Cách đây một
năm, trước thềm ngày báo chí cách mạng Việt Nam 21/6, nhà báo Nguyễn Như
Phong khi đó đang là tổng biên tập tờ Năng Lượng Mới (Petro Times) đăng
đàn ví nghề báo như đời con chó “Nghề phóng viên là phải như con chó
ấy”. Nhưng một nhà báo chân chính chẳng ai lại thích bị gọi là chó bao
giờ. Cuối bài viết, ông Phong đưa ra lời khuyên với các nhà báo, khi bị
ví là chó đừng chạnh lòng mà hãy nghĩ về những phẩm chất tuyệt vời của
con chó, đó là biết vâng lời và trung thành. Chó ở đây, theo lời của ông
Phong, không những vâng lời và trung thành mà còn biết cách “làm tiền”.
Trên thế giới
có không ít nhà báo giàu có nhờ công việc viết lách. Chẳng hạn như Maria
Bartiromo, một nhà báo Mỹ, tài sản của cô ước tính là 22 triệu USD hay
nhà báo Walt Mossberg của tờ The Wall Street Journal, với gần 1 triệu
USD tiền nhuận bút hàng năm, tổng tài sản trị giá 170 triệu USD. Ở Việt
Nam, tôi nghĩ không có nhà báo nào làm được điều ấy nếu họ chỉ kiếm tiền
bằng chất xám. Một nhà báo thực sự sống bằng nghề, thu nhập có thể là
vài chục triệu một tháng chưa thể gọi là giàu có. Được gọi là giàu có
phải là, nhà biệt thự, tài sản hàng chục tỷ đồng, xe hơi bạc tỷ, con cái
du học…
Theo thống kê,
hiện nay cả nước có khoảng 18.000 nhà báo được cấp thẻ hành nghề. Trong
số đó liệu có bao nhiêu nhà báo thực là nhà báo theo đúng nghĩa ? Không
ai biết chính xác nhưng sẽ có nhiều, vì không phải nhà báo nào cũng bán
lương tâm, đạo đức nghề nghiệp và lòng tự trọng vì những đồng tiền bẩn.
Nhưng cũng có không ít những kẻ cơ hội lợi dụng quyền lực vô hình của
báo chí để trục lợi.
Trong làng báo
hiện nay không thiếu những người giàu có, thậm chí là rất giàu. Nhưng sự
giàu có của họ thường là nhờ thủ đoạn, mánh khóe. Còn cách thì muôn
vàn, đại loại như: ép buộc, đe dọa các doanh nghiệp để xin quảng cáo, ăn
hoa hồng. Đe dọa đăng thông tin tiêu cực để tống tiền, cưỡng đoạt tài
sản. Nhận tiền viết bài tâng bốc, ca tụng. Lợi dụng sự quen biết để chạy
chức, chạy quyền…Nhưng không phải nhà báo nào cũng làm tiền được, một
anh phóng viên tép riu chẳng làm được gì cả, mà phải là những nhà báo có
chức vụ. Phải như: tổng biên tập, phó tổng biên tập, thư ký tòa soạn,
trưởng, phó đại diện các văn phòng đại diện.
Thế nên, chuyện
nhà báo ở Việt Nam bị bắt vì tống tiền, nhận hối lộ, lừa đảo không phải
là hiếm. Hầu như năm nào cũng có một vài vụ. Như mới đây, ngày 24/3
công an Hải Phòng đã bắt trưởng văn phòng đại diện báo Kinh doanh và
Pháp luật ở thành phố cùng 2 phóng viên của báo này vì có hành vi tống
tiền. Theo báo chí tường thuật, 3 nhà báo kể trên đã theo dõi, phát hiện
các hộ gia đình, các tổ chức xã hội có dấu hiệu vi phạm pháp luật, sau
đó đe dọa họ sẽ đăng báo nếu không chịu nộp tiền. Cũng theo công an TP
Hải Phòng, việc này đã được thực hiện thời gian dài và thu tiền của
nhiều người dân, tổ chức tại địa bàn thành phố.
Trước kia khi mới đọc “lời ai điếu cho một nền báo chí bút nô” của nhà báo Lê Phú Khải, tôi có phần nghi ngờ những gì ông viết. Nhưng đến gần đây tôi gặp lại người bạn đồng môn thời đại học, hiện đang làm phó đại diện cho một tờ báo lớn của trung ương, phụ trách khu vực miền trung, qua những gì nó kể, tôi tin những gì Lê Phú Khải viết. Nghĩ mà buồn cho nền báo chí cách mạng vinh quang.
Trước kia khi mới đọc “lời ai điếu cho một nền báo chí bút nô” của nhà báo Lê Phú Khải, tôi có phần nghi ngờ những gì ông viết. Nhưng đến gần đây tôi gặp lại người bạn đồng môn thời đại học, hiện đang làm phó đại diện cho một tờ báo lớn của trung ương, phụ trách khu vực miền trung, qua những gì nó kể, tôi tin những gì Lê Phú Khải viết. Nghĩ mà buồn cho nền báo chí cách mạng vinh quang.
Gần 20 năm
không gặp, tôi thực sự choáng trước cơ ngơi của nó, căn biệt thự trên
khu đất rộng cả ngàn mét vuông, xe hơi hai chiếc, mỗi chiếc giá cả tỷ
bạc. Tôi thắc mắc, chỉ làm báo thôi, sao giàu đến thế. Nó thú thật với
tôi: nghề báo chân chính thì chỉ đủ sống ở dạng bậc trung, nhà lầu xe
hơi chỉ là giấc mơ. Cũng như các ngành nghề khác, nghề báo cũng có những
mặt trái, đồng tiền luôn có ma lực và không phải ai cũng đủ bản lĩnh
vượt qua sự cám giỗ nhất. Thời thế nó đưa đẩy, mình không làm thì có
người khác làm. Xét cho cùng vị trí như mình chẳng là gì so với những
người khác nhưng hơn hẳn những phong viên bình thường. Mình kiếm được
một đồng họ kiếm được mười đồng. Họ thuộc dạng cáo già khôn lanh, luôn
biết giấu cái đuôi của mình và có một vỏ bọc hoàn hảo. Họ còn được ca
tụng, vinh danh và được mời nói chuyện, thỉnh giảng ở các trường đại
học, các buổi hội thảo. Chả sao cả, xã hội này đầy những kẻ như thế.
Có nhiều cách
để kiếm tiền – nó nói. Đối tượng dễ nhất là các cơ quan, công ty, doanh
nghiệp nhà nước. Ở đó luôn có sai phạm và sai phạm của họ luôn là cơ hội
của mình. Muốn làm được điều ấy phải “thính” để phát hiện ra những sai
phạm, những vấn đề thì mới làm tiền họ được. Nhưng đó thôi chưa đủ, mà
còn phải phụ thuộc đó là tờ báo nào. Báo càng lớn, càng uy tín, nhiều
ảnh hưởng thì càng dễ làm tiền.
Cái bọn đưa
tiền cho mình không vui vẻ gì, họ ví mình như những kẻ cướp cạn. Vì mình
làm tiền trên cái sai của họ nên họ chấp nhận ngậm bồ hòn khen ngọt.
Chẳng hạn, đối với cánh Cảnh sát giao thông, họ nhận tiền mãi lộ, mình
lại nhận tiền từ họ. Nó khẳng định, biết tất cả các đội trưởng của các
trạm Cảnh sát giao thông ở các tỉnh mà hắn phụ trách và nắm rất rỏ lai
lịch của họ và cách họ kiếm tiền. Lâu lâu điện thoại hỏi thăm là họ biết
phải làm gì. Vậy nên, đến tỉnh nào, chỉ cần một cuộc điện thoại là có
người đứng ra trả mọi chi phí và còn nhận phong bì mang về. Trước mặt
mình họ tỏ ra vui vẻ, nhưng sau lưng kiểu gì họ chẳng chửi mình là đồ
chó. Nhưng chó thì đã sao, miễn là có tiền. Ở xã hội này chỉ có kẻ có
tiền mới có quyền và được trọng vọng.
Nghe những gì
nó kể, tôi chỉ biết thở dài. Cũng không trách nó được, vì cái cơ chế này
nó thế. Ai ngồi vào vị trí của nó rồi cũng thế cả thôi. Quyền lực khi
không được kiểm soát thì dễ làm tha hóa con người. Nói như nhà báo Võ
Văn Tạo: nguyên nhân chính, cơ bản ấy, là một xã hội không chú trọng về
đạo đức, về tình thương. Cái chuyện nói dối là phổ biến, cho nên là cái
giả dối là phổ biển của nền tảng chính trị thì nó kéo theo tất cả những
thứ khác, đạo đức nó suy đồi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét