Kể từ sự thất bại của Phong trào Ô dù, một số người trẻ tuổi theo chủ
nghĩa "địa phương" cho rằng nếu Trung Quốc không cho phép sự dân chủ,
cách duy nhất để Hồng Kông đạt được nó là thông qua sự tự trị, tự quyết hoặc thậm
chí độc lập.
Bắc Kinh không chấp nhận những điều
này.
Ở một số nơi tại Trung Quốc, điều
này thậm chí có thể dẫn đến lao tù. Và dù Hồng Kông được đảm bảo về sự tự trị
và tự do ngôn luận, các quan chức cấp cao của Trung Quốc cho rằng lời kêu gọi độc
lập là mối đe dọa đến an ninh quốc gia.
Bà Lâm không muốn bị lôi kéo vào
vấn đề này, chỉ nói rằng: "Tôi nghĩ Hồng Kông là một phần không thể tách rời
của Cộng hòa Nhân Dân Trung Hoa."
"Bạn phải nhìn vào 'một quốc
gia, hai chế độ' như một thực thể thống nhất. Tại sao phải có hai chế độ nếu
không đặt vào bối cảnh của một quốc gia?"
Bà Lâm đơn thuần đang thận trọng
với một vấn đề nhạy cảm khác, về cáo buộc về việc bắt giữ các nhà xuất bản sách
Hồng Kông tại đại lục vào cuối 2015. Về các mối quan tâm chung, bà Lâm nói rằng
nhiệm vụ của bà là tạo cầu nối cho Hồng Kông và Bắc Kinh.
Nếu có những lo ngại về những bất
ổn vượt tầm kiểm soát liên quan đến Hồng Kông, vốn có thể xảy ra dưới nền tự trị,
khi đó người đứng đầu phải phản ánh được những quan điểm này và đại diện cho
người dân.
Chính phủ Anh mô tả vụ việc nhà
xuất bản sách là "một sự vi phạm nghiêm trọng" trong thỏa thuận hoàn
trả Hồng Kông lại cho Trung Quốc năm 1997. Nhưng bà đã không muốn nói về việc
này.
Liệu chúng ta có thể có được những
thông tin và bằng chứng để khẳng định một cách không nghi ngờ rằng đã có một sự
can thiệp, một động thái áp đặt luật pháp đại lục lên Hồng Kông?
Bà Lâm rất mất kiên nhẫn với những
bức xúc về những mối đe dọa đến cuộc sống của Hồng Kông. Theo như thống đốc Anh
cuối cùng của Hồng Kông, Lord Patten, Bắc Kinh đang thắt chặt Hồng Kông, nhưng
trưởng đặc khu đắc cử nói rằng "một quốc gia, hai chế độ" đang
"giàu mạnh chưa từng thấy", và pháp quyền "tốt hơn trước
1997".
Hai mươi năm sau khi tái thống nhất,
hệ thống tư pháp vẫn đang vận hành độc lập.
Tuy có một vấn đề mà bà Lâm cho rằng
vẫn chưa hoàn thiện.
"Tôi là một người rất trung
thực và thẳng thắn, cho nên tôi sẽ thừa nhận là trong những năm gần đây, có tồn
tại một khoảng cách. Một số người, nhất là những người trẻ, đang cảm thấy rằng
họ không thể kết nối với chính quyền và với chính quốc gia của chúng tôi. Chúng
tôi cần phải gắn bó hơn với những người trẻ tuổi."
Chỉ còn 10 ngày trước khi chủ tịch
Trung Quốc tuyên thệ bà Lâm vào chức trưởng đặc khu Hồng Kông, với các cuộc biểu
tình dự kiến sẽ diễn ra, bà ấy rồi sẽ nhận ra khoảng cách đó lớn đến đâu.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét